Người Hạt Dẻ

Lượt đọc: 498 | 0 Đánh giá: 0/10 Sao
★★★★★★★★★★
★★★★★★★★★★
« Lùi Tiến »
CHƯƠNG 65

❊ ❊ ❊

Hóa ra việc gửi email nặc danh đến Hội đồng thành phố Copenhagen để tố cáo những người phụ nữ có con là khá phổ biến. Dĩ nhiên có rất nhiều bức email như vậy, và khi các nhân viên mang các hồ sơ màu đỏ đến và xếp chúng lên chồng hồ sơ đang cao dần trên bàn, Hess bắt đầu lo lắng liệu kế hoạch của họ có đúng đắn không. Nhưng sau cuộc trò chuyện với Nylander, anh chẳng còn biết làm gì khác ngoài việc lựa chọn một vị trí và bắt tay vào việc. Trong khi Thulin thích đọc các hồ sơ trên một chiếc laptop Acer trong văn phòng rộng lớn không có vách ngăn thì Hess chui vào trong phòng họp, ngồi lật giở từng trang tài liệu, một số trang vẫn còn ấm hơi máy in.

Phương pháp của anh thật đơn giản. Anh mở hồ sơ của các trường hợp thuộc diện nghi vấn và chỉ đọc lướt các email nặc danh. Nếu nó có vẻ không liên quan, hồ sơ ấy sẽ bị ném vào chồng hồ sơ bên trái anh. Nếu nó có vẻ có liên quan - đòi hỏi sự chú ý kĩ càng hơn - nó sẽ được đặt lên chồng bên phải.

Anh nhanh chóng phát hiện ra rằng quy trình phân loại thô sơ này khó hơn anh nghĩ. Tất cả các hồ sơ đều tràn ngập cơn thịnh nộ đối với các bà mẹ giống như trong những lời buộc tội Laura Kjær và Anne Sejer-Lassen. Những bức email này thường được viết trong lúc điên tiết, một số bức còn có lời lẽ lộ liễu đến mức khá dễ dàng đoán được tác giả của chúng là một ông chồng cũ, một bà cô hay một người bà cảm thấy mình buộc phải gửi một lá thư nặc danh liệt kê các khiếm khuyết của người mẹ. Nhưng Hess không thể chắc chắn, và chồng hồ sơ phía bên phải của anh cứ cao dần lên. Nội dung các email khiến người đọc thất kinh. Hầu hết là bằng chứng của “cuộc nội chiến” mà bọn trẻ bị mắc kẹt - đến giờ, chúng có thể vẫn bị mắc kẹt trong đó, bởi vì Hess đã yêu cầu được xem hồ sơ của tất cả những trường hợp mà những lời buộc tội đã bị bác bỏ. Tuy nhiên, Ban Trẻ em và Thanh thiếu niên đã buộc phải điều tra, và mặc dù điều này không xóa được tội vô trách nhiệm cho Henning Loeb, nhưng bây giờ Hess đã thông cảm hơn cho sự hoài nghi của anh chàng nhân viên công tác xã hội ấy. Thường thì động cơ của những lời tố cáo chẳng phải là vì phúc lợi của những đứa trẻ.

Xem xong hơn bốn mươi bức email tố cáo nặc danh yêu cầu sự can thiệp của hội đồng thành phố trong sáu tháng qua, Hess đã chán ngấy đến tận cổ. Công việc này ngốn nhiều thời gian hơn anh tưởng, mất gần hai tiếng đồng hồ, một phần là vì anh cứ phải mở hồ sơ gốc ra để đối chiếu. Tệ hơn, nhìn chung, hầu như bức email nào cũng có thể do hung thủ viết. Và chẳng có bức nào sử dụng cụm từ “con điếm ích kỷ” hay “đáng lẽ phải biết rõ mới đúng” cả.

Một nhân viên giải thích rằng không còn trường hợp nào khớp với những tiêu chí mà Hess đã đưa ra cho họ, vì thế anh bắt đầu kiểm tra lại chồng hồ sơ một lần nữa. Lúc anh hoàn tất lượt kiểm tra thứ hai, bóng tối đã phủ xuống bên ngoài những ô cửa sổ treo cờ của Tòa thị chính. Còn chưa qua bốn giờ rưỡi, nhưng đèn đường đã thắp lên trên đại lộ H. C. Andersen, và những bóng đèn màu sặc sỡ sáng lên giữa những rặng cây khẳng khiu, u tối dọc theo những khu vườn của công viên Tivoli. Lần này, khó khăn lắm Hess mới chọn ra được bảy trường hợp - nhưng anh hoàn toàn không chắc trong số chúng có bức email nào là do hung thủ viết không. Trong cả bảy trường hợp, người tố cáo đều thúc giục hội đồng thành phố mang một hay vài đứa con của người phụ nữ bị tố cáo đi. Các bức email rất khác nhau. Có bức ngắn, có bức dài. Có một bức mà khi suy xét kĩ hơn, anh nhận ra nó hẳn được gửi đến từ một thành viên trong gia đình, trong khi một bức khác lại có vẻ được viết bởi một giáo viên, vì nó chứa những thông tin nội bộ từ một cuộc họp diễn ra ở một câu lạc bộ ngoại khóa.

Tuy nhiên, anh không thể suy đoán được năm email còn lại. Anh loại đi một bức bởi nó sử dụng ngôn ngữ cổ, như thể người viết là một người ông hoặc một người bà, và loại đi một bức nữa vì nó đầy lỗi chính tả. Vậy là còn ba trường hợp: một người phụ nữ Gambia bị buộc tội bóc lột lao động con cái; một bà mẹ tật nguyền bị buộc tội bỏ bê máu mủ của mình và tiêm chích ma túy; một bà mẹ thất nghiệp bị buộc tội quan hệ tình dục với chính đứa con của mình.

Cả ba lời tố cáo ấy đều thật khủng khiếp, và Hess chợt nhận ra nếu một trong số đó đích thực là do hung thủ viết, vậy thì lời buộc tội có thể là thật. Giống như trong trường hợp của Laura Kjær và Anne Sejer-Lassen.

“Anh đã có tiến triển gì chưa?” Thulin hỏi khi đi vào trong phòng với chiếc laptop Acer kẹp dưới cánh tay.

“Chưa tiến triển gì mấy.”

“Có ba bức nổi bật. Bà mẹ người Gambia, bà mẹ tật nguyền và bà mẹ thất nghiệp.”

“Ừ, có lẽ thế.” Chẳng có gì đáng ngạc nhiên khi Thulin cũng lựa chọn giống anh. Thực ra, anh đã bắt đầu tự hỏi có chắc cô sẽ không giải quyết được vụ án tốt hơn nếu chỉ có một mình?

“Tôi nghĩ chúng ta nên xem xét kĩ hơn. Có lẽ là cả ba trường hợp.”

Thulin nhìn anh với vẻ mất kiên nhẫn. Đầu Hess đang đau. Anh có cảm giác trong toàn bộ nỗ lực này của họ có thứ gì đó vô ích, nhưng không thể xác định được thứ đó là gì. Bên ngoài, trời đang tối dần, và anh biết họ phải đưa ra được một quyết định nếu muốn hoàn thành công việc trong ngày hôm nay.

“Ắt hẳn hung thủ phải đoán được rằng sẽ có lúc chúng ta phát hiện ra chuyện các nạn nhân đều từng bị tố cáo với hội đồng thành phố. Đúng hay sai?” Hess hỏi.

“Đúng. Đó thậm chí có thể là một phần mục tiêu của hắn. Nhưng hắn không thể biết được chúng ta phát hiện ra nhanh hay chậm thế nào.”

“Vậy là hung thủ cũng biết rằng vào một lúc nào đó, chúng ta sẽ đọc được hai bức email tố cáo Laura Kjær và Anne Sejer-Lassen. Đúng hay sai?”

“Đây không phải là chương trình Hai mươi câu hỏi đâu nhé. Nếu không có tiến triển gì, chúng ta nên đi thẩm vấn những người hàng xóm một lần nữa.”

Nhưng Hess vẫn tiếp tục, cố gắng bám vào chuỗi suy nghĩ của mình. “Vậy nếu cô là hung thủ và cô đã viết hai bức thư đầu tiên - đồng thời biết rằng chúng ta sẽ tìm thấy chúng và cảm thấy mình cực kỳ tài giỏi - cô sẽ viết bức thư thứ ba như thế nào?”

Hess có thể nhận ra cô hiểu ý anh. Cô rời mắt khỏi anh và nhìn vào màn hình trong tay mình.

“Nhìn chung, các bức thư đều không dễ đọc. Nhưng nếu chúng ta giả sử rằng chúng được cố ý viết như vậy để đánh lạc hướng, vậy thì có hai bức nổi bật nhất. Đó là bức email đầy lỗi chính tả và bức email viết bằng chữ Đan Mạch cổ.”

“Bức nào có vẻ ngớ ngẩn nhất?” Hess hỏi.

Đôi mắt Thulin lướt nhìn màn hình trong lúc Hess mò mẫm hai tập hồ sơ trên bàn và mở chúng ra. Lần này, khi anh đọc bức email tố cáo toàn lỗi chính tả, mọi bản năng trong anh đều thức tỉnh. Có thể chỉ là do anh tưởng tượng ra. Có thể không. Thulin xoay màn hình máy tính của cô sang phía Hess, và anh gật đầu. Đó cũng chính là bức email mà anh đã chọn. Bức email tố cáo Jessie Kvium. Hai mươi lăm tuổi. Sống trong một khu nhà ở Urbanplan.

Nguồn: tve-4u
Được bạn: Mọt Sách đưa lên
vào ngày: 27 tháng 8 năm 2026

« Lùi Tiến »

💬 Thảo luận

Chưa có bình luận nào — hãy là người đầu tiên chia sẻ cảm nhận của bạn!

Đăng nhập để tham gia bình luận.