Người Hạt Dẻ

Lượt đọc: 498 | 0 Đánh giá: 0/10 Sao
★★★★★★★★★★
★★★★★★★★★★
« Lùi Tiến »
CHƯƠNG 89

❊ ❊ ❊

Đã là xế chiều, và đường cao tốc E20 ở phía tây nam Copenhagen đông nghịt xe cộ. Asger nhấn còi để dẹp làn đường bên ngoài, nhưng những kẻ ngốc trước mặt hắn cứ nhất định lái xe chậm như rùa bò vì trời mưa, và hắn đành sốt ruột luồn lách dọc theo làn đường bên trong. Xe bộ trưởng là một chiếc xe Audi A8 3.0, và đây là lần đầu tiên hắn phóng nhanh như vậy. Hắn không quan tâm đến việc thu hút sự chú ý; điều quan trọng bây giờ là thoát được khỏi đây. Toàn bộ chuyện này đã hỏng bét, và Asger biết sớm muộn gì cảnh sát cũng phát hiện ra hắn và Benedikte chính là những người mà họ đang săn lùng - nếu họ còn chưa biết.

Mọi thứ vẫn diễn ra suôn sẻ cho đến ba mươi lăm phút trước. Hắn đã tạo ra bằng chứng ngoại phạm bằng cách đi theo thằng quỷ nhỏ vào sân tennis và chào qua quản lý một câu, người luôn bận rộn trước buổi tập vì phải kiểm tra những cái lưới. Thế rồi hắn nói lời tạm biệt và lái xe vòng ra đằng sau sân tập, đỗ xe giữa những cây linh sam trước khi đi vào qua cửa phụ mà lúc nãy hắn đã để mở he hé khi đi theo cậu bé vào trong. Vào lúc đó, sân tập hầu như vắng tanh, vì thế hắn dễ dàng lẻn vào phòng thay đồ mà không bị ai nhìn thấy. Cậu bé đang mải thay quần áo và không nghe thấy gì, nhưng đúng lúc Asger đứng đó như một gã hề với đôi găng tay và một cái mũ len trùm mặt, chuẩn bị lấy thuốc mê ra thì hắn nghe thấy tiếng bước chân lại gần. Người quản lý đang đến, và mặc dù Asger đã kịp cởi mũ len trùm mặt ra, nhưng thật rầy rà khi Gustav nhận ra Asger đang đứng trong phòng. Người quản lý, trái lại, có vẻ nhẹ nhõm.

“Ồ, anh đây rồi. Cơ quan tình báo vừa gọi điện cho tôi. Họ đề nghị tôi tìm Gustav vì họ không liên lạc được với anh, nhưng bây giờ anh có thể đích thân nói chuyện với họ rồi.”

Anh ta đưa điện thoại cho Asger. Một trong những tay vệ sĩ ngạo mạn của Hartung đã yêu cầu hắn chở Gustav đến chỗ mẹ cậu bé ở Bộ. Ở đó đang xảy ra một tình huống khẩn cấp: Cảnh sát đã tìm ra địa chỉ của những kẻ tình nghi giết người, một lò mổ cũ ở Sydhavnen. Asger thấy cổ họng mình nghẹn lại. Tuy nhiên, sau đó, hắn chợt nghĩ ra rằng cảnh sát chưa biết người mà họ đang tìm kiếm chính là hắn. Hắn đã bị trách mắng vì không nghe máy, và rồi hắn rời khỏi sân tập lần nữa với thằng quỷ nhỏ. Người quản lý đang dõi mắt theo họ, vì thế hắn phải đưa Gustav vào trong xe, mặc dù bây giờ chuyện đó chẳng còn quan trọng nữa. Asger không định đi đến Bộ.

“Tại sao chúng ta lại đi lối này? Đó không phải là đường dẫn đến…”

“Câm mồm lại và đưa điện thoại của mày cho tao đi.”

Cậu bé ở băng ghế sau sững sờ đến mức không phản ứng gì.

“Đưa điện thoại của mày cho tao! Mày điếc à?”

Gustav làm theo, và khi Asger đã cầm được chiếc điện thoại trong tay, hắn ném nó ra ngoài qua ô cửa sổ đang mở, nghe tiếng nó kêu lanh canh và loảng xoảng trên mặt đường nhựa ướt át đằng sau họ. Asger nhận ra cậu bé đang sợ hãi, nhưng hắn không quan tâm. Điều duy nhất khiến hắn lo lắng bây giờ là hắn và Benedikte nên đi đâu, bởi vì họ chưa từng tính đến một lộ trình trốn thoát cụ thể. Asger đã tưởng tượng rằng họ sẽ cao chạy xa bay từ lâu trước khi cảnh sát nghi ngờ điều gì, nhưng mọi chuyện lại không diễn ra như vậy. Trong đầu hắn nhung nhúc những ý nghĩ hoảng loạn, nhưng hắn biết Benedikte sẽ tha thứ cho hắn. Kế hoạch bị sụp đổ không phải là lỗi của hắn. Cô ta sẽ hiểu, và chỉ cần họ ở bên nhau thì mọi chuyện sẽ tốt đẹp cả thôi.

Asger đã có cảm giác như vậy ngay từ khoảnh khắc đầu tiên hắn nhìn vào đôi mắt sẫm của cô ta. Họ gặp nhau lần đầu ở ngôi trường trung học cũ kỹ tồi tàn tại Tingbjerg với những chiếc rèm được cột lại, nơi hắn học hơn cô ta vài lớp, và hắn đã yêu cô ta từ hồi đó. Họ đã trốn học, say xỉn, hút thuốc và chửi rủa toàn thế giới khi họ nằm ngửa trên thảm cỏ bên cạnh hàng rào phân cách ở đường vành đai, và Benedikte là cô gái đầu tiên mà hắn ngủ cùng. Nhưng sau đó hắn bị đuổi học vì tội đánh nhau, và khi hắn phải vào trại giáo dưỡng trẻ vị thành niên ở Nam Jutland, mối quan hệ của họ đã chấm dứt. Gần mười năm sau, hắn tình cờ gặp lại cô ta ở cộng đồng hippie tại Christiania, nơi cô ta đến cùng một trong những người bạn y tá ở bệnh viện, và ngay ngày hôm sau, họ đã bàn đến chuyện chuyển đến sống cùng nhau.

Asger yêu cái cách cô ta nép vào hắn và cảm thấy được hắn che chở, mặc dù sâu thẳm trong lòng, hắn biết cô ta chắc chắn mạnh mẽ hơn hắn. Thời gian của hắn trong quân ngũ khá là dễ chịu, nhưng sau hai chuyến điều động đến Afghanistan để lái xe tuần tra và xe quân nhu, hắn đã ra quân; hắn đang bắt đầu mắc chứng hoảng loạn, và thường thức dậy giữa đêm, mồ hôi tuôn ra như tắm, cảm thấy mình thật yếu đuối. Nhưng Benedikte đã cầm tay hắn, siết thật chặt, giúp hắn bình tĩnh lại. Ít nhất là cho đến lần tiếp theo. Khi cô ta đi làm ca về, cô ta luôn kể với hắn về những đứa trẻ mà cô ta đã chăm sóc ở bệnh viện, và một hôm, cô ta nói cô ta muốn có một gia đình của riêng mình. Nhìn mặt cô ta, Asger biết điều đó có ý nghĩa với cô ta biết nhường nào. Họ nhanh chóng tìm được một nơi rẻ tiền, rộng rãi trong lò mổ cũ - chẳng có ai khác thích sống ở đó cả - và khi Benedikte mang thai, họ đã tìm cách cho Asger đăng ký chỗ ở tại địa chỉ của một người bạn lính cũ. Như thế cô ta sẽ đủ điều kiện để hưởng khoản trợ cấp dành cho mẹ đơn thân mà họ cần.

Asger không hiểu chuyện gì đã xảy ra với cô ta sau khi sinh, và hắn bắt đầu nghĩ rằng lỗi là của thằng bé. Đương nhiên, việc thằng bé bị đưa đi đã là một cú sốc với họ, nhưng hắn thực sự chưa bao giờ gắn bó với thằng bé. Sau khi thằng bé chào đời, hắn đã chẳng quản vất vả làm một thợ giàn giáo để kiếm tiền, và trong mắt hắn, Benedike là một bà mẹ tốt - chắc chắn là tốt hơn nhiều so với mẹ hắn, người luôn xồng xộc xông vào nhà bọn hắn hoặc vòi tiền hắn để uống rượu. Benedikte đã liên lạc với các luật sư, giới báo chí và các kênh truyền hình để xỉ vả con điếm ngu xuẩn Rosa Hartung, nhưng rồi mọi chuyện chẳng nên cơm cháo gì, và cô ta đã rưng rưng nước mắt giải thích rằng các phóng viên không muốn giúp họ nữa. Chẳng bao lâu sau, thằng bé qua đời vì bệnh phổi hay gì đó, và điều đó đã làm thay đổi mọi thứ. Benedikte bị cưỡng bách vào trại tâm thần vì đã nổi đóa với một trong những kẻ khốn nạn đến từ cơ quan phúc lợi, và hằng ngày, sau khi tan làm, Asger lái xe đến Roskilde để thăm cô ta. Hồi đầu, cô ta bị ngấm thuốc đến nỗi không thể biểu lộ cảm xúc gì trên mặt, và một nữ bác sĩ đã giải thích với hắn một cách dài dòng và khó hiểu đến nỗi hắn những muốn lẳng bà ta vào tường. Mặc dù Asger đọc rất chậm, nhưng hắn bắt đầu đọc báo và tạp chí cho Benedikte nghe. Mỗi đêm, khi về nhà và chui vào lò mổ, hắn lại cảm thấy cô đơn và bất lực. Hắn thường phải uống rượu cho đến lúc ngủ gục trước ti vi, nhưng khi con gái của Bộ trưởng mất tích vào mùa thu năm ngoái, tình trạng của họ bắt đầu tiến triển.

Việc Bộ trưởng mất đi một đứa con đã là niềm an ủi lớn đối với Benedikte, và vào một buổi chiều, khi Asger lái xe đến đó sau giờ làm, Benedikte thậm chí còn lấy tờ báo ấy cho hắn để hắn đọc cho cô ta nghe. Đó là ngày cuộc điều tra kết thúc và vụ án khép lại. Sau đó, các bài báo về vụ án cũng thưa dần, nhưng Benedikte đã bắt đầu mỉm cười trở lại. Khi tuyết rơi và mặt hồ đằng sau bệnh viện đóng băng, họ bắt đầu có những chuyến đi dạo dài. Vào đầu mùa xuân, ngay khi Asger nghĩ họ đã quên hết chuyện cũ, báo chí bắt đầu công bố rằng Hartung sẽ trở lại làm việc sau kỳ nghỉ hè, rằng cô đang mong chờ đến thời điểm ấy. Benedikte đã cầm tay Asger, siết thật chặt, và Asger biết hắn sẽ làm bất cứ điều gì cô ta yêu cầu, chỉ cần cô ta luôn nắm tay hắn.

Họ bắt đầu lên kế hoạch ngay khi Benedikte được thả. Ý nghĩ đầu tiên của họ là đe dọa Hartung bằng những email và tin nhắn nặc danh, đột nhập vào nhà cô và đập phá các thứ, thậm chí là đâm xe vào cô và để mặc cô bên vệ đường. Nhưng khi Benedikte truy cập trang web của Bộ trưởng để tìm kiếm một địa chỉ email, một quảng cáo xuất hiện, nói rằng Bộ đang tìm kiếm một tài xế mới, thế là kế hoạch của họ trở nên rõ ràng hơn.

Benedikte đã viết đơn xin việc cho Asger, và không lâu sau đó, hắn được gọi đi phỏng vấn với một người đại diện ở Bộ. Rõ ràng những kẻ ngốc ấy không biết gì về mối quan hệ của hắn với Benedikte và cuộc tranh cãi trên truyền thông với Bộ trưởng, có lẽ vì hắn vẫn đang đăng ký chỗ ở tại một địa chỉ khác. Trong cuộc phỏng vấn, họ đã nhấn mạnh rằng Asger có một bản lý lịch đẹp trong quân đội, hắn lại linh hoạt, không vướng bận gia đình. Sau đó, hắn được trò chuyện với một nhân viên của cơ quan tình báo, người có nhiệm vụ sàng lọc các ứng viên. Thế rồi, khi được thông báo hắn đã được nhận, hắn và Benedikte đã ăn mừng bằng cách cắt dán các bức ảnh trên Facebook của con gái Hartung để tạo nên một email, sẵn sàng chào mừng Bộ trưởng trở lại làm việc vào ngày đầu tiên cô đi làm.

Vào ngày Asger bắt đầu công việc mới, hắn gặp Rosa Hartung lần đầu tiên. Hắn đón cô ở bên ngoài tòa biệt thự rộng lớn, xa hoa của cô ở Østerbro và bị sai khiến này nọ bởi cố vấn của cô, Vogel, một gã khốn vênh váo, ngạo mạn mà Asger chỉ muốn đấm cho một cú. Không lâu sau đó, họ đã dùng máu của mấy con chuột bắt được ở khu chế biến cũ của lò mổ để viết lên xe của Bộ trưởng. Họ đang nghĩ ra một số trò chơi khăm độc địa khác nữa thì đột nhiên những vụ giết người kỳ quặc xảy ra, những con búp bê người hạt dẻ với dấu vân tay bí ẩn bắt đầu xuất hiện, và Rosa Hartung bị cuốn vào chúng. Đối với hắn - và cả Benedikte nữa - thì chuyện đó chẳng có vấn đề gì, nhưng rồi hắn nghe được một tin động trời: con gái của Rosa Hartung, người mà cả thế giới nghĩ rằng đã chết từ lâu, có thể chưa chết.

Ý nghĩ đó thôi thúc họ tiếp tục ra tay, nhưng bây giờ Rosa Hartung đã được các nhân viên của cơ quan tình báo bảo vệ. Ngay cả Asger cũng khó tiếp cận được cô, vì thế Benedikte đã đề nghị hắn bắt cóc thằng nhỏ. Thế là hắn thay đổi mục tiêu, đồng ý với Benedikte rằng bắt cóc thằng nhỏ sẽ bõ công hơn. Asger cũng tưởng cảnh sát sẽ tin hung thủ của những vụ án mạng kia đã bắt cóc Gustav, vậy mà bây giờ, khi hắn xi nhan và rẽ khỏi đường cao tốc, hắn không thể không thấy nực cười với sự trớ trêu rằng hắn và Benedikte đang bị truy nã vì những tội ác mà họ chẳng hề hay biết.

Mưa gõ lộp độp trên kính chắn gió, và ánh sáng cuối ngày đã tắt lúc hắn dừng lại ở góc đỗ xe thụt vào bên vệ đường. Cuối cùng, hắn cũng nhìn thấy chiếc xe van mà họ đã thuê của hãng Hertz vào sáng hôm đó, nhưng hắn cố tình đỗ cách xa hai mươi mét và tắt máy xe. Asger lấy các vật dụng cá nhân của mình ra khỏi hộc để đồ và quay sang cậu bé.

“Mày ở yên đây cho đến khi ai đó đến và tìm thấy mày. Mày ở yên đây. Rõ chưa?”

Cậu bé rụt rè gật đầu. Asger xuống xe, đóng cửa và chạy về phía Benedikte. Cô ta cũng đã ra khỏi xe và đang đợi hắn trong mưa, mặc dù cô ta chỉ mặc một chiếc áo gi lê mỏng và áo hoodie màu đỏ.

Cô ta có vẻ không hài lòng. Hẳn là cô ta đã nhận ra mọi sự không theo đúng kế hoạch, và Asger hổn hển giải thích cho cô ta về chuyện đã xảy ra.

“Chỉ còn hai lựa chọn thôi, cưng à. Một là chúng ta biến khỏi đây, hai là chúng ta lái xe đến thẳng một đồn cảnh sát nào đó và giải thích toàn bộ mọi chuyện trước khi nó trở nên tồi tệ hơn. Em muốn thế nào?”

Nhưng Benedikte không trả lời. Kể cả khi hắn mở cửa chiếc xe thuê và chìa tay ra để lấy chìa khóa, cô ta cũng không có phản ứng gì. Cô ta cứ đứng dưới mưa, nhìn chằm chằm vào chỗ nào đó đằng sau hắn với ánh mắt nghiêm nghị, lặng lẽ, cái ánh mắt vốn làm tắt nụ cười và tiếng cười của cô ta từ lâu. Khi Asger ngoảnh nhìn lại qua vai, hắn nhận ra thứ cô ta đang chăm chú nhìn chính là khuôn mặt lo lắng của thằng quỷ nhỏ, đang áp vào ô kính cửa sổ mờ mờ của chiếc xe bộ trưởng. Asger lập tức biết rằng cô ta không định đổi ý.

Nguồn: tve-4u
Được bạn: Mọt Sách đưa lên
vào ngày: 27 tháng 8 năm 2026

« Lùi Tiến »

💬 Thảo luận

Chưa có bình luận nào — hãy là người đầu tiên chia sẻ cảm nhận của bạn!

Đăng nhập để tham gia bình luận.