Nhân viên công tác xã hội Henning Loeb vừa kết thúc bữa trưa muộn trong căng tin gần như vắng tanh ở tầng hầm của Tòa thị chính thì nhận được một cuộc điện thoại. Sáng nay thật là khó chịu. Anh ta bị mắc mưa khi đạp xe đến chỗ làm, và lúc anh ta cuối cùng cũng tới được bãi đỗ xe đạp ở đằng sau tòa nhà, quần áo và giày của anh ta đã ướt sũng. Dù thế, sếp của anh ta - Trưởng ban Trẻ em và Thanh thiếu niên - vẫn đề nghị anh ta tham gia một cuộc họp khẩn cấp với một gia đình gốc Afghanistan cùng luật sư của họ. Họ đang cố lật ngược lại quyết định của chính quyền địa phương về việc tước quyền nuôi con của họ.
Henning Loeb biết tường tận vụ này và chính anh ta đã đề xuất đưa đứa trẻ đi, nhưng một lần nữa, anh ta được yêu cầu lãng phí một tiếng rưỡi đồng hồ để ngồi nghe họ nói vớ vẩn và cãi chày cãi cối. Dạo gần đây, hầu hết các gia đình bị tước quyền nuôi con đều là những gia đình nhập cư, và trong trường hợp này, cần phải mang theo một phiên dịch tới cuộc họp. Dĩ nhiên, điều này sẽ khiến cuộc họp kéo dài hơn. Thực ra, toàn bộ cuộc họp chỉ là một sự lãng phí thời gian. Vụ việc đã được giải quyết: người cha nhập cư đã liên tục có hành vi bạo lực với cô con gái mười ba tuổi bởi vì cô bé có bạn trai người Đan Mạch. Tuy nhiên, trong một xã hội dân chủ, ngay cả những kẻ côn đồ như thế cũng có quyền, họ có quyền lên tiếng và trong lúc những lời tranh cãi cứ bay đi bay lại qua bàn, Henning, vẫn ướt và lạnh, đã ngắm nhìn cuộc đời trôi qua bên ngoài cửa sổ của Tòa thị chính.
Sau đó, mặc dù vẫn ướt và lạnh vì nước mưa, Henning đã phải bắt tay vào việc và tập trung vào những vụ việc cần giải quyết, trong đầu như có một chiếc đồng hồ kêu tích tắc thúc giục, vì vào lúc đó, công việc trong ngày của anh ta đã ùn ứ chất chồng. Chỉ còn một cuộc phỏng vấn nữa thôi là anh ta sẽ nhận được công việc mới ở Ban quản lý công nghệ và Môi trường, một nơi có tính tổ chức tốt hơn và có mùi dễ chịu hơn trên tầng ba. Cuộc phỏng vấn sẽ diễn ra vào chiều nay. Nếu kịp giải quyết công việc tồn đọng, anh ta sẽ có thời gian để chuẩn bị, và nếu cuộc phỏng vấn diễn ra suôn sẻ, anh ta sẽ sớm thoát khỏi “con tàu” này trước khi nó chìm nghỉm dưới sức nặng của toàn bộ những “hành khách” bạo lực, loạn luân và/hoặc tâm thần đang nhảy lên nó từ rìa xã hội. Sẽ thật tuyệt biết bao nếu anh ta được nghĩ ra những đề xuất để cải tạo đô thị và các công viên trong một văn phòng nơi anh ta có thể ngắm nhìn cô nàng thực tập sinh tóc đỏ xinh đẹp, một sinh viên kiến trúc mặc váy ngắn quanh năm, dù mưa hay nắng, lúc nào cũng cười dạn dĩ. Cô ta xứng đáng có được một người đàn ông thực thụ. Đương nhiên người có vinh dự đó không nhất thiết phải là Henning, nhưng không ai có thể tước đi của anh ta hình ảnh cô gái ấy và những mộng tưởng kèm theo đó.
Trong vòng vài giây, Henning hối hận vì đã nghe điện thoại, bởi vì anh ta không thể từ chối khéo anh chàng thanh tra này. Anh chàng thanh tra nói chuyện theo cái kiểu mà Henning ghét nhất: hống hách và đầy tính mệnh lệnh, và anh ta nhanh chóng nói rõ với Henning rằng anh ta cần thông tin ngay lập tức. Không phải trong một phút nữa, và chắc chắn không phải vào một thời gian nào đó lúc xế chiều. Vì thế Henning phải bỏ dở việc đang làm và vội vã quay trở lại với chiếc máy tính trong văn phòng của mình.
“Tôi cần tất cả những thông tin anh có về một cậu bé có tên là Magnus Kjær.”
Anh chàng thanh tra có mã số định danh của cậu bé, và Henning bật máy tính lên, giải thích rằng mình phụ trách hàng trăm hồ sơ, không hề nói quá, vì thế hiển nhiên anh ta không thể nhớ được tất cả ngay lập tức, nếu anh chàng thanh tra có bất cứ nghi ngờ gì.
“Hãy cho tôi biết trong hồ sơ nói gì.”
Henning đọc lướt qua những dòng ghi chú về trường hợp này trên màn hình, sững lại trong một thoáng. Hóa ra đây là một trong những hồ sơ do anh ta phụ trách, may mắn thay đó là một hồ sơ mà anh ta có thể tóm tắt một cách nhanh chóng và dễ dàng.
“Anh nói đúng, đó là một trong những trường hợp do chúng tôi phụ trách. Đã từng có một lá thư, thực ra là một email nặc danh, tố cáo mẹ cậu bé, cô Laura Kjær. Theo lời tố cáo, cô ta không thích hợp để chăm sóc con trai. Chúng tôi đã điều tra và thấy rằng lời tố cáo ấy không có căn cứ, vì thế tôi thực sự không thể…”
“Tôi muốn nghe mọi thông tin về trường hợp này. Ngay bây giờ.”
Henning kìm nén một tiếng thở dài. Điều đó có thể mất chút thời gian, vì thế anh ta đẩy nhanh tốc độ và tóm tắt cho anh chàng thanh tra một cách hết sức ngắn gọn khi anh ta đọc lướt qua hồ sơ.
“Lời tố cáo được gửi đến hòm thư tố giác của ban chúng tôi qua email khoảng ba tháng trước. Bộ trưởng Bộ Công tác Xã hội đã lập ra chương trình tố giác này ở các chính quyền địa phương trên khắp đất nước để mọi người có thể gọi điện hoặc gửi email một cách nặc danh, tố cáo những trường hợp trẻ em bị lạm dụng hoặc ngược đãi. Vì thế chúng tôi không biết người gửi email tố cáo cô Laura Kjær là ai. Về cơ bản, email ấy nói rằng mẹ cậu bé nên bị tước quyền nuôi con càng sớm càng tốt, bởi vì cô ta… tôi trích nguyên văn nhé… ‘là một con điếm ích kỷ’. Hết trích dẫn. Nó còn nói rằng cô ta chỉ nghĩ đến việc giạng chân trên giường mà nhắm mắt làm ngơ trước những vấn đề của cậu bé, ngay cả khi cô ta… chỗ này tôi lại trích nguyên văn nhé… ‘đáng lẽ phải biết rõ’. Hết trích dẫn. Theo bức email đó, chúng tôi sẽ tìm thấy bằng chứng ở nhà cô ta.”
“Các anh đã tìm thấy gì ở đó?”
“Chẳng có gì cả. Chúng tôi đã tuân thủ quy định và cất công điều tra những cáo buộc về sự bỏ bê con cái, vì thế chúng tôi đã nói chuyện với cậu bé khép kín và cha mẹ cậu ta, tôi nghĩ là mẹ và bố dượng, và họ có vẻ bị sốc. Nhưng không có gì đáng ngờ, và đáng buồn thay, mấy trò chơi khăm ác ý ấy chẳng hề hiếm hoi.”
“Tôi muốn xem email đó. Anh có thể gửi cho tôi một bản sao không?”
Đó là câu hỏi mà Henning đang đợi.
“Có chứ. Ngay khi anh cho tôi xem lệnh khám xét của tòa án. Vì vậy, nếu không có gì khác…”
“Nhưng không có thông tin gì về người gửi sao?”
“Không, thế mới gọi là ‘nặc danh’. Như tôi đã nói…”
“Thứ gì khiến anh cho rằng nó là ác ý?”
“Chà, bởi vì chúng tôi chẳng tìm thấy gì cả, và bởi vì người ta chủ yếu sử dụng chương trình tố giác để giở những trò chơi khăm ác ý. Hãy hỏi cơ quan Thuế vụ và Hải quan mà xem. Chính các chính trị gia đã khuyến khích điều đó. Người ta tố giác nhau vô căn cứ, ngay cả khi chẳng có lý do gì để biện minh cho hành động đó của mình. Họ chẳng bao giờ nghĩ rằng có người thực sự phải ngồi xuống và dành thời gian, công sức để điều tra mấy thứ tào lao mà họ viết ra và gửi đi. Dù sao đi nữa, như tôi đã nói đấy, nếu không có gì thêm…”
“Có đấy. Tiện đây, tôi muốn anh kiểm tra giúp tôi liệu anh có nhận được lời tố cáo nào về hai đứa trẻ này không.”
Anh chàng thanh tra đọc cho Henning hai mã số định danh nữa, lần này là của hai cô bé, Lina và Sofia Sejer-Lassen. Gia đình họ hiện đang sống ở Klampenborg, nhưng người đàn ông này biết họ từng sống Islands Brygge thuộc phạm vi của Hội đồng thành phố Copenhagen cho đến gần đây, và đó là thời điểm mà anh muốn tìm hiểu. Henning cáu kỉnh tra cứu thông tin trên máy tính lần nữa, liếc nhìn đồng hồ đeo tay. Anh ta vẫn có thể có đủ thời gian để chuẩn bị nếu tăng tốc hơn chút nữa. Cuối cùng, máy tính cũng trả kết quả và khi Henning đọc lướt qua các ghi chú của trường hợp này, anh ta nghe thấy anh chàng thanh tra kia đọc lại các con số. Henning định nói anh ta nhớ trường hợp này, bởi vì nó cũng đã từng là trường hợp mà anh ta phụ trách, nhưng rồi anh ta nhìn thấy thứ gì đó trên màn hình mà trước đó anh ta không để ý. Anh ta nhanh chóng cuộn chuột xuống, rồi nhấp chuột trở lại hồ sơ của Magnus Kjær để kiểm tra linh cảm của mình, và kiểm tra lời lẽ của bức email nặc danh kia. Henning Loeb nhìn thấy thứ mà anh ta không hoàn toàn chắc chắn, và điều đó khiến anh ta thận trọng.
“Không, xin lỗi nhé. Không có gì cả. Ít nhất là theo những gì tôi thấy.”
“Anh chắc chứ?”
“Hệ thống không nhận các mã số định danh này. Còn gì nữa không? Tôi khá bận.”
Henning Loeb cảm thấy bứt rứt. Để cho an toàn, anh ta gửi một email đến bộ phận IT, giải thích rằng hệ thống đã bị sập nên anh ta không thể giúp một vị cảnh sát thực hiện một yêu cầu đặc biệt. Anh ta không nghĩ điều đó là cần thiết, nhưng cẩn tắc vô áy náy. Henning chỉ còn một cuộc phỏng vấn nữa thôi là sẽ được bước lên nấc thang mới trong sự nghiệp, tránh xa toàn bộ công việc phiền toái này. Xa, thật xa. Lên tận tầng ba với Ban công nghệ và Môi trường; có lẽ, nếu đủ khéo léo, anh ta còn cưa cẩm được cô nàng tóc đỏ cũng nên.