Hess có cảm giác đầu mình như muốn nổ tung, và anh hối hận vì đã không nán lại bên ngoài Tòa thị chính để tận hưởng cơn gió lạnh. Sự tê buốt trong đầu anh sau cuộc vật lộn với Hans Henrik Hauge hồi trong tuần đã bị thay thế bởi một cơn đau đầu dai dẳng. Tình trạng đó càng chẳng được cải thiện khi họ vẫn chưa tìm thấy Hauge, hoặc vì sáng nay anh phải ngồi thẩm vấn Erik Sejer-Lassen ở Sở Cảnh sát trước khi vội vàng tới Tòa thị chính và thẩm vấn nhân viên công tác xã hội Henning Loeb cùng sếp của anh ta. Hiện anh đang ngồi cùng hai người đó trong một văn phòng ấm áp quá mức ở Ban Trẻ em và Thanh thiếu niên. Không khí thiếu thoải mái và những tấm ván ô bằng gỗ gụ thực sự chẳng phù hợp với trẻ em một chút nào.
Nhân viên công tác xã hội đang bận rộn bào chữa cho mình, có lẽ chủ yếu là vì trưởng ban của anh ta, người đang ngồi bồn chồn, căng thẳng trên ghế.
“Như tôi đã nói, hệ thống bị sập. Vì thế tôi đã không thể giúp anh được.”
“Anh đã không nói như thế lúc chúng ta nói chuyện vào hôm thứ Ba. Anh nói với tôi rằng không có lời tố cáo nào liên quan đến những đứa con của Anne Sejer-Lassen, trong khi sự thực là có.”
“Tôi nghĩ có lẽ lúc đó tôi đã nói rằng hệ thống không thể hiển thị thông tin cho tôi xem.”
“Không, anh đã không nói như thế. Tôi đã đọc cho anh mã số định danh của các cô bé và anh nói…”
“Được rồi, nghe này. Tôi không nhớ rõ mình đã nói chính xác những gì…”
“Vì cái quái gì mà anh không nói với tôi sự thật?”
“Chà, tôi không định cố ý giấu giếm điều gì…”
Henning Loeb cứ liên tục vặn vẹo, liếc mắt về phía sếp của mình với vẻ sợ hãi, và Hess thầm rủa mình vì đã không đến gặp anh ta từ vài ngày trước như đã định.
Những mối nghi ngờ của họ về kẻ tố cáo nặc danh trong vụ Laura Kjær đã bị gạt đi một thời gian sau khi họ phát hiện ra căn phòng dưới tầng hầm trong ga ra, bởi vì rõ ràng không có lời tố cáo tương tự dành cho Anne Sejer-Lassen. Nhân viên công tác xã hội đã khẳng định với Hess rằng Tòa thị chính không nhận được lời tố cáo nào như vậy lúc gia đình Sejer-Lassen sống ở Islands Brygge, vì thế anh và Thulin đã tập trung vào Hội đồng Gentofte, nơi quản lý khu vực Klampenborg. Những người ở Gentofte đã nói rằng họ không nhận được lời tố cáo nào về Anne Sejer-Lassen, vì thế cái giả thuyết hai vụ án mạng có thể liên quan đến việc lạm dụng trẻ em đã bắt đầu xẹp lép: không một ai trong số những người quen biết với gia đình Sejer-Lassen nghĩ rằng những vết thương của hai cô bé không phải là do tai nạn. Cô giúp việc thì trả lời rất ngập ngừng, nhưng mãi đến xế chiều hôm qua - khi Hess và Thulin cam đoan với cô ta rằng họ sẽ bảo vệ cô ta trước cơn thịnh nộ của Erik Sejer-Lassen - cô ta mới òa khóc và trút ra hết mọi chuyện mà cô ta giấu kín trong lòng. Nhân đó cô ta cũng nói thêm rằng dạo nọ từng có một nhân viên công tác xã hội từ Hội đồng thành phố Copenhagen đến địa chỉ cũ của họ ở Islands Brygge để hỏi han bởi vì một người tố cáo nặc danh đã buộc tội Anne là không chăm sóc con cái tử tế. Hess đã thầm rủa mình khi nhận ra họ đã lãng phí biết bao thời gian quý giá.
Hess không có ấn tượng tốt với anh chàng nhân viên công tác xã hội này sau cuộc trò chuyện điện thoại của họ vào hôm thứ Ba, và ấn tượng đó càng không được cải thiện trong cuộc thẩm vấn hôm nay. Anh thực hiện cuộc thẩm vấn một mình bởi vì Thulin và các kỹ thuật viên IT đã bắt đầu sục sạo các máy tính ở đây để tìm bằng chứng kỹ thuật số về kẻ tố cáo. Nhân viên công tác xã hội đã chống chế cho lời nói dối của mình bằng cách đổ thừa cho một “lỗi kỹ thuật”, nhưng khi đọc các bức email tố cáo nặc danh dành cho Laura Kjær và Anne Sejer-Lassen, Hess đã nghĩ đến một giả thuyết khác về lý do tại sao Loeb lại né tránh như vậy trên điện thoại.
Email tố cáo Anne Sejer-Lassen được gửi đến hòm thư điện tử của chương trình tố giác chừng hai tuần sau email tố cáo Laura Kjær, ngay trước khi gia đình Sejer-Lassen chuyển tới Klampenborg. Nó dài bất thường chiếm gần một mặt giấy A4. Về cơ bản, nó yêu cầu hội đồng thành phố tước quyền chăm sóc hai cô con gái - Lina và Sofia - của Anne Sejer-Lassen, với cái cớ rằng hai cô bé đang bị ngược đãi. Nhưng bức email ấy rất lan man, hầu như không có dấu phẩy, giống như được viết ra theo một dòng suối ý thức tuôn tràn, hoàn toàn trái ngược với bức email ngắn gọn tố cáo Laura Kjær, vốn có những lời lẽ lạnh lùng và thản nhiên. Anne Sejer-Lassen được miêu tả là một người phụ nữ thượng lưu có đầu óc rỗng tuếch, quan tâm đến bản thân mình hơn là hai cô con gái. Cô ta mê tiền và sự xa hoa đến mức ám ảnh, và bất cứ ai cất công kiểm tra các hồ sơ bệnh án ở một vài bệnh viện khác nhau đều sẽ thấy rõ rằng bọn trẻ cần được đưa đi chăm sóc ở nơi khác. Font chữ và cỡ chữ của hai bức email cũng khác hẳn nhau, nhưng nếu đọc chúng liền nhau, ta không thể không nhận ra rằng trong cả hai bức email, người gửi đều sử dụng những cụm từ “con điếm ích kỷ” và “đáng lẽ phải biết rõ mới đúng”. Thực ra là tận vài lần, trong bức email tố cáo Anne Sejer-Lassen. Điều đó cho thấy người gửi hai bức email này có thể là một người, và sự khác biệt giữa chúng có thể là do cố ý giả vờ. Hess đoán rằng đây chính là điều khiến Henning Loeb lo ngại, khiến anh ta nói dối về trường hợp hai cô con gái nhà Sejer-Lassen.
Loeb đang đem các quy tắc ra để biện hộ, bào chữa cho sự tắc trách của mình khi xử lý các trường hợp ấy: Anh ta đã làm tất cả mọi việc theo đúng quy định, và cha mẹ bọn trẻ đã phủ nhận mọi cáo buộc về sự ngược đãi. Anh ta nói đi nói lại điều đó, như thể anh ta cho rằng cha mẹ bọn trẻ sẽ thú nhận mọi tội lỗi ngay khi hội đồng thành phố đến gõ cửa vậy.
“Nhưng cuộc điều tra của cảnh sát đã làm sáng tỏ những trường hợp này. Đương nhiên tôi sẽ đề nghị thực hiện một cuộc rà soát nội bộ thật kĩ lưỡng ngay lập tức.” Ông Trưởng ban xen vào.
Nhân viên công tác xã hội im lặng trước câu nói này, trong khi sếp của anh ta tiếp tục huyên thuyên những lời quả quyết. Hess cảm thấy da đầu anh lại thít chặt lại. Anh nhận ra đáng lẽ anh phải đích thân kiểm tra khi họ đến khoa Cấp cứu vào tối thứ Ba, nhưng thay vì thế anh lại trở về Odin với đống dụng cụ sơn lộn xộn mà anh tự bày ra. Anh đã ngủ thiếp đi khi nghĩ đến người đàn ông đang đợi Thulin với một bó hoa và một chai rượu vang và không hiểu sao, anh bực bội vì mình đã ngạc nhiên khi trông thấy anh ta - dĩ nhiên phải có ai đó đợi cô khi cô tan ca chứ. Mà đó đâu phải là chuyện của anh nhỉ.
Ngày hôm sau, anh đã thức dậy với cơn đau đầu khủng khiếp nhất trần đời, và đúng lúc đó, điện thoại di động của anh bắt đầu đổ chuông. Là François, anh ta thắc mắc tại sao Hess không làm gì hơn để tìm cách nói chuyện với Freimann sau khi bỏ lỡ cuộc họp qua điện thoại lần trước. Anh không muốn trở lại với công việc cũ của mình hay sao? Anh đang nghĩ cái quái gì vậy? Hess đã nói rằng anh sẽ gọi lại cho anh ta sau, rồi ngắt máy. Cứ như thể người đàn ông Pakistan nhiễu sự từ nhà 34C đã nghe thấy anh thức giấc vậy, bởi vì chẳng mấy chốc đã thấy anh ta đứng ở ngưỡng cửa nhà anh, nhìn chằm chằm vào “bãi chiến trường” bên trong và thông báo cho Hess biết rằng hôm qua nhân viên môi giới bất động sản đã đến đây nhưng không gặp anh.
“Còn những thùng sơn và máy đánh bóng sàn nhà ở lối đi đằng kia thì sao? Anh phải nghĩ đến những cư dân khác nữa chứ, anh biết đấy.”
Hess đã hứa hẹn đủ điều, nhưng anh đã không giữ lời; anh và Thulin đã quá bận rộn với việc vạch mặt Sejer-Lassen.
“Nhưng anh có thể cho tôi biết những gì về người tố cáo không? Anh có phát hiện ra điều gì khi đến nhà các gia đình mà anh nói là đã đến không?” Hess thử hỏi lại nhân viên công tác xã hội lần nữa.
“Chúng tôi thực sự đã đến đó điều tra. Tôi không chỉ nói miệng. Nhưng như tôi đã nói đấy…”
“Đừng nhắc lại nữa. Cậu bé đã bị hãm hiếp trong một căn phòng dưới tầng hầm, còn hai bé gái thì được chữa trị thương tích quá nhiều lần đến mức đáng ngờ, nhưng anh rõ ràng có một cái lý do chính đáng chết tiệt để không phát hiện ra điều đó. Bây giờ tôi chỉ muốn xác minh liệu anh có biết gì về người đã gửi email tố cáo không?”
“Tôi không biết gì khác. Và tôi không tán thành giọng điệu của anh. Như tôi đã nói…”
“Được rồi. Nghỉ ngơi một lát đã.”
Nylander đã đến. Ông ta đang đứng ở cửa văn phòng, và gật đầu để ra hiệu cho Hess rằng ông ta muốn nói chuyện với anh. Hess vui mừng khi được thoát khỏi căn phòng nóng hầm hập đó để ra ngoài cầu thang, nơi các nhân viên Tòa thị chính đang hối hả đi qua đi lại, liếc nhìn họ với vẻ tò mò.
“Việc của anh không phải là đánh giá xem hội đồng thành phố đang làm ăn ra sao.”
“Tôi sẽ cố gắng không nhắc đến vấn đề đó nữa.”
“Thulin đâu?”
“Cô ấy đang ở trong căn phòng bên cạnh. Cô ấy và các kỹ thuật viên IT đang cố gắng lần ra dấu vết của kẻ đã gửi hai email tố cáo.”
“Chúng ta đang nghĩ đó là hung thủ ư?”
Hess cố gắng kìm nén cơn giận dữ trước cách dùng từ “chúng ta” của sếp mình. Freimann cũng có cách nói tương tự như vậy, và Hess tự hỏi phải chăng Freimann và Nylander đã từng học chung một khóa học về quản lý?
“Đúng vậy. Khi nào thì chúng tôi có thể thẩm vấn Rosa Hartung?”
“Phỏng vấn bà ấy về điều gì?”
“Chà, về…”
“Bộ trưởng đã được thẩm vấn rồi. Bà ấy không biết gì về Laura Kjær hay Anne Sejer-Lassen.”
“Nhưng lý do khiến chúng ta có mặt ở đây cũng chính là cái lý do khiến bà ấy phải được thẩm vấn lần nữa. Cả hai nạn nhân đều bị tố cáo nặc danh với mục đích tước quyền nuôi con của họ. Hoặc có khi đó hoàn toàn không phải là mục đích của hung thủ. Có lẽ hắn chỉ đang đánh lạc hướng, nhưng dù là thế nào thì chỉ có kẻ ngốc mới không thấy rằng chuyện này có thể liên quan đến Rosa Hartung. Suy cho cùng, bà ấy là Bộ trưởng Bộ Công tác Xã hội, và càng nghĩ thì ta càng thấy rõ rằng vụ án mạng đầu tiên xảy ra gần như trùng khớp với thời điểm bà ấy quay lại làm bộ trưởng.”
“Hess, anh đang làm rất tốt công việc của mình. Và tôi vốn không phải là người có thành kiến với người khác chỉ vì danh tiếng của anh ta không tốt. Nhưng có vẻ như anh đang ám chỉ tôi là một kẻ ngốc.”
“Vậy thì đương nhiên ông đã hiểu lầm rồi. Khi ông liên hệ chuyện này với chuyện các dấu vân tay trên hai con búp bê người hạt dẻ tìm thấy ở các hiện trường vụ án là của con gái Rosa Hartung…”
“Nghe tôi nói đây. Sếp của anh ở La Hay đã nhờ tôi đánh giá năng lực chuyên môn của anh, và đương nhiên tôi muốn giúp anh trở lại vị trí cũ. Nhưng điều đó có nghĩa là anh cần tập trung vào những việc quan trọng. Rosa Hartung sẽ không được thẩm vấn lần nữa, bởi vì điều đó là không cần thiết. Đồng ý chứ?”
Hess bất ngờ khi nghe thông tin này. Trong một thoáng, anh ngạc nhiên đến nỗi không thể trả lời. Nylander liếc nhìn Thulin, người vừa bước ra từ trong căn phòng có những chiếc máy tính để bàn của Ban Trẻ em và Thanh thiếu niên.
“Thế nào rồi?”
“Cả hai bức email tố cáo đều được gửi đến qua một máy chủ ở Ukraine, nhưng dường như những người vận hành nó không hợp tác với chính quyền. Ngược lại là khác. Chúng tôi có thể tìm ra địa chỉ IP trong vài tuần tới, nhưng đến lúc đó thì nó không còn quan trọng nữa rồi.”
“Có ích gì không nếu tôi nhờ Bộ trưởng Bộ Tư pháp liên lạc với các đồng nghiệp của ông ấy ở Ukraine?”
“Tôi nghĩ là không. Cho dù họ có muốn giúp đỡ thì cũng sẽ mất rất nhiều thời gian, mà chúng ta thì không thể đợi lâu như vậy.”
“Đúng thế. Vụ án thứ hai cách vụ án thứ nhất chỉ bảy ngày. Nếu hung thủ là kẻ có đầu óc bệnh hoạn như cô nói, vậy thì chúng ta không thể cứ ngồi chơi xơi nước ở đây được.”
“Có thể chúng ta không phải ngồi chơi xơi nước đâu. Cả hai email tố cáo đều được gửi đến hội đồng thành phố thông qua chương trình tố giác. Email đầu tiên được gửi đến vào ba tháng trước, còn email thứ hai được gửi đến hai tuần sau đó. Nếu chúng ta cho rằng cả hai email đều là của hung thủ, và nếu chúng ta cho rằng hắn sẽ lại ra tay lần nữa…”
”… Vậy thì hắn đã gửi một email nặc danh tố cáo nạn nhân tiếp theo rồi.”
“Chính xác. Chỉ có một vấn đề. Tôi vừa mới nghe nói chương trình tố giác nhận được trung bình năm lời tố cáo nặc danh mỗi tuần gửi đến riêng Ban Trẻ em và Thanh thiếu niên. Vậy thì tổng cộng một năm có đến hai trăm sáu mươi email tố cáo. Không phải tất cả trong số chúng đều liên quan đến việc tước quyền nuôi con của những người cha người mẹ không đủ tư cách, nhưng vì không có hệ thống phân loại nên chúng ta không biết mình thực sự sẽ phải xử lý bao nhiêu.”
Nylander gật đầu.
“Tôi sẽ nói chuyện với trưởng ban của họ. Họ có lý do chính đáng để giúp chúng ta. Hai người cần gì nào?”
“Hess?”
Đầu Hess đau như búa bổ, và tin tức về mối quan hệ thân tình giữa Freimann và Nylander càng chẳng giúp gì được cho tình trạng ấy. Hess cố gắng làm cho đầu óc mình tỉnh táo để có thể trả lời Thulin.
“Các email tố cáo nặc danh về sự bỏ bê và lạm dụng, ngược đãi trẻ em trong vòng sáu tháng qua. Đặc biệt là những lời tố cáo nhắm vào các bà mẹ trong độ tuổi từ hai mươi đến năm mươi, yêu cầu tách bọn trẻ khỏi mẹ chúng. Những trường hợp đã được xử lý, nhưng không tìm ra lý do để can thiệp.”
Trưởng ban Trẻ em và Thanh thiếu niên đã bước ra qua cánh cửa đằng sau và đang quan sát họ với vẻ chờ đợi. Nylander nhân cơ hội giải thích cho ông ta biết họ cần những gì.
“Nhưng hồ sơ của những trường hợp đó không được sắp xếp ở cùng một nơi. Tìm chúng sẽ mất thời gian lắm.” Trưởng ban Trẻ em và Thanh thiếu niên đáp.
Nylander nhìn Hess, anh đã bắt đầu quay trở lại căn phòng nóng nực.
“Vậy thì ông nên huy động cả ban của mình làm việc đó. Không có chúng, chúng tôi chẳng có gì khác để làm cả. Vì thế chúng tôi sẽ cần chúng trong vòng một tiếng đồng hồ nữa đấy.”