Người Hạt Dẻ

Lượt đọc: 471 | 0 Đánh giá: 0/10 Sao
★★★★★★★★★★
★★★★★★★★★★
« Lùi Tiến »
CHƯƠNG 11

❊ ❊ ❊

Trên đường đi vào trung tâm thành phố trong chiếc xe dành cho bộ trưởng, Vogel điểm qua lịch trình trong ngày. Tất cả các bộ trưởng sẽ gặp mặt ở [1] trước khi di chuyển sang Nhà nguyện Cung điện để làm nghi lễ truyền thống. Khi việc đó kết thúc, Rosa sẽ chào hỏi các nhân viên của mình ở văn phòng của cô, tọa lạc tại đường Holmens Kanal, đối diện với Quảng trường Cung điện Christiansborg rồi sau đó lại vội vã trở lại Christiansborg để kịp dự lễ khai mạc quốc hội chính thức.

Thời gian còn lại trong ngày cũng đã được lên lịch chặt chẽ, nhưng Rosa chỉnh sửa một chút và cập nhật lại lịch trên iPhone của mình. Đáng lẽ cô không cần làm thế, bởi vì thư ký của cô có nhiệm vụ theo dõi mọi thứ thay cô, nhưng Rosa thích như vậy. Điều này giúp cô nắm được các chi tiết, hiểu rõ thực tế và có cảm giác kiểm soát được mọi việc. Đặc biệt là hôm nay. Nhưng lúc chiếc xe rẽ vào khoảnh sân bên ngoài nghị trường, cô không còn nghe Vogel nói nữa. Những lá cờ Đan Mạch bay phấp phới từ ngọn tháp trung tâm, và những chiếc xe của giới truyền thông đậu khắp sân; cô dõi theo những người ấy, họ đang chuẩn bị sẵn sàng hoặc thu hình bên dưới những tán ô, ánh đèn máy ảnh chớp lóe liên tục.

“Asger, chúng ta cứ đi tiếp đi, vòng ra lối cửa sau ấy.”

Người tài xế mới gật đầu trước yêu cầu của Vogel, nhưng Rosa không thích ý kiến đó.

“Không. Cứ cho tôi xuống ở đây đi.”

Vogel quay sang cô, tỏ vẻ kinh ngạc, và người tài xế liếc nhìn cô qua gương chiếu hậu. Đến bây giờ cô mới để ý thấy mặc dù còn trẻ nhưng anh ta đã có những nếp nhăn rõ rệt quanh miệng.

“Nếu bây giờ tôi không làm thế, họ sẽ bám theo tôi cả ngày. Cứ lái xe thẳng đến cửa chính và cho tôi xuống ở đó.”

“Rosa, bà chắc chứ?”

“Tôi chắc chắn.”

Chiếc xe lướt đến bên vỉa hè, và người tài xế nhảy xuống, mở cửa xe cho cô. Khi cô xuống xe và bắt đầu bước về phía những bậc thềm rộng của tòa nhà Quốc hội, mọi thứ chuyển động như trong một thước phim quay chậm: những người quay phim quay đầu lại, các phóng viên bắt đầu đổ xô về phía cô, những cái miệng há ra, thốt lên những tiếng gọi.

“Bà Rosa Hartung, chờ một chút!”

Rosa trở lại với thực tại. Đám đông xung quanh cô nhao nhao lên, những chiếc máy quay, máy ảnh chĩa vào mặt cô, và những câu hỏi của cánh phóng viên tuôn ra tới tấp. Rosa đi lên hai bậc thềm trước khi xoay người lại, nhìn về phía đám đông, bao quát mọi thứ. Những giọng nói, ánh đèn và micrô, một cái mũ màu xanh dương kéo sụp xuống một vầng trán nhăn nheo, một cánh tay vẫy, một cặp mắt đen cố gắng dõi theo cô từ hàng người phía sau.

“Bà Hartung, bà có muốn phát biểu gì không?”

“Cảm giác của bà thế nào khi trở lại?”

“Bà có thể dành cho chúng tôi chừng hai phút không?”

“Bà Rosa Hartung đằng này!”

Rosa biết cô đã là chủ đề bàn tán ở nhiều cuộc họp của các cơ quan truyền thông báo chí trong vài tháng qua - đặc biệt là trong vài ngày qua - nhưng không ai đoán trước được động thái này của cô: họ bị bất ngờ, và đó chính là lý do Rosa làm điều này.

“Xin lùi lại! Bộ trưởng muốn phát biểu.”

Vogel gạt cánh báo chí lùi ra một chút trước mặt Rosa, để đảm bảo rằng họ giữ một khoảng cách nhất định với cô. Hầu hết mọi người đều làm theo yêu cầu, và Rosa nhìn chăm chú vào mặt họ. Nhiều người trong số họ đã rất quen thuộc với cô.

“Như tất cả các vị đều biết, đây là một khoảng thời gian khó khăn. Gia đình tôi và tôi rất biết ơn tất cả sự ủng hộ mà các vị dành cho chúng tôi. Quốc hội đang bắt đầu một năm làm việc mới, và bây giờ đã đến lúc để nhìn về tương lai. Tôi muốn cảm ơn Thủ tướng vì đã tin tưởng tôi, và tôi đang mong đợi được bắt tay vào những nhiệm vụ chính trị trước mắt. Tôi hy vọng các vị đều sẽ tôn trọng điều đó. Xin cảm ơn.”

Rosa Hartung tiếp tục bước lên các bậc thềm theo sau Vogel, người đang cố gắng dẹp đường.

“Nhưng bà Hartung, bà đã sẵn sàng để quay trở lại chưa?”

“Cảm giác của bà thế nào?”

“Bà nghĩ sao khi biết rằng hung thủ không chịu tiết lộ địa điểm nơi con gái bà…”

Vogel cố gắng dẫn cô tới cánh cửa lớn, và khi họ đến chỗ thư ký của cô đang đợi trên ngưỡng cửa với một tay chìa ra, cô có cảm giác như đang được cứu lên bờ từ mặt biển cuồn cuộn sóng.

❀ ❀ ❀

[1] Là một cung điện và cũng là tòa nhà của Chính phủ nằm trên đảo Slotsholmen ở trung tâm Copenhagen, Đan Mạch. Đây là trụ sở của Quốc hội Đan Mạch, Văn phòng Thủ tướng Đan Mạch và Tòa án tối cao Đan Mạch.

Nguồn: tve-4u
Được bạn: Mọt Sách đưa lên
vào ngày: 27 tháng 8 năm 2026

« Lùi Tiến »

💬 Thảo luận

Chưa có bình luận nào — hãy là người đầu tiên chia sẻ cảm nhận của bạn!

Đăng nhập để tham gia bình luận.