Thulin đứng ở cửa sau của ngôi nhà, nhìn chằm chằm qua màn mưa vào khu vườn tối om, tĩnh lặng. Cô đã gọi Hess vài lần. Đầu tiên là ở trong nhà và bây giờ là ở bên ngoài, nhưng lần nào cũng chẳng có tiếng đáp lại, khiến cô cảm thấy mình thật ngớ ngẩn. Cô chẳng phiền lòng chuyện quay đầu xe và phóng trở lại đây ngay khi cô nhận ra chủ nhân của chiếc xe màu đen ấy có thể là ai - điều khiến cô bực tức là Hess thậm chí chẳng nhớ khóa cửa chính khi ra về.
Thulin đang định đóng cửa lại thì chợt nghe thấy một tiếng rầm trong ga ra. Cô bước về phía trước một bước và gọi Hess. Trong một thoáng, cô nghĩ chắc là anh đang đi sục sạo vu vơ xung quanh, nhưng rồi cô nhìn thấy một bóng đen chạy vụt ra từ đầu đằng kia của ga ra và lẩn vào trong khu vườn đằng sau dưới màn mưa mờ mịt. Chưa đầy ba sải chân, cô đã ở trong vườn, khẩu súng đã được rút ra. Bóng đen luồn lách qua những thân cây ở phía cuối vườn và chạy vào sân chơi, và mặc dù Thulin chạy hết tốc lực, nhưng bóng đen đã khuất dạng lúc cô tới ngôi nhà mô hình. Cô đang quay trái quay phải để tìm kiếm, ướt sũng và thở hổn hển, thì tiếng một đoàn tàu chở hàng xình xịch chạy đến khiến cô quay đầu lại nhìn. Bóng đen đã nhảy xuống và đang chạy dọc theo đường ray; Thulin liền đuổi theo hắn, con tàu chở hàng hiện ra lờ mờ đằng sau cô.
Với tiếng còi xé tan màn đêm, con tàu lao tới với tốc độ cao, khiến cô phải nhảy tránh sang thảm cỏ bên cạnh. Bóng đen vụt ngoảnh lại nhìn, và rồi ngay trước khi đoàn tàu lao tới chỗ hắn, hắn quay ngoắt chín mươi độ về phía bên trái và nhảy vọt qua đường ray sang phía bên kia. Thulin xoay người lại. Cô chạy ngược chiều với đoàn tàu, hướng về phía đuôi của nó, hy vọng có thể băng qua đường ray và tiếp tục đuổi theo bóng đen. Nhưng đoàn tàu như dài bất tận, và cuối cùng cô phải dừng lại. Qua những khoảng trống giữa các toa tàu, cô loáng thoáng thấy khuôn mặt hoảng loạn của Hans Henrik Hauge nhìn lại cô trước khi hắn biến mất giữa những rặng cây.