Người Hạt Dẻ

Lượt đọc: 498 | 0 Đánh giá: 0/10 Sao
★★★★★★★★★★
★★★★★★★★★★
« Lùi Tiến »
CHƯƠNG 16

❊ ❊ ❊

Tòa nhà dài hình chữ nhật với nhà nguyện liền kề tọa lạc trên con đường huyết mạch đông đúc xe cộ nối giữa quận Nørrebro và quận Østerbro. Không xa lối vào của nó là sự nhộn nhịp của thành phố với nườm nượp người xe qua lại, và cách một đoạn ngắn, ta có thể nghe thấy những giọng nói vui vẻ vọng đến từ các sân chơi và sân trượt ván; tuy nhiên, khi ở bên trong tòa nhà thuôn dài với bốn phòng khám nghiệm tử thi vô trùng và phòng trữ lạnh dưới tầng hầm này, ta không thể không nghĩ tới cái chết và tính phù du của vạn vật. Nơi này có vẻ gì đó hư ảo. Thulin đã đến Viện Pháp y nhiều lần, nhưng cô chưa bao giờ quen được với nó, và cô luôn mong đến lúc được quay trở ra qua những cánh cửa xoay ở cuối cái hành lang dài dằng dặc mà cô hiện đang đi trên. Cô vừa mới theo dõi chuyên viên khám nghiệm tử thi khám xét thi thể của Laura Kjær, và cô đang cố liên lạc với Genz. Hộp thư thoại của anh ta bắt đầu tự động lặp lại lời mời để lại một tin nhắn, nhưng Thulin ngắt máy luôn và cố gọi lại lần nữa với vẻ sốt ruột. Genz đã hứa sẽ gửi cho cô bản sao các email qua lại của Laura Kjær cũng như các tin nhắn và lịch sử cuộc gọi của cô ta vào lúc 3 giờ chiều, nhưng giờ đã 3 rưỡi rồi mà cô vẫn chưa nghe được tin gì từ anh ta. Thường thì anh ta rất đúng hẹn, đến mức ta có thể điều chỉnh đồng hồ đeo tay theo giờ giấc của anh ta, và Thulin chưa bao giờ thấy anh ta trễ hẹn. Thực ra là, anh ta chưa bao giờ không nghe máy khi cô muốn nói chuyện với anh ta.

Cuộc khám nghiệm tử thi chẳng mang lại chứng cứ mới thiết yếu nào. Đương nhiên, vị khách của họ từ Europol, hay bất cứ nơi nào mà bây giờ anh ta gọi là nhà, không đến như đã hẹn, và Thulin chẳng buồn đợi quá nửa giây. Cô dứt khoát đề nghị chuyên viên khám nghiệm tử thi bắt tay vào việc. Thi thể của Laura Kjær nằm trên bàn khám nghiệm trong khi chuyên viên khám nghiệm tử thi từ từ cuộn các trang ghi chép trên màn hình máy tính và lải nhải về ngày làm việc bận rộn bất thường của mình. Anh ta kể với cô rằng đã có vài vụ tai nạn giao thông xảy ra, chắc là do mưa to. Rồi anh ta bắt đầu đọc báo cáo của mình cho cô nghe một cách có trình tự. Trong dạ dày của Laura Kjær chứa bữa tối với món xúp bí ngòi và xa lát gà súp lơ xanh, và có lẽ cô ta đã tráng miệng bằng một tách trà, mặc dù có thể cô ta đã uống trà trước đó một chút. Thulin sốt ruột đề nghị anh ta bỏ qua những chi tiết không quan trọng và đề cập luôn đến các thông tin hữu ích. Anh ta luôn cáu kỉnh phản ứng với yêu cầu đó của cô - “Thulin, như thế thì chẳng khác gì đề nghị [1] giải thích các bức tranh của ông ấy!” - nhưng cô vẫn khăng khăng. Ngày hôm nay chưa đem lại cho cô những câu trả lời mà cô đang mong mỏi, và trong lúc chuyên viên khám nghiệm tử thi đọc to các ghi chép của anh ta, cô nghe thấy tiếng mưa gõ nhịp trên mái nhà như thể đang tí tách trên một cỗ quan tài.

“Có nhiều vết đâm và vết rách, và cô ta đã bị đánh từ năm mươi đến sáu mươi lần bằng một cây dùi cui bằng thép hoặc nhôm. Tôi không rõ đó là loại dùi cui gì, nhưng căn cứ vào các dấu vết trên thi thể nạn nhân, nó được lắp một quả cầu có kích cỡ bằng nắm đấm, và trên quả cầu đó gắn chi chít các que nhọn dài khoảng hai đến ba milimet.”

“Giống như một cái chùy?”

“Về nguyên lý thì đúng là vậy, nhưng đó không phải là một cái chùy. Tôi đang phân vân liệu đó có phải là một dụng cụ làm vườn hay không, nhưng tôi chưa tìm hiểu được. Sợi dây thít cáp trói hai cổ tay của cô ta khiến cô ta không thể tự vệ. Cô ta cũng liên tục ngã xuống mặt đất nhiều lần, gây thêm các vết thương khác.”

Thulin đã biết phần lớn thông tin đó sau cuộc nói chuyện với Genz hồi sáng: hiện giờ điều cô quan tâm hơn cả là liệu có bất cứ bằng chứng nào hướng vào người bạn trai của Laura Kjær - Hans Henrik Hauge - hay không.

“Có mà như không.” Chuyên viên khám nghiệm tử thi cáu kỉnh đáp. “Cho đến lúc này, kết quả khám nghiệm của tôi cho thấy có ADN của anh ta trên quần áo lót và cơ thể của nạn nhân, nhưng điều đó không có gì là bất thường khi họ ngủ chung giường.”

“Cô ta có bị cưỡng hiếp không?”

Chuyên viên khám nghiệm tử thi gạt đi khả năng đó, hung thủ ra tay quá tàn bạo so với động cơ tình dục. “Trừ khi cô cho rằng hắn thấy hưng phấn khi hành hạ người khác một cách tàn ác.” Thulin đề nghị anh ta giải thích rõ hơn, và chuyên viên khám nghiệm tử thi cho cô biết rằng Laura Kjær đã bị tra tấn.

“Hẳn là hắn muốn thấy cô ta đau đớn khi hắn gây ra những vết thương đó. Nếu chỉ muốn giết cô ta thì hắn có thể làm vậy rất nhanh chóng. Cô ta đã bất tỉnh vài lần trong cuộc tra tấn, và tôi đoán rằng cô ta đã bị hành hung trong khoảng hai mươi phút trước khi bị đâm vào mắt, khiến cô ta tử vong.”

Vết thương do bàn tay phải bị cắt đứt cũng không đem lại bằng chứng mới nào. Bàn tay ấy vẫn chưa được tìm thấy. Chuyên viên khám nghiệm tử thi không thể khẳng định hung thủ đã sử dụng công cụ nào để cắt đứt nó, nhưng anh ta nghĩ rằng kiểu chặt tay này rất phổ biến trong các băng đảng đi xe mô tô phân khối lớn, mặc dù chúng thường chặt các ngón tay dựa theo số tiền mà nạn nhân nợ chúng, và dụng cụ mà chúng thường lựa chọn để làm việc đó là kéo cắt thịt, kiếm samurai hoặc những thứ tương tự. Anh ta không thể xác nhận liệu trường hợp này có phải là như thế hay không.

“Có thể là kéo cắt tỉa hàng rào hay kéo tỉa cây không?” Thulin hỏi, nghĩ đến những dụng cụ trong ga ra ở Husum.

“Không, đó nhất định là một loại cưa nào đó. Có lẽ là một cái máy cưa đĩa hoặc máy cưa đĩa cắt sâu. Nhiều khả năng là loại chạy bằng pin, vì hung thủ đã cưa mà không cần thiết bị hỗ trợ gì giữa một sân chơi. Tôi đoán đó là loại có lưỡi kim cương hoặc tương tự thế.”

“Lưỡi kim cương ư?”

“Lưỡi cưa có nhiều loại, tùy vào mục đích sử dụng của chúng. Lưỡi kim cương là loại khỏe nhất. Chúng thường được dùng để cắt đá lát, bê tông hoặc gạch, và có thể được mua ở hầu hết các cửa hàng DIY. Cú cắt đã được thực hiện rất nhanh. Tuy nhiên, rõ ràng lưỡi cưa là loại có răng to, bởi vì vết rách nham nhở và lởm chởm hơn những gì chúng ta sẽ thấy nếu hắn sử dụng loại lưỡi cưa có răng nhỏ. Dù sao đi nữa, cú cắt đó đã làm cô ta yếu hẳn đi.”

Vậy là Laura Kjær vẫn còn sống lúc bị cắt tay; ý nghĩ ấy đáng ghê sợ đến nỗi Thulin hầu như không nghe thấy những câu nói tiếp theo, và phải bảo chuyên viên khám nghiệm tử thi nhắc lại chúng. Căn cứ vào những vết thương khác của Laura Kjær, cô ta đã cố gắng bỏ chạy lần nữa, bị hoa mắt chóng mặt và sức lực càng lúc càng cạn kiệt vì mất máu, cho đến khi cô ta yếu đến nỗi chẳng thể vùng vẫy chống cự nổi khi tên sát nhân tóm được cô ta và đưa cô ta đến chỗ hành quyết bên ngoài ngôi nhà mô hình. Trong một thoáng, Thulin mường tượng ra cảnh người phụ nữ ấy chạy xuyên qua bóng tối thăm thẳm, với hung thủ đuổi theo sát nút, và trong tâm trí cô nảy ra một cảnh tượng mà cô đã chứng kiến vào một mùa hè hồi cô còn nhỏ: một con gà mất đầu hoảng loạn chạy nháo nhác quanh sân trại nhà một người bạn của cô. Cố gắng gạt đi hình ảnh ấy, Thulin hỏi về móng tay, miệng và những vết trầy xước trên da của nạn nhân, nhưng ngoài những vết thương mà chuyên viên khám nghiệm tử thi đã nhắc đến, chẳng có bằng chứng nào khác cho thấy có sự tiếp xúc thân thể giữa nạn nhân và hung thủ. Tuy nhiên, anh ta giải thích rằng có thể cơn mưa đã xóa sạch mọi dấu vết.

Lúc Thulin tới cánh cửa xoay, cô được kết nối đến hộp thư thoại của Genz lần thứ ba. Lần này, cô để lại một tin nhắn gọn lỏn, nói rõ rằng Genz nên gọi lại cho cô càng sớm càng tốt. Ngoài trời vẫn đang mưa tầm tã, và khi Thulin mặc áo khoác vào, cô quyết định rằng tốt hơn hết là nên lái xe quay trở lại Sở Cảnh sát trong lúc chờ đợi. Đến thời điểm này, họ đã xác minh được rằng tối hôm qua Hans Henrik Hauge đã rời khỏi hội chợ thương mại vào khoảng 9 giờ 30 phút bằng xe riêng, sau khi uống một ly rượu vang trắng với một trong các vị sếp của mình và hai đồng nghiệp đến từ Jutland trong lúc họ bàn luận về một loại tường lửa mới. Tuy nhiên, sau đó, bằng chứng ngoại phạm của Hauge không được vững chắc lắm. Đúng là anh ta đã đến thuê phòng ở nhà nghỉ, nhưng không ai có thể khẳng định liệu chiếc Mazda 6 màu đen của anh ta có đỗ ở đó cả đêm hay không. Anh ta có thể đã lái xe về nhà ở Husum rồi quay trở lại nhà nghỉ, ít nhất là về mặt lý thuyết, nhưng họ không có đủ bằng chứng để được phép khám xét Hauge và chiếc xe của anh ta một cách kĩ lưỡng hơn; đó là lý do cô cần Genz và các kết quả giám định của anh ta ngay lập tức.

“Xin lỗi, tôi đi lâu quá.”

Hess đã tới Viện Pháp y, bước vào qua cánh cửa xoay. Quần áo anh ta nhỏ nước tong tỏng thành từng vũng nhỏ trên sàn nhà, và anh ta giữ cái áo khoác ngắn ướt sũng của mình.

“Tôi đã không liên lạc được với người quản lý căn hộ của tôi. Mọi chuyện ổn chứ?”

“Vâng, ổn cả.”

Thulin sải bước qua cánh cửa xoay mà không buồn liếc nhìn lại. Bước ra màn mưa, cô chạy nhanh tới chỗ chiếc xe của mình, cố gắng tránh bị ướt quá mức. Cô có thể nghe thấy giọng của Hess ở đằng sau.

“Tôi không biết cô đã điều tra được những gì rồi, nhưng tôi có thể lấy lời khai từ những người ở nơi làm việc của nạn nhân, hoặc…”

“Không cần đâu, việc đó đã được làm xong rồi, không cần bận tâm tới nữa.”

Thulin mở khóa xe và chui vào trong, nhưng trước khi cô kịp đóng sầm cửa lại, Hess đã đuổi kịp và chặn cô lại. Anh ta run rẩy trong màn mưa.

“Tôi nghĩ là cô không hiểu những gì tôi nói. Tôi xin lỗi vì đã đến trễ nhưng…”

“Tôi hiểu. Anh đã mắc phải sai phạm ở La Hay. Ai đó đã bảo anh trở về làm việc tạm thời tại Sở Cảnh sát ở đây cho đến khi anh được phép trở lại đó, nhưng anh chẳng hề quan tâm đến công việc này, vì thế anh chỉ đang đếm thời gian cho qua ngày và hầu như chẳng mó tay vào việc gì sất.”

Hess không cử động. Anh chỉ đứng đó, nhìn cô chằm chằm với đôi mắt có hai màu khác nhau mà cô vẫn chưa quen nhìn. “Chà, nhiệm vụ hôm nay cũng không khó khăn gì.”

“Tôi đang cố tạo điều kiện cho anh đấy. Anh cứ tập trung vào La Hay và căn hộ của anh đi, tôi sẽ không nói gì với Nylander đâu. Được chứ?”

“Thulin!”

Thulin nhìn về phía cửa của Viện Pháp y. Chuyên viên khám nghiệm tử thi đã đi ra ngoài và đang đứng dưới một tán ô.

“Genz nói anh ấy không thể liên lạc với cô, anh ấy nhắn cô đến Viện Kỹ thuật hình sự ngay.”

“Tại sao? Anh ta gọi điện cho tôi không được à?”

“Có một thứ mà cô phải xem tận mắt. Anh ấy nói cô cần xem nó, nếu không cô sẽ nghĩ anh ấy đang bỡn cợt cô.”

❀ ❀ ❀

[1] Per Kirkeby (1938 - 2018): họa sĩ, nhà thơ, nhà làm phim và nhà điêu khắc người Đan Mạch.

Nguồn: tve-4u
Được bạn: Mọt Sách đưa lên
vào ngày: 27 tháng 8 năm 2026

« Lùi Tiến »

💬 Thảo luận

Chưa có bình luận nào — hãy là người đầu tiên chia sẻ cảm nhận của bạn!

Đăng nhập để tham gia bình luận.