Người Hạt Dẻ

Lượt đọc: 498 | 0 Đánh giá: 0/10 Sao
★★★★★★★★★★
★★★★★★★★★★
« Lùi Tiến »
CHƯƠNG 85

❊ ❊ ❊

Phòng thăm viếng có kích thước khoảng năm nhân ba mét. Những ô cửa sổ dày, được gia cố kĩ càng nên không cần chấn song, tạo ra một tầm nhìn thoáng rộng về phía khoảnh sân xanh mướt và bức tường cao sáu mét ngoài kia. Có bốn cái ghế nhựa cứng được sắp xếp gọn gàng quanh một cái bàn nhỏ góc cạnh, gắn chặt xuống sàn. Linus Bekker đang ngôi sẵn trên một trong những cái ghế ấy khi Hess và Thulin được dẫn vào.

Hắn thấp đến mức đáng kinh ngạc, có lẽ chỉ chừng một mét sáu mươi lăm. Hắn còn trẻ, đầu gần như trọc lốc. Khuôn mặt trẻ thơ, nhưng vóc dáng lại vạm vỡ. Hắn mặc quần thun dài màu xám và áo phông trắng trông hơi giống một vận động viên thể dục dụng cụ.

“Tôi có thể ngồi bên cửa sổ không? Tôi thích ngồi bên cửa sổ nhất.”

Bekker đã đứng dậy và đang nhìn họ chằm chằm như một cậu nam sinh căng thẳng.

“Được chứ. Tùy anh.”

Hess giới thiệu bản thân và Thulin. Cô nhận thấy anh đang cố hết sức để tỏ ra thân thiện và đáng tin cậy. Anh kết thúc màn giới thiệu bằng cách cảm ơn Bekker vì đã dành thời gian cho họ.

“Thời gian là thứ mà tôi không thiếu khi ở đây.”

Bekker nói mà chẳng có chút giọng điệu mỉa mai hay cười cợt. Đó là một lời khẳng định đơn giản, và đôi mắt hắn chớp chớp nhìn họ vẻ bồn chồn. Khi Thulin ngồi xuống một trong những cái ghế được gắn cố định xuống sàn, đối diện với gã thanh niên, Hess bắt đầu giải thích rằng họ đến đây vì cần đến sự giúp đỡ của hắn.

“Nhưng tôi không biết thi thể ấy ở đâu. Tôi rất tiếc, nhưng tôi thực sự không thể nhớ bất cứ điều gì ngoài những điều tôi đã nói với cảnh sát các anh.”

“Đừng lo lắng về điều đó. Chúng tôi đến vì một chuyện khác.”

“Hai người từng điều tra vụ án của tôi à? Tôi không nhớ hai người.”

Bekker có vẻ hơi sợ sệt. Đôi mắt vô tội chớp chớp. Hắn ngồi thẳng lưng trên ghế, bứt rứt cạy khóe móng tay, vốn đã bị xước và đỏ ửng.

“Không, chúng tôi không tham gia điều tra vụ ấy.”

Hess bắt đầu lời nói dối mà họ đã thống nhất. Anh chìa phù hiệu Europol ra, giải thích rằng mình là một chuyên gia lập hồ sơ về tâm lý và hành vi tội phạm, làm việc ở La Hay. Bằng cách vạch rõ tính cách và hành vi của những kẻ như Linus Bekker, các chuyên gia lập hồ sơ về tâm lý và hành vi tội phạm có thể giúp giải quyết những vụ án tương tự. Hess đã tới Đan Mạch để giúp các đồng nghiệp ở đây, bao gồm Thulin, dựng lên một ban như thế. Họ đang tiến hành trò chuyện với các tù nhân được lựa chọn để tìm hiểu về các kiểu phản ứng của những tù nhân ấy trước khi gây ra tội ác, và hy vọng Bekker sẽ tham gia.

“Nhưng chẳng thấy ai nói trước với tôi là anh chị sẽ đến cả.”

“Đúng vậy, đã có một sự nhầm lẫn. Đáng lẽ anh phải được thông báo sớm hơn nhiều để có thể chuẩn bị, nhưng tôi e rằng đã có một sự hiểu lầm nào đó. Tùy anh quyết định có muốn giúp chúng tôi hay không. Nếu anh muốn, chúng ta có thể bắt đầu.”

Bekker nhìn ra ngoài cửa sổ và lại bắt đầu cạy khóe móng tay. Trong một thoáng Thulin chắc chắn hắn sẽ từ chối.

“Tôi sẵn lòng. Giúp người khác là một việc quan trọng, đúng không?”

“Đúng vậy. Cảm ơn anh, anh thật tử tế.”

Hess dành vài phút tiếp theo để kiểm tra một vài thông tin với Linus Bekker. Tuổi tác. Nơi cư trú. Hoàn cảnh gia đình. Trường học. Thuận tay phải. Từng nhập viện. Toàn là những câu hỏi vô thưởng vô phạt mà họ đã biết câu trả lời, nhằm mục đích tạo dựng lòng tin và khiến Bekker cảm thấy an toàn. Thulin phải thừa nhận rằng Hess rất giỏi việc này, và sự hoài nghi của cô về câu chuyện ngụy tạo của họ đúng là vô căn cứ. Nhưng “màn trình diễn” này kéo dài quá, cô có cảm giác họ như đang ngồi trong mắt bão, cứ huyên thuyên những điều vô vị trong khi cơn cuồng phong hoành hành dữ dội ở ngoài kia. Cuối cùng Hess cũng nhắc tới cái ngày trước khi vụ án mạng xảy ra.

“Anh nói ngày hôm đó thật mơ hồ đối với anh. Anh chỉ nhớ một vài mảnh ký ức rời rạc.”

“Vâng, tôi mắc chứng mất trí nhớ tạm thời. Bệnh tình của tôi khiến tôi bị chóng mặt, và tôi đã không ngủ trong vài ngày. Tôi đã dành quá nhiều thời gian để xem những bức ảnh trong kho dữ liệu.”

“Nói cho tôi biết anh bắt đầu truy cập kho dữ liệu ấy như thế nào.”

“Nó giống như kiểu một giấc mơ thời niên thiếu ấy. Nếu tôi có thể diễn đạt như thế. Ý tôi là, tôi đã có những thôi thúc…”

Bekker ngừng lại, và Thulin đoán rằng quá trình điều trị tâm lý giúp hắn không còn nhượng bộ trước thói bạo dâm và sự say mê với cái chết nữa.

”… Và từ các tài liệu về những vụ án, tôi biết có những bức ảnh chụp hiện trường vụ án. Tôi chỉ không biết chúng được lưu trữ ở đâu thôi. Cho đến khi tôi xâm nhập được vào máy chủ của Viện Kỹ thuật hình sự. Phần còn lại thì quá dễ dàng rồi.”

Thulin có thể chứng thực điều này. Lời biện hộ duy nhất cho tình trạng an ninh kém của Viện Kỹ thuật hình sự là chẳng ai nghĩ sẽ có người xâm nhập vào kho lưu trữ kỹ thuật số của các bức ảnh chụp nạn nhân và hiện trường vụ án. Cho đến khi Linus Bekker làm điều đó.

“Anh có kể với ai về những thứ mà anh đã truy cập vào không?”

“Không. Tôi biết là tôi không được phép làm thế mà. Nhưng… như tôi đã nói…”

“Những bức ảnh ấy có tác động thế nào đối với anh?”

“Tôi thực sự đã nghĩ những bức ảnh ấy… chúng có tác dụng tốt với tôi. Bởi vì như thế tôi có thể kiềm chế được… những thôi thúc của mình. Nhưng đến nay tôi mới nhận ra rằng không phải thế. Chúng kích thích tôi. Khiến tôi chỉ nghĩ đến một thứ. Tôi nhớ lúc ấy tôi có cảm giác mình cần không khí trong lành. Thế là tôi lái xe đi. Nhưng những gì xảy ra sau đó thì tôi rất khó nhớ lại.”

Ánh mắt hối lỗi của Bekker hướng về phía Thulin, và mặc dù trông hắn có vẻ trẻ thơ và vô tội, cô vẫn nổi da gà.

“Có bất cứ ai xung quanh anh biết anh mắc chứng mất trí nhớ tạm thời không? Hay anh có kể với bất cứ ai về tình trạng ấy không?”

“Không. Hồi đó tôi chẳng gặp gỡ ai cả. Tôi hầu như chỉ ở nhà. Nếu tôi có ra ngoài thì cũng chỉ là đi ‘ngắm cảnh’ thôi.”

“Cảnh gì?”

“Hiện trường vụ án. Cả mới lẫn cũ. Ở Odense, chẳng hạn, và ở Amager Common, nơi tôi đã bị bắt. Ngoài ra còn có cả những nơi khác nữa.”

“Những lần đó anh có bị mất trí nhớ tạm thời không?”

“Có thể. Tôi không nhớ. Ý tôi là, chứng mất trí nhớ tạm thời là như thế đấy.”

“Anh còn nhớ được bao nhiêu về quãng thời gian còn lại trong ngày xảy ra vụ án mạng?”

“Không nhiều. Cũng khó nói lắm, bởi vì tôi bị lẫn lộn những việc tôi nhớ với những gì tôi phát hiện ra sau này.”

“Chẳng hạn, anh có thể nhớ liệu mình có đi theo Kristine Hartung vào trong rừng không?”

“Không. Không nhớ lắm. Nhưng tôi có nhớ khu rừng đó.”

“Nhưng nếu anh không nhớ cô bé, làm sao anh biết anh chính là người đã tấn công và sát hại cô bé?”

Trong một thoáng, Bekker tỏ vẻ ngạc nhiên. Câu hỏi ấy có vẻ khiến hắn bất ngờ, như thể từ lâu hắn đã chấp nhận tội lỗi của mình.

“Bởi vì… họ nói với tôi như thế. Và họ giúp tôi nhớ lại những điều khác nữa.”

“Ai cơ?”

“Chà, mấy ông cảnh sát đã thẩm vấn tôi. Họ đã tìm ra mấy thứ, anh biết đấy. Đất dưới đế giày của tôi. Máu trên thanh mã tấu mà tôi đã dùng để…”

“Nhưng lúc đó anh vẫn nói anh không phạm tội mà. Anh có nhớ thanh mã tấu không?”

“Không, lúc đầu thì không. Nhưng rồi mọi thứ bắt đầu chỉ ra điều đó.”

“Ban đầu, khi thanh mã tấu được tìm thấy, anh đã nói anh chưa bao giờ nhìn thấy nó. Anh đã nói hẳn là ai đó đã đặt nó lên cái kệ trong ga ra bên cạnh chiếc xe của anh. Phải đến cuộc thẩm vấn sau đó, anh mới thú tội và nói nó là của anh.”

“Vâng, đúng rồi. Nhưng các bác sĩ đã giải thích rằng đó là do bệnh tình của tôi. Nếu anh là một người tâm thần phân liệt thể hoang tưởng tâm trí anh sẽ bị lẫn lộn giữa ảo và thực.”

“Vậy là anh không thể nghĩ ra ai có thể đã đặt thanh mã tấu ở đó, nếu quả thực nó được đặt ở đó?”

“Nhưng không có ai… Chính tôi đã đặt nó ở đó mà. Tôi không nghĩ tôi có thể trả lời tốt những câu hỏi này…”

Linus Bekker hoang mang nhìn về phía cửa, nhưng Hess ngả người về phía hắn và cố làm cho hắn nhìn vào mắt mình.

“Linus, anh đang làm rất tốt. Tôi cần biết liệu có ai đó gần gũi với anh vào thời điểm đó không. Ai đó biết mọi chuyện về anh. Ai đó mà anh từng giãi bày tâm sự - ai đó anh bất chợt gặp hoặc trao đổi trên mạng hoặc…”

“Nhưng không có ai cả. Tôi không hiểu anh muốn gì. Tôi nghĩ tôi muốn trở lại phòng của mình ngay bây giờ.”

“Đừng căng thẳng, Linus. Nếu anh giúp tôi, tôi nghĩ chúng ta có thể hình dung được chuyện gì đã xảy ra vào ngày hôm đó. Và chính xác chuyện gì đã xảy ra với Kristine Hartung.”

Bekker - đang chực đứng dậy - nhìn Hess với vẻ hoài nghi.

“Anh nghĩ vậy à?”

“Đúng, tôi nghĩ vậy. Chắc chắn đấy. Anh chỉ cần nói cho tôi biết anh đã liên lạc với ai.”

Hess nhìn Linus Bekker với vẻ tin cậy. Trong một thoáng qua biểu cảm trên khuôn mặt rụt rè, trẻ thơ của Linus Bekker, có cảm giác như Hess đã thuyết phục được hắn. Nhưng rồi khuôn mặt ấy bỗng nở một nụ cười.

Linus Bekker cười phá lên. Thulin và Hess ngỡ ngàng nhìn gã đàn ông thấp bé đó, hắn đang cố nín cười nhưng không được. Khi hắn cuối cùng cũng cất tiếng, có cảm giác như hắn vừa cởi bỏ một chiếc mặt nạ, và không còn dấu vết gì của sự hoang mang hay căng thẳng nữa.

“Tại sao anh không hỏi tôi điều mà anh thực sự muốn biết? Đừng vòng vo tam quốc nữa mà hãy đi thẳng vào vấn đề chính đi.”

“Ý anh là gì?”

“Ý anh là gì?”

Bekker nhại lại giọng Hess, đảo tròn mắt và nhếch mép cười chế giễu.

“Anh đang sốt ruột muốn biết tại sao tôi lại thú nhận một tội mà tôi không phạm phải.”

Thulin nhìn Linus Bekker chằm chằm. Sự biến đổi này thật đáng kinh ngạc. Gã đàn ông này đúng là điên rồ. Cực kỳ điên rồ. Và trong một thoáng, Thulin muốn gọi bác sĩ tham vấn vào đây để ông ta có thể tận mắt nhìn thấy sự “tiến bộ” của Bekker. Hess cố gắng giữ điềm tĩnh.

“Được rồi. Vậy thì tại sao anh lại thú tội?”

“Biến đi. Ra là họ trả tiền cho anh để tìm hiểu điều này. Họ thực sự đưa anh về từ Europol để moi thông tin này từ tôi hay cái phù hiệu mà anh cho tôi xem lúc nãy làm bằng bìa carton thế?”

”Linus, tôi không hiểu anh đang nói gì. Nhưng nếu anh không liên quan đến vụ Kristine Hartung, bây giờ vẫn chưa quá muộn để nói ra điều đó đâu. Chúng tôi có thể giúp anh xin tòa xét xử lại.”

“Nhưng tôi không cần giúp. Nếu như chúng ta vẫn đang sống trong một xã hội thượng tôn pháp luật, có lẽ tôi sẽ được về nhà cùng lắm là vào Giáng sinh này. Hoặc ngay khi Người Hạt Dẻ ‘thu hoạch’ xong.”

Những lời ấy giống như một cái búa giáng vào mặt Thulin. Hess cũng có cảm giác như vậy, anh ngồi sững như một cây cột đá. Bekker biết. Hắn cười giễu, và mặc dù Thulin cố gắng tỏ ra bình thường, nhưng căn phòng như chợt tối sầm lại.

“Người Hạt Dẻ…?”

“Đúng, Người Hạt Dẻ. Cũng là lý do hai người đến đây. Anh chàng Hansen đô con, dễ thương ấy đã quên khuấy rằng trên chiếc ti vi màn hình phẳng ở phòng sinh hoạt chung vẫn có công nghệ [1]. Chỉ có ba mươi tám ký tự mỗi dòng thôi, nhưng nó vẫn hữu ích. Tại sao mấy người không đến sớm hơn? Sếp của mấy người không muốn mấy người khuấy tung vụ án gọn gàng, êm đẹp của lão lên hả?”

“Anh biết gì về Người Hạt Dẻ?”

“Người Hạt Dẻ, xin mời vào. Người Hạt Dẻ…”

Bekker ngâm nga giai điệu đó với vẻ giễu nhại. Hess đang mất kiên nhẫn.

“Tôi hỏi anh biết những gì?”

“Quá muộn rồi. Anh ta đã bỏ xa mấy người. Đó là lý do mấy người đến đây, van nài tôi. Bởi vì anh ta đã lừa được mấy người. Bởi vì mấy người không biết phải làm gì.”

“Anh biết hắn là ai ư?” .

“Tôi biết anh ta là gì. Anh ta là bậc thầy. Và anh ta đã cho tôi tham gia một phần kế hoạch của anh ta. Nếu không, tôi sẽ chẳng bao giờ nhận tội.”

“Hãy nói cho chúng tôi biết hắn là ai, Linus.”

“Hãy nói cho chúng tôi biết hắn là ai, Linus.”

Linus Bekker lại nhại Hess.

“Còn cô bé thì sao?”

“Còn cô bé thì sao?”

“Anh biết những gì? Cô bé đang ở đâu? Chuyện gì đã xảy ra với cô bé?”

“Chuyện đó có quan trọng không? Hẳn là cô bé đã vui vẻ…”

Linus Bekker đang nhìn họ với vẻ ngây thơ, nhưng một nét đểu cáng dâm dật lan dần trên mặt hắn. Thulin không kịp phản ứng khi Hess chồm lên và lao về phía hắn. Tuy nhiên Bekker đã chuẩn bị sẵn, và vào đúng lúc đó, hắn kéo dây chuông. Chuông báo động vang lên một tiếng hú chói tai. Lúc cánh cửa kim loại mở ra và những người đàn ông lực lưỡng xông vào, Linus Bekker đã trở lại dáng vẻ của một cậu nam sinh rụt rè, sợ sệt.

❀ ❀ ❀

[1] Dịch vụ điện toán cung cấp tin tức và các thông tin khác trên màn hình ti vi.

Nguồn: tve-4u
Được bạn: Mọt Sách đưa lên
vào ngày: 27 tháng 8 năm 2026

« Lùi Tiến »

💬 Thảo luận

Chưa có bình luận nào — hãy là người đầu tiên chia sẻ cảm nhận của bạn!

Đăng nhập để tham gia bình luận.