Người Hạt Dẻ

Lượt đọc: 498 | 0 Đánh giá: 0/10 Sao
★★★★★★★★★★
★★★★★★★★★★
« Lùi Tiến »
CHƯƠNG 6

❊ ❊ ❊

Cần gạt trên kính chắn gió gạt đi màn nước đang tuôn chảy. Khi đèn giao thông chuyển sang màu xanh, chiếc xe cảnh sát vọt lên khỏi đoàn xe đang dừng và tiến về vùng ngoại ô, rời xa những mẩu quảng cáo của các bệnh viện tư nhân trên thân xe buýt, mời chào người ta nâng ngực, tiêm Botox và hút mỡ. Radio đang mở. Những người dẫn chương trình trò chuyện và phát những bản nhạc pop mới nhất về tình dục và ham muốn, thỉnh thoảng xen nhanh một vài tin tức. Phát thanh viên tuyên bố rằng hôm nay là thứ Ba đầu tiên của tháng Mười: ngày khai mạc quốc hội. Chẳng có gì bất ngờ khi tin tức nóng nhất là về Rosa Hartung, Bộ trưởng Bộ Công tác Xã hội. Cô đã quay trở lại vị trí của mình sau sự kiện bi thảm xảy ra với con gái gần một năm trước. Hồi ấy, tất cả người dân trong nước đều nín thở dõi theo sự kiện đó. Nhưng trước khi phát thanh viên đọc xong bản tin, người lạ bên cạnh Thulin vặn nhỏ âm lượng xuống.

“Cô có một cái kéo hay thứ gì đó đại loại thế không?”

“Không, tôi chẳng có cái kéo nào cả.”

Trong một thoáng Thulin rời mắt khỏi đám xe cộ lưu thông trên đường và nhìn sang người đàn ông đang ngồi bên cạnh cô. Anh ta đang loay hoay mở hộp của một chiếc điện thoại di động mới. Lúc cô đến bãi đỗ xe đối diện Sở Cảnh sát, anh ta đang đứng hút thuốc cách chỗ chiếc xe đang đậu của cô không xa. Anh ta cao ráo, dáng thẳng tắp, nhưng ăn mặc hơi tuềnh toàng. Mái tóc rối bù, ướt sũng nước mưa, đôi giày Nike sờn mòn và ướt nhẹp, cái quần mỏng rộng thùng thình, và một cái áo khoác chần bông ngắn màu đen trông cũng như đã bị ngâm nước. Anh ta ăn mặc chẳng hề phù hợp với thời tiết. Chắc là anh ta đã đến thẳng đây từ La Hay, Thulin nghĩ. Cái túi du lịch nhỏ, tả tơi đeo bên hông anh ta càng củng cố thêm cho ấn tượng đó. Thulin biết chuyện anh ta đến Sở Cảnh sát chưa đầy bốn mươi tám tiếng đồng hồ trước, bởi vì cô đã nghe thấy các đồng nghiệp xì xầm bàn tán về anh ta khi cô đi lấy cốc cà phê buổi sáng cho mình ở căng tin. Đang là một “sĩ quan liên lạc” công tác ở trụ sở chính của Europol tại La Hay, anh ta đột nhiên bị miễn nhiệm và điều chuyển về Copenhagen như là sự trừng phạt vì một sai phạm nào đó. Điều này đã dấy lên một vài lời nhận xét nhạo báng từ các đồng nghiệp của cô. Mối quan hệ giữa cảnh sát Đan Mạch và Europol đã trở nên căng thẳng kể từ khi người Đan Mạch phủ quyết việc từ bỏ một trong những “quyền đứng ngoài” của họ với Liên minh châu Âu trong một cuộc trưng cầu dân ý mấy năm trước.

Khi Thulin chạm trán anh ta ở bãi đỗ xe, anh ta đang chìm trong suy nghĩ, và lúc cô tự giới thiệu mình, anh ta chỉ đơn giản bắt tay cô và nói: “Hess”. Anh ta không phải là người hay chuyện. Bình thường thì cô cũng vậy, nhưng cuộc trò chuyện ban nay với Nylander đã diễn ra như cô dự định. Cô tin chắc rằng những ngày tháng của cô ở ban Trọng án sắp kết thúc rồi, vì thế cũng chẳng hại gì nếu cô tỏ ra thân thiện một chút với một đồng nghiệp sa cơ lỡ vận. Sau khi cùng anh ta lên xe, cô huyên thuyên mọi điều cô biết về nhiệm vụ trước mắt của họ, nhưng người đàn ông kia chỉ gật đầu vẻ như chẳng mấy quan tâm. Cô đoán anh ta chừng ba mươi bảy đến bốn mươi mốt tuổi, và vẻ ngoài bụi đời luộm thuộm của anh ta gợi cho cô nghĩ đến một diễn viên, nhưng cô không thể nhớ ra là ai. Một ngón tay của anh ta có đeo nhẫn, có lẽ là nhẫn cưới, nhưng bản năng mách bảo cô rằng người đàn ông này đã ly dị từ lâu, hay ít nhất cũng đang trong quá trình làm thủ tục ly hôn. Gặp gỡ anh ta khiến cô có cảm giác như đá một quả bóng vào một bức tường bê tông vậy, nhưng điều này không làm hỏng tâm trạng vui vẻ của cô, và cô thực sự có hứng thú với sự hợp tác giữa các cảnh sát xuyên quốc gia.

“Vậy anh sẽ ở đây bao lâu?”

“Có lẽ chỉ một vài ngày thôi. Họ đang tính.”

“Anh có thích ở Europol không?”

“Có chứ, ở đó rất ổn. Thời tiết ở đó tốt hơn.”

“Đơn vị Phòng chống tội phạm công nghệ của họ bắt đầu chiêu mộ các hacker mà họ đã truy ra được, có đúng không?”

“Không biết, tôi không ở đơn vị đó. Cô có phiền lòng không nếu tôi lẻn đi chỗ này một lát sau khi chúng ta xong việc ở hiện trường?”

“Lẻn đi ư?”

“Chỉ một tiếng thôi. Tôi cần đi lấy chìa khóa căn hộ của tôi.”

“Đương nhiên là được.”

“Cảm ơn nhé.”

“Nhưng anh thường làm việc ở La Hay à?”

“Vâng, hoặc bất cứ nơi nào họ cần tôi.”

“Chẳng hạn là những đâu?”

“Nhiều lắm. Marseille này, Geneva này, Amsterdam này, Lisbon này…”

Anh ta lại đang tập trung vào việc mở hộp điện thoại di động, nhưng Thulin đoán cái danh sách thành phố anh ta từng làm việc có lẽ còn dài nữa. Anh ta có vẻ là một công dân toàn cầu. Một kiểu người xê dịch không cần mang hành lý, mặc dù ánh hào quang của thành phố lớn và những bầu trời xa xăm đã bị xóa sạch từ lâu. Nếu nó từng tồn tại.

“Anh đi nước ngoài bao lâu rồi?”

“Gần năm năm. Cho tôi mượn cái đó nhé.”

Hess chộp lấy một cây bút bi từ cái giá đựng cốc nằm giữa hai ghế và bắt đầu cạy mở cái hộp.

“Năm năm á?”

Thulin kinh ngạc. Hầu hết các sĩ quan liên lạc mà cô nghe nói đều có hợp đồng hai năm. Một số người gia hạn đến bốn năm, nhưng cô chưa bao giờ nghe thấy một sĩ quan liên lạc nào lại làm việc ở nước ngoài những năm năm cả.

“Thời gian trôi nhanh thật.”

“Có phải là vì sự cải cách trong ngành cảnh sát không?”

“Cái gì cơ?”

“Lý do anh rời đi ấy. Tôi nghe nói nhiều người rời khỏi Ban Trọng án vì họ không hài lòng với…”

“Không, lý do không phải như vậy đâu.”

“Vậy thì vì cái gì?”

“Tôi chỉ rời đi vậy thôi.”

Cô nhìn anh ta. Anh ta nhìn lại cô trong thoáng chốc, và lần đầu tiên cô để ý đến mắt anh ta. Mắt trái của anh ta có màu xanh lá cây, còn mắt phải thì màu xanh dương. Anh ta không nói năng một cách bất lịch sự, nhưng câu nói vừa rồi của anh ta chính là giới hạn mà anh ta đã vạch ra, và anh ta không nói gì thêm nữa. Thulin xi nhan, rẽ vào một khu dân cư. Nếu anh ta muốn đóng vai một điệp viên khuôn mẫu có quá khứ bí ẩn thì cứ việc. Ở Sở Cảnh sát có đầy những kẻ như thế, có lẽ đủ để thành lập một đội bóng đá cũng nên.

Ngôi nhà này có màu trắng, kiểu dáng tân thời, có ga ra riêng. Nó nằm giữa một khu dân cư ở Husum, xung quanh là những hàng rào thủy lạp và những dãy hòm thư gọn gàng quay mặt ra đường. Đây là nơi những người lao động có mức thu nhập khá chuyển đến khi họ lập gia đình và có con, nếu điều kiện của họ cho phép. Một khu vực an toàn, với các gờ giảm tốc đảm bảo rằng không ai vượt quá giới hạn tốc độ cho phép là 30 dặm một giờ. Trong các khu vườn có những tấm bạt nhún lò xo và trên mặt đường nhựa ướt vẫn còn lưu những vệt phấn. Một vài cô cậu học sinh đội mũ bảo hiểm và mặc áo khoác phản quang đạp xe qua dưới màn mưa khi Thulin dừng lại bên cạnh những chiếc xe của cảnh sát và đội kỹ thuật hình sự. Lác đác có một số cư dân đứng rì rầm nói chuyện bên dưới các tán ô bên ngoài dải băng đánh dấu hiện trường.

“Tôi phải nghe điện thoại đã.” Chưa đầy hai phút trước, Hess đã nhét một thẻ SIM vào chiếc điện thoại di động của anh ta và gửi đi một tin nhắn, và giờ điện thoại của anh ta đang reo lên.

“Được, anh cứ thong thả.”

Thulin bước ra màn mưa trong khi Hess vẫn ngồi trong xe và bắt đầu một cuộc trò chuyện bằng tiếng Pháp. Khi cô sải bước xuôi theo con đường nhỏ trong vườn với đá lát bằng bê tông theo kiểu truyền thống cô chợt nhận ra rằng cô có thể tìm thấy một lý do nữa để mong chờ được rời khỏi Ban Trọng án.

Nguồn: tve-4u
Được bạn: Mọt Sách đưa lên
vào ngày: 27 tháng 8 năm 2026

« Lùi Tiến »

💬 Thảo luận

Chưa có bình luận nào — hãy là người đầu tiên chia sẻ cảm nhận của bạn!

Đăng nhập để tham gia bình luận.