Người Hạt Dẻ

Lượt đọc: 471 | 0 Đánh giá: 0/10 Sao
★★★★★★★★★★
★★★★★★★★★★
« Lùi Tiến »
CHƯƠNG 98

❊ ❊ ❊

Hess bước nhanh trên những viên gạch lát ướt át trong cái sân trống trơn. Anh có thể nghe thấy bản tin hằng đêm đang phát trên chiếc ti vi màn hình phẳng trong bốt gác bên cạnh lối vào Sở Cảnh sát - họ đang tường thuật trực tiếp tình hình tại nơi ở của Rosa Hartung tại Outer Østerbro. Nhưng anh lờ nó đi. Khi lên tới đầu cầu thang của tòa nhà có mái vòm và sải bước dọc theo hành lang để vào Ban Trọng án, anh thấy mọi người đang mở những lon bia để chúc mừng vụ án đã được khép lại.

Một ngày dài đang đến hồi kết thúc, nhưng đối với Hess, nó vẫn chưa chấm dứt.

“Nylander đâu?”

“Nylander đang họp.”

“Tôi cần nói chuyện với ông ấy. Quan trọng lắm. Ngay lập tức!”

Cô thư ký thương hại anh nên đi vào phòng họp trong lúc Hess đợi bên ngoài. Đôi giày của anh bết đầy bùn đất, quần áo ướt sũng nước mưa. Hai bàn tay anh run rẩy, không biết là do kích động hay vì hơi lạnh của khu rừng nơi anh đã ở trong mấy tiếng đồng hồ vừa rồi, ngoan cố bỏ ngoài tai lời yêu cầu của chuyên viên khám nghiệm tử thi rằng hãy để cho anh ta yên ổn làm việc. Sự cố chấp ấy đã không vô ích.

“Bây giờ tôi không có thời gian. Cuộc họp báo sắp bắt đầu rồi.”

Nylander bước ra sau khi chào tạm biệt một vài nhân vật tai to mặt lớn. Từ kinh nghiệm của mình, Hess biết rằng đây là khoảnh khắc mà mọi ông sếp cảnh sát đều trông chờ: có thể tuyên bố với công chúng rằng vụ án đã kết thúc để giới báo chí giải tán. Nhưng anh cần nói chuyện với Nylander trước khi ông ta đi gặp giới báo chí, vì thế anh đi theo ông ta trên hành lang và giải thích rằng vụ án vẫn chưa được phá giải.

“Hess, tôi không ngạc nhiên khi anh nói như vậy.”

“Thứ nhất, chẳng có gì chỉ ra rằng Benedikte Skans và Asger Neergaard biết những người phụ nữ bị sát hại. Chẳng có dấu vết gì ở nhà họ cho thấy họ đã đến gần những người phụ nữ ấy.”

“Tôi không chắc là tôi đồng ý với anh về điều đó.”

“Thứ hai, họ không có động cơ gì để giết các nạn nhân. Cũng không có bất cứ động cơ nào để cắt bàn tay và bàn chân của những người phụ nữ đó. Sự giận dữ của họ nhắm vào Rosa Hartung chứ không phải những người phụ nữ hay những bà mẹ nói chung. Về mặt lý thuyết, Skans có thể đã xem bệnh án của những đứa trẻ con của các nạn nhân vì cô ta làm việc ở bệnh viện, nhưng nếu cô ta và Neergaard thực sự đã gửi email tố cáo đến hội đồng thành phố, vậy thì tại sao chúng ta không tìm thấy bằng chứng cho điều đó?”

“Bởi vì chúng ta vẫn chưa điều tra xong, Hess ạ.”

“Thứ ba, Skans và có lẽ cả Neergaard đều có bằng chứng ngoại phạm trong vụ sát hại Jessie Kvium và Martin Ricks vào đêm 16 tháng 10. Nếu Neergaard quả thực đã ở tiền sảnh của Thư viện Hoàng gia, vậy thì cả hai người họ đều không thể phạm tội giết người vào đêm đó, như vậy có nghĩa là họ cũng không thể thực hiện những vụ giết người còn lại.”

“Tôi không hiểu anh đang huyên thuyên cái gì, nhưng nếu anh có bằng chứng thì tôi sẵn lòng lắng nghe.”

Nylander đã tới phòng tác chiến và đang sẵn sàng lấy các giấy tờ để dự cuộc họp báo, nhưng Hess chặn đường ông ta.

“Hơn nữa, tôi vừa mới nói chuyện với chuyên viên khám nghiệm tử thi. Benedikte Skans có vẻ đã tự cắt động mạch cảnh của mình, nhưng khi ta diễn lại động tác đó, nó không tự nhiên chút nào - và đó có thể là dấu hiệu cho thấy ai đó đã cố làm cho cái chết của cô ta giống như một vụ tự tử.”

“Tôi cũng đã nói chuyện với chuyên viên khám nghiệm tử thi. Và anh ta nhấn mạnh rằng có thể kết luận được là cô ta đã tự làm thế.”

“Những vết đâm trên người Neergaard cũng hơi quá cao so với chiều cao của Skans, và nếu cô ta muốn mình và bạn trai chết cùng nhau, tại sao họ lại nằm cách nhau tận mười mét, như thể cô ta đang cố chạy trốn?”

Nylander đang định nói gì đó, nhưng Hess đã chặn lời ông ta.

“Nếu họ có thể thực hiện những vụ giết người đó, họ sẽ không ngu ngốc đến mức bắt cóc cậu bé trong một chiếc xe thuê có thể dễ dàng bị lần theo dấu vết như thế!”

“Vậy nếu anh có quyền quyết định thì anh nghĩ chúng ta nên làm gì?”

Câu hỏi của Nylander khiến Hess bất ngờ, và những lời nói của anh cứ thế tuôn trào. Anh nghe thấy mình lải nhải về Linus Bekker và kho ảnh hiện trường vụ án mà họ cần kiểm tra càng sớm càng tốt. Lúc này anh đã đề nghị Genz cung cấp dữ liệu ấy và cũng vừa nhắc một kỹ thuật viên IT về chúng.

“Và cố vấn của bà Hartung, Frederik Vogel, chúng ta cần kiểm tra anh ta, đặc biệt là việc anh ta có bằng chứng ngoại phạm vào thời điểm xảy ra những vụ án mạng hay không?”

“Hess, anh không nghe tin nhắn thoại tôi để lại trên điện thoại của anh hay sao…”

Hess quay về phía giọng nói của Thulin và nhận ra cô đã vào trong phòng. Cô đang nhìn anh chăm chú và cầm một xấp ảnh mỏng trong tay.

“Tin nhắn gì?”

“Thulin, nói cho anh ta biết đi. Tôi không có thời gian.”

Nylander đi về phía cửa, nhưng Hess nắm lấy vai ông ta.

“Còn về dấu vân tay trên những con búp bê người hạt dẻ: Ông không thể đến cuộc họp báo và tuyên bố rằng vụ án đã được giải quyết trước khi chúng ta tìm hiểu được chuyện đó! Số phụ nữ bị sát hại có thể tăng lên thành bốn nếu bây giờ ông phạm phải sai lầm!”

“Tôi không phạm sai lầm! Anh là người duy nhất không hiểu điều đó.”

Nylander vùng ra, gật đầu với Thulin và chỉnh lại quần áo. Hess nhìn cô dò hỏi, và cô ngập ngừng đưa cho anh những bức ảnh. Anh nhìn chòng chọc vào bức ảnh trên cùng. Đó là bức ảnh chụp bốn bàn tay bị cưa đứt, nằm lộn xộn trong một ngăn tủ lạnh.

“Tôi đã tìm thấy chúng ở nhà của Skans và Neergaard. Trong một cái tủ lạnh mini ở một kho lạnh tại khu chế biến cũ của lò mổ…”

Hess ngờ vực giở tiếp những bức ảnh khác nhau chụp những bàn tay phụ nữ bị đứt rời, rồi anh dừng lại ở một bức ảnh khác: một bàn chân phụ nữ tím bầm, bị cưa đứt từ chỗ cổ chân, nằm trong ngăn đựng rau như một sự sắp đặt của [1].

Hess hoang mang, Anh cố gắng cất tiếng.

“Nhưng… tại sao trước đấy các giám định viên kỹ thuật hình sự không tìm thấy chúng? Nơi đó bị khóa sao? Có thể nào đã có người đặt chúng vào đó không?”

“Hess, về nhà đi, vì Chúa.”

Khi nhìn lên, anh bắt gặp ánh mắt của Nylander.

“Nhưng còn những dấu vân tay? Con gái của nhà Hartung… Nếu chúng ta ngừng tìm kiếm, và nếu cô bé chưa chết.”

Nylander đi ra khỏi cửa, bỏ mặc Hess đứng ngây người ở đó. Lát sau, khi anh liếc nhìn Thulin, tìm kiếm sự đồng tình của cô, anh thấy cô đang nhìn mình với vẻ cảm thông. Đôi mắt cô rầu rĩ và xót xa, nhưng không phải vì Kristine Hartung. Không phải vì một cô bé bị mất tích và không bao giờ được tìm thấy, không phải vì những dấu vân tay bí ẩn trên những con búp bê người hạt dẻ, mà vì chính anh. Từ đôi mắt cô, anh có thể thấy cô tin rằng anh đã mất trí và mất khả năng phán đoán, và điều đó khiến anh kinh hãi, bởi vì anh không chắc là cô nghĩ sai.

Hess lảo đảo lùi lại qua cánh cửa và đi xuôi theo hành lang, nghe tiếng cô gọi tên anh. Dưới màn mưa bên ngoài, anh băng nhanh qua sân, và mặc dù không ngoảnh đầu lại, anh vẫn có thể cảm nhận được cô đang nhìn anh qua cửa sổ. Ngay trước khi đến cổng chính, anh vụt chạy.

❀ ❀ ❀

[1] Damien Hirst (sinh 1965) là một nghệ sĩ tạo hình đương đại người Anh. Tác phẩm của ông khai thác các mối quan hệ phức tạp giữa nghệ thuật, tôn giáo, khoa học, sự sống và cái chết. Dù các tác phẩm đó còn gây tranh cãi về giá trị thẩm mỹ, chúng đã gây những cơn sốt “không thể hiểu nổi trên thị trường”.

Nguồn: tve-4u
Được bạn: Mọt Sách đưa lên
vào ngày: 27 tháng 8 năm 2026

« Lùi Tiến »

💬 Thảo luận

Chưa có bình luận nào — hãy là người đầu tiên chia sẻ cảm nhận của bạn!

Đăng nhập để tham gia bình luận.