Người Hạt Dẻ

Lượt đọc: 471 | 0 Đánh giá: 0/10 Sao
★★★★★★★★★★
★★★★★★★★★★
« Lùi Tiến »
CHƯƠNG 15

❊ ❊ ❊

“Nó được gửi đến vào sáng sớm nay, theo địa chỉ email chính thức của bà tại quốc hội. Bên Tình báo đang cố lần ra người gửi, và tôi tin chắc họ sẽ tìm được hắn, nhưng có thể sẽ mất chút thời gian. Tôi thực sự rất tiếc.” Engells nhẹ nhàng nói.

Khi Rosa trở lại văn phòng sau cuộc chào hỏi với các nhân viên, cô thấy Engells đang đợi mình. Bây giờ, khi đứng bên cửa sổ đằng sau bàn làm việc, cô nhận thấy Chánh văn phòng đang quan sát cô với ánh mắt cảm thông khiến cô không thể nào chịu đựng nổi.

“Trước đây tôi đã từng nhận được thư đe dọa mà. Chủ nhân của chúng thường là những kẻ khốn khổ không thể tự lực cánh sinh.”

“Lần này thì khác. Ác ý hơn. Hắn đã sử dụng những bức ảnh từ trang Facebook của con gái bà, vốn dĩ đã bị xóa gần một năm trước, khi cô bé… khi cô bé mất tích. Điều đó có nghĩa là kẻ này đã chú ý đến bà lâu rồi.”

Thông tin ấy làm Rosa rúng động, nhưng cô quyết tâm kìm nén cú sốc ấy.

“Tôi muốn xem nó.”

“Nó đã được chuyển đến bộ phận Tình báo và An ninh, và hiện giờ họ đang…”

“Engells, anh không bao giờ làm gì mà không tạo ra bảy bản sao. Tôi muốn xem nó.”

Engells nhìn cô với vẻ ái ngại, nhưng rồi vẫn mở tấm bìa kẹp hồ sơ mà anh ta mang theo bên mình khi anh ta tới và rút ra một tờ giấy, đặt nó lên bàn. Cô cầm tờ giấy lên. Ban đầu, Rosa không thể nhìn ra những mảnh màu sắc nhỏ xíu trải lung tung khắp trang giấy. Nhưng rồi cô hiểu ra. Cô nhận ra những bức ảnh selfie của Kristine: đang nằm trên sàn tập của trung tâm thể thao, cười và mướt mải mồ hôi trong bộ quần áo của môn bóng ném; đang trên đường tới bãi biển trên chiếc xe đạp leo núi mới; đang chơi trò ném bóng tuyết với Gustav trong vườn nhà họ; đang diện đồ trước tấm gương trong phòng tắm, giả vờ mình là một người mẫu. Quá nhiều bức ảnh, trong bức nào con bé cũng mỉm cười vui vẻ. Rosa cảm thấy trào dâng cảm giác mất mát và đau đớn, cho đến khi đôi mắt cô bắt gặp dòng chữ nhắm vào cô. “Chào mừng trở lại. Mày sẽ chết, đồ thối thây.” Những lời ấy được tạo ra từ những chữ cái màu đỏ uốn lượn theo hình vòng cung bên trên những bức ảnh, và thông điệp này càng có vẻ ác ý hơn bởi vì nó được viết bằng nét chữ thiếu dứt khoát kiểu trẻ con.

Khi Rosa lại cất tiếng, cô cố gắng tỏ ra bình thường. “Đó không phải là kẻ điên khùng đầu tiên mà chúng ta thấy. Thường thì chuyện này chẳng có gì to tát.”

“Vâng, nhưng lần này.”

“Tôi sẽ không cho phép mình sợ hãi. Tôi sẽ làm công việc của mình và bộ phận Tình báo sẽ làm công việc của họ.”

“Chúng tôi đều nghĩ bà nên yêu cầu có vệ sĩ. Họ có thể bảo vệ bà, nếu…”

“Không, không vệ sĩ vệ siếc gì cả.”

“Tại sao lại không chứ?”

“Bởi vì tôi nghĩ điều đó là không cần thiết. Đây chỉ là một lời đe dọa suông mà thôi. Nó được viết ra bởi một kẻ biến thái đáng thương nào đó muốn làm anh hùng bàn phím, và dù sao đi nữa, vào lúc này chúng tôi thực sự không muốn có vệ sĩ ở nhà chúng tôi.”

Engells nhìn cô với chút kinh ngạc, anh ta vẫn luôn như vậy trong những dịp hiếm hoi cô nhắc đến cuộc sống riêng tư của mình.

“Chúng tôi muốn mọi thứ thật bình thường nếu muốn tiếp tục cuộc sống của mình.”

Chánh văn phòng định nói gì đó, và Rosa có thể thấy anh ta không đồng ý với cô.

“Engells, tôi trân trọng sự quan tâm của anh, nhưng nếu không còn vấn đề gì khác, tôi muốn tới Nhà quốc hội để nghe bài diễn văn khai mạc của Thủ tướng.”

“Đương nhiên rồi. Tôi sẽ chuyển tài liệu cho bà.”

Rosa bước tới cửa ra vào, nơi Liu đang đợi. Engells nhìn cô rời đi, và Rosa cảm nhận được anh ta vẫn sẽ đứng đó thật lâu sau khi cô đã đi khuất.

Nguồn: tve-4u
Được bạn: Mọt Sách đưa lên
vào ngày: 27 tháng 8 năm 2026

« Lùi Tiến »

💬 Thảo luận

Chưa có bình luận nào — hãy là người đầu tiên chia sẻ cảm nhận của bạn!

Đăng nhập để tham gia bình luận.