Người Hạt Dẻ

Lượt đọc: 498 | 0 Đánh giá: 0/10 Sao
★★★★★★★★★★
★★★★★★★★★★
« Lùi Tiến »
CHƯƠNG 94

❊ ❊ ❊

“Nhưng anh hoàn toàn chắc chắn chứ: Benedikte Skans đã làm ca đêm từ hôm thứ Sáu, ngày 16 tháng 10 đến thứ Bảy, ngày 17 tháng 10?”

“Vâng, chắc chắn một trăm phần trăm. Điều đó đã được y tá trưởng của khoa xác nhận. Bà ấy cũng làm việc ca đó.”

Hess cảm ơn viên thanh tra ấy và ngắt máy, đúng lúc anh đến tầng có các văn phòng của Rosa Hartung. Đã gần mười một giờ đêm, văn phòng phía trước bao trùm trong bầu không khí căng thẳng bị kìm nén và liên tục có tiếng điện thoại reo. Một vài thanh tra vẫn đang thẩm vấn các nhân viên, hai nữ nhân viên mắt đỏ ngầu đang sụt sịt nói chuyện một cách nhỏ nhẹ, và lác đác trên những cái bàn có những chiếc túi bóng màu trắng đựng sushi mua mang về nhưng chưa ai có thời gian để mở ra ăn.

“Bộ trưởng có ở trong văn phòng của bà ấy không?”

Cô thư ký bộ trưởng với vẻ mặt lo lắng - gật đầu với Hess, và anh vừa đi về phía cánh cửa gỗ gụ vừa ghi nhớ mật mã của chiếc iPad mà anh đã mượn lúc này trong phòng giải lao của các tài xế ở Christiansborg.

Thulin đã đúng khi nói rằng vào lúc này, con trai của Hartung quan trọng hơn bất cứ thứ gì, vì thế Hess đã lái xe từ Sở Cảnh sát đến thẳng Bộ để giúp điều tra thông tin về hành vi của cặp đôi kia và nơi họ có thể ẩn náu bằng cách thẩm vấn những người hằng ngày có giao tiếp với Asger Neergaard. Tuy nhiên, họ nhanh chóng nhận ra chẳng ai biết gì cả. Các thanh tra đã làm xong công việc của mình, và Hess sẽ chẳng thu được thông tin gì mới khi lại nói chuyện với chính những người đó. Neergaard không có mối quan hệ thân thiết với ai, và chắc chắn không bao giờ nói về đời tư của mình hay những gì hắn làm trong lúc rảnh rỗi hoặc bất cứ thứ gì đáng chú ý. Thay vào đó, Hess chỉ được nghe những lời miêu tả về tính cách của hắn. Ngay từ đầu, một số người đã nghĩ gã tài xế ấy không thân thiện - hắn kỳ quặc, trầm lặng, thậm chí có lẽ còn hơi nguy hiểm nhưng Hess thấy những lời miêu tả ấy đã bị ảnh hưởng bởi nhận thức của họ về hắn lúc này. Suốt hàng giờ liền, các kênh truyền hình đã liên tục đăng tin về cuộc tìm kiếm Gustav Hartung đưa ra miêu tả về những kẻ được cho là đã bắt cóc cậu bé, và cái thông tin giật gân rằng một trong hai kẻ đó chính là tài xế của Rosa Hartung. Nếu có ai đó nghi ngờ tính xác thực của tin tức ấy, họ chỉ cần nhìn vào đoàn xe truyền hình lưu động và đám đông phóng viên tụ tập trên quảng trường hẹp bên ngoài Bộ, nhưng mặt trái của điều này là bất cứ lời khai nào về tính cách của Neergaard cũng đã bị ảnh hưởng bởi truyền thông từ lâu. Tuy nhiên, Hess vẫn tin một phần trong số những lời khai ấy, rằng Neergaard là người hướng nội và hơi đơn giản, khép kín, trong thời gian rảnh rỗi, hắn thường hút thuốc và gọi điện thoại bên bờ kênh - khác hẳn với những người đồng nghiệp vốn yêu thích sự ấm áp của phòng giải lao dành cho tài xế ở Christiansborg.

Hess đã đích thân đến đó, và một người tài xế lớn tuổi kể với anh rằng ông ta liên tục phải giúp Asger sử dụng hệ thống khóa trong ga ra, nơi những chiếc xe dành cho bộ trưởng đỗ qua đêm. Chỉ riêng điều đó đã cho thấy hắn và bạn gái khó có thể lên kế hoạch cho những vụ giết người đầy tinh vi để đoạt mạng Laura Kjær, Anne Sejer-Lassen và Jessie Kvium.

Hess càng tin Asger Neergaard và bạn gái không phải là những kẻ sát nhân khi một đồng nghiệp khác của hắn - tài xế của Bộ trưởng Bộ Năng lượng, nếu anh nhớ không lầm - giới thiệu cho anh biết về loại lịch kỹ thuật số của cánh tài xế. Hệ thống này theo dõi chặt chẽ các hoạt động của cánh tài xế, và mỗi tài xế có trách nhiệm ghi lại vào nhật ký điện tử rằng họ đã ở đâu vào thời gian nào, cũng như họ đang làm gì lúc đó. Hess nhanh chóng để ý đến một ngày đặc biệt trong lịch của Asger Neergaard, sau đó anh quay trở lại Bộ. Trên đường đi, anh đã gọi điện cho một trong các thanh tra được phái đến nơi làm việc của Benedikte Skans, và những thông tin mà anh thu được chính là điều mà anh muốn trao đổi với Rosa Hartung.

Khi Hess bước vào văn phòng của Bộ trưởng, hiển nhiên là cô đang lo lắng cho con trai đến phát ốm. Hai bàn tay cô run rẩy, đôi mắt đỏ ngầu, đầy sợ hãi, và mascara bị lem như thể cô đã cố lau nó đi. Chồng cô cũng ở đó, đang mải nói chuyện điện thoại. Anh ta có vẻ định kết thúc cuộc gọi khi nhìn thấy Hess, nhưng Hess lắc đầu, ra hiệu rằng anh chẳng mang đến tin gì mới. Rosa Hartung và chồng đã chọn ở lại Bộ, một phần vì họ cần được thẩm vấn về Asger Neergaard và một phần vì các nhân viên có thể giúp họ kịp thời cập nhật tình hình hiện tại. Hess đoán rằng họ cũng không muốn ở một mình. Nếu ở nhà, họ sẽ phải trực tiếp đối mặt với nỗi sợ hãi, còn ở đây, chí ít họ có thể có cảm giác mình đang làm một điều gì đó - chẳng hạn như hỏi các thanh tra về kết quả của mỗi cuộc thẩm vấn.

Trong khi Steen Hartung tiếp tục cuộc trò chuyện của mình thì Hess nhìn Rosa Hartung và chỉ vào bàn họp.

“Chúng ta có thể ngồi nói chuyện một lát không? Tôi có một vài câu hỏi mà tôi hy vọng bà có thể trả lời. Đó sẽ là một sự giúp đỡ lớn lao.”

“Anh có thông tin gì mới không? Chuyện gì đang xảy ra?”

“Tôi e rằng không có thông tin gì mới cả. Nhưng chúng tôi đã huy động mọi sĩ quan cùng mọi phương tiện tuần tra trên các con đường và mọi biên giới đều được giám sát.”

Anh có thể nhìn thấy nỗi sợ hãi trong mắt cô, và anh biết cô nhận ra con trai mình đang gặp nguy hiểm đến tính mạng, nhưng anh phải hướng cuộc trò chuyện về phía phát hiện của mình, vì thế khi cô đã chấp nhận sự thật rằng anh không mang đến tin gì mới, anh đặt chiếc iPad lên bàn.

“Vào ngày thứ Sáu, 16 tháng 10, lúc 11 giờ 57 phút đêm, tài xế của bà là Asger Neergaard viết trong nhật ký điện tử của mình rằng anh ta đã đến Thư viện Hoàng gia để đón bà sau một buổi lễ. Anh ta ghi trong nhật ký của mình rằng anh ta vẫn chờ ở tiền sảnh cho đến 12 giờ 43 phút sáng, rồi anh ta viết: ‘Hoàn thành nhiệm vụ trong ngày. Lái xe về nhà.’ Điều đó có đúng không? Anh ta đã đợi ở tiền sảnh và đến tận lúc đó mới chở bà về nhà?”

“Tôi không hiểu tại sao chuyện này lại quan trọng. Nó có liên quan gì đến Gustav?”

Hess không muốn nhắc cô rằng đó là đêm xảy ra vụ án mạng thứ ba và thứ tư vì sợ làm cô bị kích động thêm. Nếu thông tin trong nhật ký là chính xác, Asger Neergaard không thể đến được khu nhà vườn để giết cả Martin Ricks lẫn Jessie Kvium rồi cắt hai bàn tay và một bàn chân của Kvium trước khi anh và Thulin tới. Và bây giờ, khi Hess biết Benedikte Skans có ca trực ở khoa Nhi vào đúng đêm đó, câu hỏi này trở thành một câu hỏi mang tính quyết định.

“Bây giờ tôi chưa thể nói với bà tại sao nó lại quan trọng. Nhưng sẽ rất hữu ích nếu bà có thể nhớ lại. Có đúng là anh ta đã đợi bà, và đến 1 giờ kém 13 phút bà mới được chở về nhà không?”

“Chà, tôi không biết tại sao trong nhật ký của anh ta lại viết như vậy. Tôi đã hủy lịch trình tối hôm đó, vì thế tôi đã không có mặt ở đấy.”

“Bà đã không ở đấy?”

Hess cố giấu sự thất vọng.

“Vâng. Frederik - Frederik Vogel, cố vấn của tôi - đã cáo lỗi giúp tôi.”

“Bà chắc là bà đã không có mặt ở đó chứ? Asger Neergaard đã viết rằng…”

“Tôi chắc chắn. Chúng tôi đã nhất trí rằng Frederik và tôi sẽ đi bộ bởi vì nó không xa trụ sở của Bộ Công tác Xã hội. Nhưng trước đó vài tiếng chúng tôi đã bàn bạc lại. Tối hôm đó chồng tôi sẽ lên ti vi, và Frederik nghĩ việc hủy lịch trình sẽ không phải vấn đề gì lớn. Quả là nhẹ nhõm, vì dù sao hôm đó tôi cũng muốn ở cùng Gustav…”

“Nhưng nếu Vogel hủy lịch trình của bà tối hôm đó, tại sao nhật ký của người tài xế lại viết rằng…”

“Tôi không biết. Anh sẽ phải hỏi Frederik.”

“Frederik đâu?”

“Anh ấy phải làm một việc. Tôi tin chắc anh ấy sẽ trở lại ngay thôi. Còn bây giờ tôi muốn biết các anh đang làm gì để tìm Gustav rồi.”

Văn phòng của Frederik Vogel rộng thênh thang, tối lờ mờ và trống không. Hess bước vào trong, đóng cửa lại. Đó là một căn phòng đẹp. Nó ấm cúng và giống như một phòng khách, khác hẳn với những văn phòng lạnh lẽo, thiếu cá tính khác của Bộ. Anh nghĩ đây có thể là kiểu không gian xa hoa mà phụ nữ nghĩ là quyến rũ: những ngọn đèn bàn [1], những tấm thảm chùi chân dệt tay bông xù và những chiếc sofa thấp của Ý với loạt gối tựa lưng mềm mại. Tất cả những gì nó cần là một chút âm nhạc của [2], và trong một thoáng, Hess tự hỏi phải chăng anh đang ghen tỵ vì anh sẽ không bao giờ có đủ tâm sức để sắp xếp một không gian như thế này.

Đây không phải lần đầu tiên trong buổi tối hôm nay Hess thắc mắc cố vấn của Bộ trưởng đã đi đâu. Anh biết các thanh tra đã thẩm vấn Frederik Vogel - ba mươi bảy tuổi - về Asger Neergaard vào khoảng 7 giờ, và Vogel đã tỏ ra vô cùng bàng hoàng. Nhưng lúc Hess đến Bộ vài tiếng đồng hồ sau, viên cố vấn đã đi mất, theo lời cô thư ký thì dường như anh ta đi giải quyết công chuyện gì đó ở trung tâm thành phố. Điều này khiến Hess cảm thấy tò mò, muốn biết anh ta đi đâu khi mà Bộ trưởng của anh ta đang gặp khủng hoảng và bị báo chí bao vây như vậy.

Hess không biết nhiều về Vogel. Rosa Hartung đã kể với anh rằng anh ta luôn là chỗ dựa tuyệt vời của cô. Họ đã học khoa học chính trị cùng nhau ở Copenhagen trong vài năm trước khi đi theo những con đường riêng, sau khi Vogel chọn theo học ở trường báo chí. Họ vẫn giữ liên lạc với nhau và Vogel dần dần trở thành một người bạn của gia đình. Khi cô trở thành bộ trưởng, anh ta hiển nhiên được cô chọn làm cố vấn. Anh ta đã hỗ trợ cô và gia đình rất nhiều trong suốt một năm khó khăn kể từ khi Kristine mất tích, và anh ta chính là một nhân tố quan trọng giúp cô tạo dựng đủ dũng khí để trở lại chính trường.

“Anh ta đã nói gì về hy vọng của bà và chồng bà rằng con gái của ông bà có thể vẫn còn sống?” Hess đã hỏi.

“Frederik luôn bảo vệ gia đình tôi, vì thế lúc đầu anh ấy có vẻ rất lo lắng. Anh ấy lo lắng cho hoàn cảnh của tôi vì tôi đang là một bộ trưởng. Nhưng bây giờ anh ấy hoàn toàn ủng hộ chúng tôi.”

Hess quan sát một chút, cố gắng mường tượng về người đàn ông với cái bàn làm việc chồng chất hồ sơ, giấy tờ về Benedikte Skans cũng như những tờ giấy viết tay về các chiến lược đối phó với báo chí, ngoài ra chẳng còn gì khác đáng chú ý. Ít nhất cho đến khi Hess tình cờ huých vào con chuột của chiếc MacBook trên bàn làm việc. Màn hình laptop bắt đầu hiển thị những bức ảnh của Vogel trong nhiều bối cảnh khác nhau: Vogel ở bên ngoài trụ sở của EU ở Brussels, Vogel đang bắt tay với Thủ tướng Đức ở sảnh đợi của Christiansborg, Vogel ở New York, bên ngoài Đài tưởng niệm Trung tâm Thương mại Thế giới, Vogel và Rosa Hartung đến thăm một trại giúp đỡ trẻ em của Liên hợp quốc. Nhưng giữa các bức ảnh liên quan đến công việc ấy, đột nhiên xuất hiện những bức ảnh đời thường của Frederik Vogel và gia đình Hartung: ở tiệc sinh nhật của bọn trẻ, ở những trận bóng ném và những chuyến đi đến Tivoli. Đó là những bức ảnh gia đình truyền thống, trong đó Vogel cũng góp mặt.

Ban đầu, Hess cố gắng tự nhủ thật là may khi cái định kiến của anh rằng người đàn ông này là một con rắn độc tàn nhẫn đã không phải là sự thật. Nhưng rồi anh chợt nhận ra điều gì khiến anh thấy kỳ lạ. Không có Steen Hartung. Anh ta không có mặt trong một bức ảnh nào. Thay vào đó, chỉ có những bức ảnh selfie của Vogel với Rosa và bọn trẻ, hoặc với một mình Rosa, như thể họ là một cặp đôi.

“Thư ký của Bộ trưởng nói anh muốn nói chuyện với tôi.”

Cánh cửa mở ra và ánh mắt Vogel đậu lại trên người Hess, rồi anh ta trở nên cảnh giác khi nhìn sang màn hình lúc bấy giờ vẫn đang hắt sáng lên mặt Hess. Áo khoác anh ta ướt nước mưa, và mái tóc nâu rối bời cho đến khi anh ta đưa tay vuốt lại nó.

“Tình hình thế nào rồi? Các anh đã tìm thấy gã tài xế chưa?”

“Chưa. Chúng tôi cũng đã không thể tìm thấy ông.”

“Tôi có một vài cuộc họp ở trung tâm thành phố. Tôi đang cố giảm thiểu mức độ tọc mạch và khai thác thông tin của giới truyền thông. Còn bạn gái của gã tài xế thì sao? Hẳn là các anh phải đang làm gì đó rồi chứ?”

“Chúng tôi vẫn đang tìm kiếm. Hiện giờ tôi cần sự giúp đỡ của ông với một vấn đề khác.”

“Tôi không có thời gian cho bất cứ vấn đề nào khác đâu. Làm ơn hãy nhanh lên.”

Hess nhận thấy Vogel đóng nắp laptop lại với một cử chỉ kín đáo, trông có vẻ tự nhiên khi anh ta vắt áo khoác lên lưng ghế và lấy điện thoại ra.

“Vào tối hôm thứ Sáu, ngày 16 tháng 10, ông đã hủy lịch trình của Bộ trưởng ở một buổi lễ tại Thư viện Hoàng gia. Ông và Bộ trưởng đã nói chuyện trước đó vài tiếng và bà ấy nói với ông rằng tối hôm đó chồng bà ấy sẽ lên ti vi. Ông đã nói bà ấy có thể không tham gia buổi lễ đó.”

“Đúng vậy. Chỉ có điều Bộ trưởng không cần sự cho phép của tôi để rút khỏi buổi lễ đó. Bà ấy đã tự quyết định.”

“Nhưng tôi cho rằng Bộ trưởng thường làm theo lời khuyên của ông?”

“Tôi không biết phải trả lời câu hỏi đó thế nào. Sao anh lại hỏi như vậy?”

“Thôi bỏ đi. Nhưng chính ông đã gửi lời cáo lỗi thay mặt bà ấy?”

“Chính tôi đã gọi điện đến nhà tổ chức và thay mặt Bộ trưởng cáo lỗi với họ.”

“Ông cũng đã nói với Asger Neergaard rằng Bộ trưởng đã hủy lịch trình và sẽ không cần được chở về nhà sau buổi lễ chứ?”

“Vâng, tôi cũng đã làm thế.”

“Trong nhật ký điện tử, anh ta viết rằng tối hôm đó anh ta có làm việc. Anh ta đã chờ ở tiền sảnh của Thư viện Hoàng gia từ khoảng nửa đêm cho đến gần một giờ kém mười lăm, đợi buổi lễ kết thúc để có thể chở bà ấy về nhà.”

“Ai lại đi tin những điều hắn viết chứ? Có lẽ hắn cần dùng nó làm bằng chứng ngoại phạm cho một việc gì đó khác mà hắn định làm. Tôi khá chắc chắn tôi đã thông báo cho hắn biết. Dù sao đi nữa, chẳng phải anh đang lãng phí thời gian khi cứ quanh quẩn với mấy chuyện tào lao này khi Gustav Hartung đang mất tích sao?”

“Không hẳn. Tối hôm đó ông có nói điều đó với Asger Neergaard hay là không?”

“Như tôi đã nói, tôi khá chắc chắn là mình đã thông báo cho hắn biết. Hoặc có lẽ tôi đã nhờ ai đó làm vậy.”

“Là ai?”

“Chuyện đó thì có quan trọng gì chứ?”

“Vậy là có thể ông đã không nói cho anh ta và anh ta đã đợi ở tiền sảnh?”

“Nếu chúng ta chỉ nói về chuyện này thì tôi thực sự không có thời gian đâu.”

“Ông đã làm gì vào tối hôm đó?”

Vogel đang đi ra cửa, nhưng anh ta dừng khựng lại và nhìn Hess.

“Tôi cho rằng khi ông không phải đi kèm Bộ trưởng tới Thư viện Hoàng gia nữa, ông đã có thời gian để làm những việc khác?”

Một nụ cười nhạo báng hiện lên trên mặt Vogel.

“Không phải anh đang nói điều mà tôi nghĩ là anh đang nói đấy chứ?”

“Ông nghĩ tôi đang nói gì?”

“Anh đang tìm hiểu xem tôi đã làm gì vào thời điểm một vụ án mạng xảy ra thay vì tập trung vào vụ bắt cóc con trai của Bộ trưởng, nhưng tôi thành thật hy vọng không phải như vậy.”

Hess chỉ nhìn anh ta.

“Nếu anh thực sự muốn biết, tôi đã quay trở lại căn hộ của mình, xem bản tin có sự xuất hiện của Steen Hartung và chuẩn bị đối phó với hậu quả của việc đó. Tôi ở một mình, không có nhân chứng, và có nhiều thời gian để thực hiện một vụ giết người và bày trò với những con búp bê hạt dẻ suốt cả đêm dài. Đó có phải là điều anh muốn nghe không?”

“Còn vào đêm mồng 6 tháng 10 thì sao? Hoặc ngày 12 tháng 10, vào khoảng sáu giờ?”

“Tôi nghĩ tôi nên nói với anh điều đó trong một cuộc thẩm vấn chính thức với sự có mặt của luật sư của tôi. Từ giờ cho đến lúc đó, tôi muốn tiếp tục công việc của mình. Và tôi nghĩ anh cũng nên tiếp tục công việc của anh đi.”

Vogel gật đầu chào tạm biệt. Hess không muốn để anh ta đi, nhưng đúng lúc đó, điện thoại của anh reo lên, và Vogel lách người qua cửa. Màn hình hiển thị cho Hess biết người gọi là Nylander. Anh vừa mới quyết định sẽ giải thích về phát hiện của mình và những mối nghi ngờ dành cho Vogel thì Nylander đã lên tiếng trước anh.

“Nylander đây. Bảo tất cả mọi người hoãn lại việc điều tra ở Bộ và Christiansborg nhé.”

“Sao vậy?”

“Vì Genz đã lần ra dấu vết của Skans và Neergaard. Tôi đang đến đó cùng lực lượng đặc nhiệm đây.”

“Đến đâu?”

“Phía tây Holbak, một nơi nào đó trong rừng. Genz đã mở được chiếc Lenovo và tìm thấy một biên lai thuê xe van ở hãng Hertz trong hòm thư của gã đó. Anh ta đã gọi điện đến hãng cho thuê xe ấy - dường như họ đã nhận chiếc xe van ở ga Vesterport vào sáng nay và Genz có thể lần ra dấu vết của nó. Dường như hãng cho thuê xe đã cài thiết bị theo dõi vào tất cả các xe của mình để đề phòng trường hợp chúng bị đánh cắp. Hãy thông báo cho tất cả mọi người biết, rồi trở lại Sở và viết báo cáo nhé.”

“Nhưng còn về…”

Nylander đã ngắt máy. Hess bực bội nhét điện thoại vào túi rồi vội vã ra cửa. Sau khi truyền đạt lại lời của Nylander cho một thanh tra, anh tiếp tục sải bước xuôi theo hành lang. Trên đường ra ngoài, anh thoáng nhìn vào văn phòng của Bộ trưởng qua ô cửa mở. Vogel đang khoác tay quanh người Rosa Hartung để an ủi cô.

❀ ❀ ❀

[1] Verner Panton (1926-1998): kiến trúc sư, nhà thiết kế người Đan Mạch, một trong số những nhà thiết kế sáng tạo và nổi bật nhất hoạt động trong nửa sau của thế kỷ 20. Các sản phẩm nổi bật của ông gồm đồ nội thất, các loại đèn và sản phẩm dệt may trang trí.

[2] Marvin Gaye (1939-1984): ca sĩ, nhạc sĩ, nhà sản xuất âm nhạc người Mỹ.

Nguồn: tve-4u
Được bạn: Mọt Sách đưa lên
vào ngày: 27 tháng 8 năm 2026

« Lùi Tiến »

💬 Thảo luận

Chưa có bình luận nào — hãy là người đầu tiên chia sẻ cảm nhận của bạn!

Đăng nhập để tham gia bình luận.