Người Hạt Dẻ

Lượt đọc: 498 | 0 Đánh giá: 0/10 Sao
★★★★★★★★★★
★★★★★★★★★★
« Lùi Tiến »
CHƯƠNG 95

❊ ❊ ❊

Bất chấp mưa gió, chuyến đi tới tây bắc Zealand chỉ mất bốn mươi phút vì Hess bật còi hụ và đèn nháy, mặc dù anh có cảm giác thời gian dài đằng đẵng. Tới con đường tối tăm chạy xuyên qua rừng, Hess nhìn thấy ngã rẽ mà anh cần. Những chiếc xe trống không của lực lượng đặc nhiệm đang đỗ ở mép đường, gần một con đường nhỏ trải sỏi, một vài chiếc xe cảnh sát đậu bên cạnh chúng, và sau khi chìa phù hiệu qua cửa sổ cho hai sĩ quan ướt sũng xem, Hess được phép đi tiếp. Việc họ để anh đi qua chứng tỏ rằng chiến dịch đã kết thúc. Tuy nhiên, anh không biết kết quả ra sao, và anh không muốn lãng phí thời gian để hỏi hai viên sĩ quan kia. Họ không thể biết được đầy đủ thông tin khi phải trực bên đường chính như vậy.

Hess đã phóng như bay, và anh phải ép mình chạy chậm lại khi đi trên con đường trải sỏi. Anh đã lờ đi yêu cầu trở về Sở Cảnh sát của Nylander và trên đường đi, anh quyết định sẽ kiểm tra về Frederik Vogel. Đáng lẽ anh phải làm thế sớm hơn nhiều mới đúng.

Thứ gì đó mách bảo anh rằng Asger Neergaard sẽ xác nhận hắn đã đi làm về muộn vào buổi tối ngày 16 tháng 10. Dù sao đi nữa, Hess vừa mới nói chuyện với thư ký của Hartung, và cô ấy kể rằng Neergaard đã gọi điện đánh thức cô dậy vào lúc hơn mười hai rưỡi đêm hôm đó để hỏi Bộ trưởng đã đi đâu, sau khi đợi Bộ trưởng trong tiền sảnh ở Thư viện Hoàng gia. Cô đã xin lỗi vì không ai báo tin cho hắn biết, và nếu Neergaard thực sự đã ở tiền sảnh Thư viện Hoàng gia lúc bấy giờ, vậy thì sẽ có những nhân chứng khác xác nhận điều đó. Nếu Benedikte Skans làm ca đêm ở bệnh viện Rigshospital cũng trong thời gian ấy, vậy thì cặp đôi này không thể giết Jessie Kvium và Martin Ricks, thế thì sẽ khiến Vogel trở nên đáng nghi hơn. Anh ta dường như không có bằng chứng ngoại phạm cho những vụ án mạng ở khu nhà vườn, và Hess nóng lòng muốn hỏi Asger Neergaard về việc Vogel đã ở đâu vào thời điểm xảy ra hai vụ án mạng còn lại. Anh ta thậm chí có thể biết gì đó về mối quan hệ giữa Vogel và Rosa Hartung. Có lẽ thực sự có một động cơ mà trước đó Hess và Thulin đã không nghĩ đến. Hess muốn gọi cho Thulin lần nữa. Anh đã cố liên lạc với cô hai lần trên đường lái xe đến đây từ Copenhagen.

Những ánh đèn pha ngược chiều đang tiến lại gần trên con đường trải sỏi nhỏ hẹp, và anh phải dạt sang một bên để nhường đường cho một chiếc xe cứu thương đi qua. Nó không bật còi hụ, nhưng Hess không thể biết được điều đó là tốt hay xấu. Đằng sau nó là một chiếc xe cảnh sát không mang dấu hiệu đặc trưng và anh loáng thoáng nhìn thấy Nylander ngồi ở băng ghế sau của nó, đang mải nói chuyện điện thoại. Anh vẫn tiếp tục lái xe, băng ngang qua những tốp sĩ quan của lực lượng đặc nhiệm đang trở lại con đường chính. Qua khuôn mặt nghiêm nghị của họ, anh cảm nhận được sự hiện diện của cái chết. Khi tới chỗ hàng rào cảnh sát, anh nhận ra tình hình không như những gì anh đã mong đợi.

Xa hơn một chút có nhiều cảnh sát hơn, và có một khu vực diện tích chừng mười nhân mười thước được rọi đèn sáng trưng. Ở giữa khu vực ấy là một chiếc xe van có logo của hãng Hertz trên cốp sau. Một cánh cửa ở buồng lái và cánh cửa trượt ở khoang sau đang mở, và bên cạnh bánh xe đằng trước bên trái là một thân hình phủ vải trắng nằm bất động. Một thân hình khác nằm cách đó khoảng mười mét.

Hess xuống xe, chẳng màng đến mưa gió. Khuôn mặt duy nhất mà anh nhận ra là Jansen, và mặc dù mối quan hệ của họ không tốt, anh vẫn lại gần anh ta.

“Thằng bé đâu?”

“Anh đang làm gì ở đây?”

“Nó đâu?”

“Thằng bé không sao. Nó có vẻ bình an vô sự, nhưng họ đang đưa nó đi kiểm tra.”

Hess cảm thấy nhẹ nhõm, nhưng bây giờ anh đã biết những thân hình phủ vải trắng nằm dưới mặt đất kia là ai.

“Lực lượng đặc nhiệm đã tìm thấy thằng bé và đưa nó ra khỏi chiếc xe van. Mọi chuyện đều diễn ra tốt đẹp, vì thế anh không cần phải có mặt ở đây đâu, Hess.”

“Nhưng chuyện gì đã xảy ra?”

“Chẳng có gì hết. Chúng tôi đến đây thì đã thấy chúng trong tình trạng này rồi.”

Jansen nhấc mảnh vải lên khỏi thân hình nằm bên cạnh bánh xe đằng trước của chiếc xe van. Đó là người đàn ông mà Hess nhận ra là Asger Neergaard. Hắn đã chết, mắt vẫn mở, và trên người hắn lỗ chỗ những vết đâm.

“Chúng tôi cho rằng ả kia đã phát điên. Chỗ này cách một trong những chốt chặn của chúng ta khoảng sáu kilomet, vì thế có lẽ chúng đã lái xe đến đây để trốn tránh, nhưng hẳn là cô ta cũng nhận ra mình đã hết hy vọng. Đầu tiên, cô ta sử dụng con dao đa năng để đâm bạn trai, rồi cô ta cứa động mạch cảnh của mình. Các thi thể vẫn còn ấm lúc chúng tôi tới nơi, vì thế chuyện chỉ mới xảy ra trong vòng hai tiếng đồng hồ trước thôi. Và tôi chẳng thấy thỏa mãn về chuyện này chút nào - tôi thà nhìn thấy chúng bị tù mục xương suốt ba mươi năm vì tội lỗi chúng đã gây ra với Ricks.”

Hess cảm thấy những giọt mưa chảy trên má anh. Jansen đậy tấm vải trở lại, do đó chỉ có bàn tay không còn sinh khí của Neergaard là thò ra ngoài. Trong một thoáng Hess có cảm giác như hắn đang vươn tay về phía thi thể phủ vải trắng của Benedikte Skans, đang nằm trong bùn cách chỗ hắn chưa đến chín mét.

Nguồn: tve-4u
Được bạn: Mọt Sách đưa lên
vào ngày: 27 tháng 8 năm 2026

« Lùi Tiến »

💬 Thảo luận

Chưa có bình luận nào — hãy là người đầu tiên chia sẻ cảm nhận của bạn!

Đăng nhập để tham gia bình luận.