Người Hạt Dẻ

Lượt đọc: 498 | 0 Đánh giá: 0/10 Sao
★★★★★★★★★★
★★★★★★★★★★
« Lùi Tiến »
CHƯƠNG 22

❊ ❊ ❊

Trời đang mưa lâm thâm, và những bóng đèn huỳnh quang trong nhà để xe đạp soi sáng một đầu của sân bóng rổ. Những đứa trẻ ướt lướt thướt tạm dừng lại để theo dõi bóng dáng nọ trước khi tiếp tục cuộc chơi. Odin Park ở Outer Nørrebro không có nhiều cư dân da trắng, vì thế khi một người da trắng xuất hiện, mọi người sẽ để ý. Thường thì mấy người đó là cảnh sát, mặc đồng phục hoặc thường phục, nhưng cảnh sát thường đi theo cặp, không bao giờ đi một mình như nhân vật này. Anh ta đang bước thong thả về phía một tòa nhà ở rìa khu chung cư, tay xách một cái túi đựng đồ ăn mua mang về.

Hess leo lên cầu thang lộ thiên đến tầng bốn, rồi đi xuôi theo hành lang về phía cánh cửa của căn hộ cuối cùng. Trước những cánh cửa khác là những túi rác, xe đạp và đồ đồng nát, và từ một ô cửa sổ mở he hé vọng ra những tiếng nói và mùi gia vị Ả Rập, gợi nhắc Hess nhớ đến khu dân cư của người Tunisia ở Paris. Trước mặt cánh cửa của căn hộ cuối cùng, căn hộ 37C, là một cái bàn cũ kê ở ngoài trời đã bị thời tiết làm hư hỏng và một cái ghế nhựa màu trắng cập kênh. Hess dừng lại để tìm chìa khóa.

Căn hộ tối om, và anh bật đèn lên. Nó có hai phòng. Cái túi du lịch nhem nhuốc của anh dựng ở cạnh tường. Anh đã để nó ở đấy sau khi nhận được chìa khóa từ người quản lý căn hộ vào sáng hôm đó. Người mới đây nhất thuê nhà của anh là một sinh viên người Bolivia, nhưng chàng trai trẻ ấy đã về nhà vào tháng Tư, và theo lời người quản lý căn hộ, kể từ đó chẳng còn ai thuê nó nữa. Có lẽ điều đó cũng không lạ lùng gì. Trong căn phòng đằng trước có một cái bàn, hai cái ghế, một khu vực nhỏ dành làm bếp với hai cái bếp đun, sàn nhà thì mấp mô, thủng lỗ chỗ còn bốn bức tường thì trống trơn, lấm lem vết bẩn. Chẳng có vật dụng cá nhân nào, ngoại trừ chiếc ti vi cổ lỗ sĩ xập xệ ở trong góc. Dù nhìn nó có vẻ là loại sử dụng tín hiệu truyền hình mặt đất, nhưng nó vẫn sử dụng được vì nó đã được kết nối với gói truyền hình cáp của hội cư dân trong tòa nhà. Hess chẳng có lý do gì để trang hoàng lại nơi này bởi vì anh không bao giờ ở đây, nhưng trong những năm qua, anh đã sử dụng khoản tiền cho thuê nhà để thanh toán số tiền trả góp hằng tháng của khoản vay thế chấp, vì thế anh vẫn giữ lại căn hộ. Hess cởi áo khoác, tháo bao súng và bỏ hộp thuốc lá ra, rồi treo áo khoác lên lưng ghế để hong khô. Lần thứ ba trong vòng nửa tiếng đồng hồ, anh gọi điện cho François vào số điện thoại mà họ đã thỏa thuận với nhau, nhưng lại một lần nữa, không có ai bắt máy, và Hess chẳng buồn để lại lời nhắn.

Khi anh ngồi xuống bên chiếc bàn và mở hộp đồ ăn Việt Nam ra, anh bật ti vi lên. Anh ăn phở gà như một cái máy, chẳng cảm nhận được mùi vị, liên tục chuyển một loạt kênh cho đến khi mở đến kênh tin tức. Họ đang chiếu các bức ảnh của Rosa Hartung chụp vào ngày hôm đó ở Christiansborg trong lúc một giọng nói tường thuật lại câu chuyện về con gái cô. Hess tiếp tục chuyển kênh, cuối cùng dừng lại ở một chương trình về thiên nhiên đang nhắc đến những loài nhện ở Nam Phi, nổi tiếng vì việc ăn thịt mẹ của chúng ngay khi chúng vừa nở. Chương trình này không khiến anh hứng thú, nhưng nó cũng không làm ảnh hưởng đến dòng suy nghĩ của anh khi anh cố tìm cách để có thể trở lại La Hay càng sớm càng tốt.

Mấy ngày vừa qua là chuỗi ngày đầy kịch tính đối với Hess. Cuối tuần trước, anh đột nhiên bị ông sếp người Đức ở Europol là Freimann đình chỉ công tác, và lệnh ấy có hiệu lực ngay lập tức. Chà, có lẽ điều đó cũng không hoàn toàn bất ngờ, nhưng nó chắc chắn là một hành động thái quá. Ít nhất là trong mắt Hess. Quyết định ấy được công bố khắp hệ thống và lời đồn nhanh chóng lan đến Copenhagen, thế rồi vào tối Chủ nhật, anh được lệnh về nhà để giải trình. Trong cuộc họp tại Sở Cảnh sát hôm thứ Hai, các sếp người Đan Mạch của anh đã không chấp nhận lời giải thích của anh về tình hình và nhắc nhở anh rằng những hành động của anh là cực kỳ không phù hợp vì mối quan hệ rắc rối giữa cảnh sát Đan Mạch với Europol, vốn luôn căng thẳng kể từ cuộc trưng cầu dân ý nổi tiếng lần trước. Nói cách khác, Hess chẳng giúp cải thiện được vấn đề, mà sự hợp tác của họ lại hoàn toàn phụ thuộc vào việc giành được sự ưu ái của Europol. Thậm chí, một trong các sếp đã nhấn mạnh rằng điều này gần như là một sự nhục nhã, và Hess đã cố tỏ ra ăn năn. Sau đó, họ điểm qua danh sách tội lỗi của anh: các vấn đề về kỷ luật bao gồm cãi lại cấp trên; vắng mặt; làm việc cẩu thả, bị cáo buộc say xỉn và tiệc tùng ở thủ đô các nước châu Âu; và cuối cùng là cái giả thuyết rằng anh đã kiệt quệ vì làm việc quá sức. Anh phản đối rằng đó chỉ là chuyện bé xé ra to, và anh tin chắc kết quả đánh giá sẽ có lợi cho anh. Trong đầu, anh tưởng tượng rằng mình đã lên chuyến bay lúc 15 giờ 15 phút để bay đến La Hay - vé của anh đã được đặt sẵn - và trừ khi chuyến bay bị hoãn, anh sẽ trở lại căn hộ của mình trên tầng ba ở Zeckantstraat kịp lúc để thả phịch người xuống sofa và xem trận đấu Champions League bị hoãn giữa Ajax Amsterdam và Dortmund. Thế rồi anh nghe được tin sét đánh. Cho đến khi mọi sự ngã ngũ, Hess bị thuyên chuyển về phòng ban cũ của anh, Ban Trọng án. Bắt đầu từ ngay buổi sáng hôm sau.

Hess hầu như chẳng mang gì về Copenhagen. Anh đã ném những vật dụng thiết yếu, cơ bản nhất vào trong cái túi du lịch ngay trước khi khởi hành, và sau cuộc họp thảm họa, anh đã đến khách sạn Methodist gần nhà ga để nghỉ ngơi lấy sức, mặc dù anh vừa mới trả phòng ở đó xong. Đầu tiên, anh đã gọi điện cho cộng sự của mình là François để giải thích tình hình và nghe cập nhật về động tĩnh ở La Hay. François là một người đàn ông Pháp bốn mươi mốt tuổi, có cái đầu trọc, đến từ Marseille, nhà ba đời làm cảnh sát, cứng rắn nhưng có trái tim vàng, và là người duy nhất trong số các đồng nghiệp được Hess yêu quý và tin tưởng. François giải thích rằng quá trình đánh giá đã bắt đầu được xúc tiến và anh ta sẽ thông báo mọi chuyện cho Hess biết, đồng thời bao che cho anh hết mức có thể, nhưng họ cần phối hợp với nhau để biết ai sẽ viết gì trong bản báo cáo riêng của họ, nhằm tránh bị nghi ngờ rằng họ thông đồng với nhau. Nếu đây là vấn đề liên quan đến việc xét xử kỷ luật, vậy thì các cuộc trò chuyện qua điện thoại của họ có thể bị ghi âm, vì thế họ nên sắm điện thoại mới để liên lạc với nhau. Sau cuộc gọi ấy, Hess đã nốc cạn một lon bia lấy từ tủ lạnh mini và cố gắng liên lạc với người quản lý căn hộ đang cầm chìa khóa nhà anh: không cần phải tốn thêm tiền để ở lại khách sạn nhiều đêm hơn mức cần thiết. Nhưng lúc bấy giờ văn phòng của người quản lý căn hộ đã đóng cửa, và Hess đã ngủ thiếp đi trên giường khách sạn khi vẫn mặc nguyên quần áo trong lúc đội Ajax Amsterdam thua đau người Đức với tỷ số 0 - 3.

Những con nhện con đã ăn xong thịt mẹ mình lúc chiếc điện thoại mới của anh đổ chuông. Tiếng Anh của François không được trôi chảy lắm, vì thế Hess thích nói chuyện với anh ta bằng tiếng Pháp hơn, mặc dù tiếng Pháp của anh chỉ trọ trẹ và không được học hành bài bản.

“Ngày đầu tiên đi làm của cậu thế nào?” François hỏi.

“Tuyệt.”

Họ thống nhất với nhau một cách ngắn gọn, Hess cho François biết anh đang viết những gì trong báo cáo của mình, và François cập nhật cho Hess biết những diễn biến mới nhất. Khi đã xong việc, Hess cảm nhận được có điều gì đó đang đè nặng lên tâm trí của anh chàng người Pháp.

“Có chuyện gì vậy?”

“Cậu sẽ không muốn nghe đâu.”

“Anh cứ nói đi.”

“Tôi chỉ đang nghĩ rằng: tại sao cậu không cứ nghỉ ngơi thư giãn và ở lại Copenhagen một thời gian? Tôi tin chắc cậu sẽ trở lại đây thôi, nhưng có lẽ điều này là tốt cho cậu. Tạm thời tránh xa công việc. Sạc lại năng lượng. Gặp gỡ một vài cô gái Đan Mạch dễ thương và…”

“Anh nói đúng. Tôi không muốn nghe. Hãy tập trung vào bản báo cáo của anh và đặt nó lên bàn của Freimann càng sớm càng tốt nhé!”

Hess ngắt máy. Sau những gì xảy ra trong ngày hôm nay, anh càng lúc càng cảm thấy cái viễn cảnh ở lại Copenhagen thật không thể chịu đựng nổi. Gần năm năm ở Europol của anh không phải là chuyến dã ngoại, nhưng dù thế nào cũng còn tốt hơn là ở đây. Với tư cách một sĩ quan liên lạc đại diện cho cảnh sát Đan Mạch, theo nguyên tắc, anh có thể thỏa mãn với việc ngồi trước một màn hình máy tính trong văn phòng của mình ở trụ sở chính, nhưng ngay sau khi đến nơi, Hess đã được tuyển dụng làm một thanh tra trong lực lượng đặc nhiệm cơ động xuyên quốc gia của họ. Có lẽ trung bình một năm anh phải dành đến 150 ngày để đi lại, vì hết vụ án này đến vụ án khác xảy ra. Berlin rồi đến Lisbon, Lisbon rồi đến Calabria, Calabria rồi đến Marseille, và cứ tiếp tục như thế, chỉ có xen kẽ vài lần nghỉ ngơi ngắn ngủi ở La Hay, nơi anh được cấp cho một căn hộ. Anh giữ mối liên lạc mong manh với hệ thống an ninh Đan Mạch thông qua những bản báo cáo năm thì mười họa, tổng kết mối quan hệ của các nhóm tội phạm có tổ chức với Bắc Âu, đặc biệt là bán đảo Scandinavia và Đan Mạch. Theo quy tắc, họ sẽ liên lạc qua email và thi thoảng qua Skype. Cách liên lạc này hoàn toàn hợp ý Hess. Cảm giác lang bạt cũng vậy. Dần dà, anh thậm chí còn học được cách chung sống hòa hợp với bộ máy cảnh sát châu Âu, một gã khổng lồ nhiều khiếm khuyết với cả nghìn rào cản về mặt luật pháp và chính trị mà có vẻ càng ngày càng khó vượt qua mỗi lần anh gặp phải chúng. Anh có kiệt sức không? Ừ, có lẽ. Là một thanh tra, anh đã liên tục nhìn thấy những ví dụ mới về sự bất công có tổ chức, ác ý và cái chết. Anh đã lần theo những manh mối, thu thập chứng cứ và thẩm vấn biết bao người bằng vô số ngôn ngữ khác nhau, nhưng thường thì các cáo buộc bị xếp xó bởi vì các chính trị gia ở các nước khác nhau không thể thống nhất về một vấn đề nào đó. Mặt khác, Hess chủ yếu được tự tung tự tác. Hệ thống này quá rộng và rối rắm như một mê cung đến nỗi ta có thể mắc bất cứ lỗi gì mà vẫn chẳng bị sờ gáy. Ít nhất là cho đến gần đây, với sự xuất hiện của một vị sếp mới ở ban của anh: Freimann, một quan chức trẻ đến từ Đông Đức cũ, tin tưởng vào sự hợp tác của cảnh sát liên châu Âu và đã bắt đầu sốt sắng sắp xếp các chiến dịch, thanh lọc nhân sự. Nhưng sau ngày làm việc đầu tiên của anh ở Copenhagen, thậm chí một kỳ nghỉ cuối tuần dài với Freimann trên một hòn đảo hoang nghe còn có vẻ hấp dẫn hơn.

Công bằng mà nói, ngày hôm nay khởi đầu không đến nỗi nào. Anh đã tránh mặt những người quen cũ ở Sở Cảnh sát và được cử đi ra ngoài làm nhiệm vụ từ sáng sớm. Nữ thanh tra được xếp cặp với anh sắc sảo hơn hầu hết mọi người và rõ ràng chẳng quan tâm gì đến sự có mặt của anh, và điều này đúng là có lợi cho anh. Nhưng rồi một vụ giết người ở một khu dân cư trồng toàn hàng rào thủy lạp lúc đầu có vẻ đơn giản đã trở nên phức tạp bởi một dấu vân tay, và chỉ trong nháy mắt, anh đã thấy mình đang đứng trong một ngôi nhà nơi nỗi đau buồn bám chặt lấy các bức tường như lớp nhựa đường dày cộp, khiến anh, như mọi lần, muốn la hét và bỏ chạy khỏi căn phòng ấy.

Sau chuyến đến thăm gia đình Hartung, anh cần chút không khí trong lành. Có thứ gì đó cứ khiến anh bứt rứt, và đó không chỉ là nỗi đau buồn. Đó là một chi tiết. Một thứ gì đó còn chưa trở thành một ý nghĩ; hoặc có lẽ nó đã trở thành một ý nghĩ rồi, nhưng nó mang theo mình cả lô cả lốc câu hỏi khiến tâm trí tỉnh táo của anh vội vàng gạt bỏ, anh chỉ đơn giản không muốn hành động theo chúng.

Hess đã tản bộ qua những con phố ướt đẫm, đi vòng vèo trở lại trung tâm của cái thành phố mà anh không còn quen thuộc. Các công trình kiến trúc bằng kính và thép hiện diện khắp nơi, các công trường sửa chữa đường sá minh chứng cho một thành phố đang chuyển mình. Về cơ bản, nó là một thủ đô châu Âu giống như tất cả các thủ đô châu Âu khác, nhưng nhỏ hơn, thấp hơn và an toàn hơn hầu hết những thủ đô ở phía nam. Các gia đình hạnh phúc có con nhỏ chẳng ngại gì hơi lạnh mùa thu và cơn mưa vì những điểm vui chơi hấp dẫn của công viên Tivoli, nhưng những đám lá rụng bên dưới hàng cây dẻ ven hồ khiến anh nghĩ đến Laura Kjær. Hình ảnh đẹp đẽ như tranh vẽ trên bưu thiếp của vùng đất thần tiên an toàn này đã một lần nữa bắt đầu rạn vỡ, và đến lúc anh tới cầu Hoàng hậu Louise, những ký ức của anh bắt đầu thành hình, giống như những bóng ma nhỏ xíu ưa chòng ghẹo, chúng nhất định không chịu biến mất cho đến khi anh tới Outer Nørrebro.

Hess biết chuyện này chẳng đáng để anh bận tâm. Đó không phải là trách nhiệm của anh. Những kẻ tâm thần nhan nhản khắp nơi, và mỗi ngày lại có những bậc cha mẹ mất đi đứa con của mình, cũng như những đứa con mất đi cha mẹ. Anh đã nhìn thấy điều đó quá nhiều lần ở vô vàn thành phố và quốc gia khác nhau, trên những khuôn mặt khác nhau, nhiều đến mức anh không tài nào nhớ nổi. Trong vài ngày tới, sẽ có một cuộc gọi hòa giải từ La Hay, vì thế những gì anh nhìn thấy hôm nay chẳng có ý nghĩa gì cả. Anh sẽ lên một chuyến bay hoặc một chuyến tàu hỏa hoặc chui vào trong một chiếc xe với một nhiệm vụ cụ thể mới, và từ giờ cho đến lúc đó, anh chỉ cần giết thời gian thôi.

Hess nhận ra anh đang ngây người nhìn vào một trong những bức tường bạc màu, và trước khi cảm giác bồn chồn bứt rứt ập tới lần nữa, anh ném hộp phở còn thừa vào trong thùng rác và tiến về phía cánh cửa.

Nguồn: tve-4u
Được bạn: Mọt Sách đưa lên
vào ngày: 27 tháng 8 năm 2026

« Lùi Tiến »

💬 Thảo luận

Chưa có bình luận nào — hãy là người đầu tiên chia sẻ cảm nhận của bạn!

Đăng nhập để tham gia bình luận.