Người Hạt Dẻ

Lượt đọc: 471 | 0 Đánh giá: 0/10 Sao
★★★★★★★★★★
★★★★★★★★★★
« Lùi Tiến »
CHƯƠNG 56

❊ ❊ ❊

Hess đóng sầm cánh cửa hậu sau lưng. Không khí thật lạnh lẽo, và anh có thể nhìn thấy hơi thở mình phả ra dưới mưa khi anh chiếu đèn đi trên nền đá lát trong khu vườn đằng sau ngôi nhà. Khi rẽ ở khúc quanh, anh thấy mình đang ở cửa ga ra. Mùi thịt viên vương vất trong không khí, nó chỉ biến mất khi anh mở cửa ga ra. Anh đang định bước vào trong thì nhận ra rằng mặc dù cửa được niêm phong, nhưng anh không nghe thấy tiếng dải băng bị đứt quen thuộc khi mở nó. Gạt ý nghĩ đó đi, Hess đóng cửa lại sau lưng.

Ga ra rộng rãi và có trần cao, dài khoảng sáu thước, rộng bốn thước. Nó được xây dựng từ những loại vật liệu mới, với khung bằng thép và các bức tường bằng kim loại tấm. Hess nhớ đã từng nhìn thấy mẫu mã này được bán trong những cuốn catalogue ở cửa hàng DIY; nó đủ to để chứa được hơn một chiếc xe. Có đến hàng tá hộp đựng bằng nhựa trong suốt chiếm gần như từng tấc sàn nhà bê tông. Một vài hộp đựng có bánh xe, trong khi những hộp đựng khác được xếp chồng lên nhau thành những tháp cao nghễu nghện. Anh nhớ đến đám đồ đạc của mình vẫn đang chất đống lộn xộn trong những thùng carton và túi nylon ở một kho tự quản tại Amager đã năm năm trời. Trong tiếng mưa gõ lộp bộp trên mái nhà, Hess luồn lách qua những tháp nhựa ấy và đi sâu hơn vào trong ga ra, nhưng với những gì anh có thể nhìn thấy dưới ánh đèn pin, trong các hộp đựng ấy chẳng có gì đáng chú ý cả. Chỉ có quần áo, chăn, đồ chơi cũ, đồ dùng nhà bếp và bát đĩa, tất cả đều được sắp xếp ngăn nắp. Dọc theo một bức tường là một dãy dụng cụ làm vườn gọn gàng và đầy ấn tượng treo trên những cái móc nhôm lớn, xen lẫn một cái kệ thép cao đựng những dãy thùng sơn và những đồ dùng lặt vặt khác. Ngoài ra chẳng có gì nữa. Chỉ là một cái ga ra bình thường. Bức tranh của Magnus thật đáng chú ý, nhưng bây giờ khi đứng trong cái ga ra này, Hess nhận ra nó chỉ là một bằng chứng rõ ràng hơn cho thấy Magnus Kjær là một đứa trẻ đầu óc không bình thường với những vấn đề bệnh lý nghiêm trọng.

Hess cáu kỉnh xoay gót, đang định luồn lách trở lại phía cửa thì đột nhiên nhận thấy mình vừa giẫm lên thứ gì đó mềm dẻo và gợn sóng, hơi nhô lên một chút trên sàn bê tông. Không nhiều lắm, có lẽ chỉ chừng vài milimet. Chiếu đèn pin xuống đất, Hess thấy anh vừa đặt chân lên một tấm đệm cao su hình chữ nhật màu đen có kích thước khoảng một mét nhân nửa mét. Nó nằm trên sàn trước mặt những cái kệ bằng thép, như thể được dành để ngồi làm việc cho thoải mái. Bạn sẽ chẳng nghĩ nhiều về nó, trừ phi, giống như Hess, bạn đang “tìm một cây kim trong đống cỏ khô”. Anh lùi lại một bước, và bản năng mách bảo anh cúi xuống, gạt tấm thảm sang một bên. Nhưng tấm thảm không nhúc nhích. Hess chỉ có thể luồn các đầu ngón tay vào bên dưới nó chừng hai, ba centimet, và khi mò mẫm dọc theo mép của nó, anh sờ thấy một khe mảnh chạy song song với nó trên sàn bê tông. Chộp lấy một cây tuốc nơ vít trên những cái kệ bằng thép, anh dùng răng giữ cây đèn pin, luồn cây tuốc nơ vít xuống dưới tấm thảm và chọc vào cái khe, rồi ấn mạnh chuôi của nó. Khoảnh sàn bê tông cùng tấm thảm được gắn chặt vào nó hơi nâng lên, đủ để Hess thò các ngón tay xuống dưới và mở thứ hóa ra là một cái cửa sập lên.

Hess sửng sốt nhìn cái cửa sập và miệng hầm hình chữ nhật tối đen trên sàn bê tông. Ở mặt dưới của cửa sập có một cái tay cầm, cho phép người ta đóng nó lại từ bên trong, và Hess bỏ cái đèn pin ra khỏi miệng, chiếu nó xuống miệng hầm. Nó soi sáng vài mét bên dưới, nhưng tất cả những gì anh có thể nhìn thấy là một cái sàn nằm ở chân của cái thang gắn vào bức tường bên trong Hess ngồi xuống sàn bê tông, lại nhét đèn pin vào miệng, đặt chân lên nấc thang trên cùng và bắt đầu leo xuống. Anh không biết mình sẽ tìm thấy gì, nhưng cảm giác bất an tăng lên theo mỗi bước chân anh. Bên dưới có mùi thật đặc biệt, một thứ mùi lạ lùng hòa lẫn giữa mùi của vật liệu xây dựng và thứ gì đó có mùi thơm. Chỉ đến khi đặt được chân lên nền đất rắn, anh mới buông cái thang ra và chiếu đèn xung quanh.

Căn phòng không rộng, nhưng nó to hơn Hess nghĩ. Không gian này có diện tích chừng bốn nhân ba mét, và anh có thể đứng thẳng mà không phải cúi đầu. Có những ổ cắm điện dọc theo gờ chân tường, các bức tường bê tông được quét sơn trắng và sàn nhà lát gỗ công nghiệp laminate kẻ ô. Gọn gàng, ngăn nắp. Thoạt nhìn, căn phòng này chẳng có gì đáng sợ, điều đáng sợ chính là sự tồn tại của nó. Ai đó đã đo đạc và đào nó, mua vật liệu, lắp đặt và hoàn thiện nó bằng một cái cửa sập nặng nề, cách âm. Mặc dù Hess để cửa sập mở, nhưng tiếng mưa và những âm thanh của đời thực bên trên đã biến mất từ lâu. Anh nhận ra một phần bộ não anh đã lo sợ sẽ tìm thấy chân tay của Kristine Hartung dưới này, nhưng anh nhẹ nhõm khi thấy căn phòng hầu như trống trơn. Ở giữa sàn nhà có một cái bàn cà phê màu trắng xinh xắn, trên bàn đặt một ngọn đèn ba chân màu đen có hình dáng kỳ lạ. Có một cái tủ cao màu trắng dựa vào một bức tường, trên tay cầm của nó treo một cái khăn tắm. Ở đầu đằng kia của căn phòng, một vật trang trí màu đỏ được treo trên tường phía trên một chiếc giường trải vải lanh trắng phẳng phiu. Đèn pin bắt đầu chập chờn. Hess phải lắc để nó sáng trở lại. Khi lại gần chiếc giường, anh nhận thấy những ngọn đèn đang hướng về phía nó, nhưng thứ khiến anh chú ý lại là cái hộp carton. Hess quỳ xuống chiếu đèn pin vào bên trong. Mọi thứ bên trong thật lộn xộn, như thể bị ném vào một cách vội vã. Kem dưỡng ẩm và nến thơm. Một bình giữ nhiệt, một cái cốc cáu bẩn và khóa móc. Dây cáp và thiết bị WiFi. Rất nhiều thiết bị WiFi. Và một chiếc MacBook Air nhỏ gọn, vẫn đang cắm sợi dây cáp nối với ngọn đèn trên cái bàn cà phê. Chỉ đến khi đó, Hess mới nhận ra nó không phải là một cái đèn. Nó là một cái máy quay. Một cái máy quay đặt trên giá ba chân. Giống như những ngọn đèn, ống kính máy quay cũng đang hướng về phía cái giường.

Hess chợt thấy buồn nôn và định đứng dậy. Anh muốn rời đi, muốn thoát khỏi căn hầm này và bước ra ngoài màn mưa. Nhưng mắt anh bỗng bắt gặp một thứ. Đột nhiên chúng nhìn thấy những dấu chân ẩm ướt, lờ mờ ở phía bên kia của cái bàn cà phê. Có thể đó chính là dấu chân của anh, nhưng không phải thế. Có thứ gì đó lao xộc ra từ cái tủ đằng sau anh với tốc độ rất nhanh và lực rất mạnh. Anh bị đập vào sau đầu, hết cú này đến cú khác. Chiếc đèn pin rời khỏi tay anh, và mắt anh hoa lên khi những cú đánh liên tiếp giáng vào đầu, miệng anh ứa đầy máu.

Nguồn: tve-4u
Được bạn: Mọt Sách đưa lên
vào ngày: 27 tháng 8 năm 2026

« Lùi Tiến »

💬 Thảo luận

Chưa có bình luận nào — hãy là người đầu tiên chia sẻ cảm nhận của bạn!

Đăng nhập để tham gia bình luận.