“Nếu cô đến để rủ tôi chạy bộ lần nữa, tôi sẽ phải nhận lời cô vào tuần tới.”
Genz mỉm cười với cô. Anh ta đang đứng bên cạnh một chiếc va li đựng dụng cụ hình chữ nhật cùng một cái túi du lịch nhỏ và mặc dở chiếc áo khoác bằng vải dầu thì Thulin bước vào phòng giám định rộng lớn. Theo lời nhân viên lễ tân, cô đã biết anh ta vừa trở về từ một hiện trường vụ án nhưng bây giờ đang chuẩn bị đi dự một hội nghị được tổ chức ở Trung tâm Triển lãm Herning vào dịp cuối tuần. Tuy nhiên, cô đã thuyết phục được cô ấy cho cô vào gặp Genz. Lúc ngồi trong taxi, cô đã cố gọi điện thoại cho anh ta nhưng không liên lạc được, và cô thấy nhẹ cả người khi gặp anh ta ở đây, mặc dù rõ ràng cô đã tới không đúng lúc.
“Không phải thế. Tôi cần anh giúp.”
“Chúng ta có thể vừa đi ra xe của tôi vừa bàn về chuyện đó không?”
“Những con búp bê hạt dẻ được để ở chỗ các nạn nhân, những con có dấu vân tay của Kristine Hartung ấy, chúng thuộc loại nào?”
“Loại nào ư?”
Genz đã bắt đầu tắt những ngọn đèn halogen, nhưng dừng lại một lúc và nhìn cô chằm chằm.
“Ý cô là gì?”
Thulin vừa mới chạy cầu thang lên đây, và cô nhận ra cô vẫn đang thở hổn hển.
“Một hạt dẻ không chỉ là một hạt dẻ, có vài loại hạt dẻ khác nhau, vì thế những con búp bê ấy thuộc loại nào?”
“Tôi không thể nhớ ra ngay…”
“Chúng có phải là hạt dẻ ngựa không?”
“Tại sao cô lại hỏi thế? Có chuyện gì xảy ra vậy?”
“Có thể chẳng có gì cả. Nếu anh không thể nhớ được thì câu trả lời chắc hẳn ở trong một báo cáo giám định của anh.”
“Tôi chắc chắn là có, nhưng tôi…”
“Genz, tôi sẽ không hỏi nếu chuyện này không quan trọng. Anh có thể kiểm tra ngay bây giờ không?”
Genz thở dài, ngồi xuống trước màn hình lớn. Vài giây sau, anh ta đã đăng nhập vào hệ thống và Thulin theo dõi những gì anh ta làm trên màn hình gắn trên bức tường đằng sau anh ta. Genz truy cập vào một thư mục và lướt nhanh qua các báo cáo được đánh số khác nhau trước khi chọn một báo cáo và nhấp đúp chuột vào nó. Các số liệu và phân tích dài dằng dặc, nhưng Genz lướt nhanh xuống dưới - rõ ràng anh ta đã quen thuộc với nội dung của nó - và dừng lại ở một đoạn đặc biệt có tiêu đề là “Chủng loại và nguồn gốc”.
“Trong trường hợp đầu tiên, tức là vụ Laura Kjær, dấu vân tay nằm trên một loại hạt dẻ ăn được. Cụ thể là một loại hạt dẻ có tên Castanea sativa x cremata. Thông tin này đã đủ với cô chưa?”
“Còn những vụ khác thì sao?”
Genz thoáng nhìn cô, như thể muốn nói với cô rằng chuyện này không vui chút nào.
“Giúp tôi đi mà, quan trọng lắm đấy!”
Genz lại tiếp tục tìm kiếm, nhấp đúp chuột vào một báo cáo khác, rồi lặp lại thao tác ấy lần thứ ba. Khi anh ta tìm xong, Thulin biết được câu trả lời trước cả khi anh ta nói ra miệng.
“Trong những trường hợp còn lại, kết quả vẫn như vậy. Castanea sativa x crenata. Được rồi chứ?”
“Anh chắc chắn không? Không có nghi ngờ gì chứ?”
“Thulin, việc phân tích này do các trợ lý của tôi thực hiện, bởi vì tôi còn phải tập trung vào dấu vân tay, vì thế dĩ nhiên tôi không thể đảm bảo…”
“Nhưng chắc hẳn các trợ lý của anh không thể nhầm lẫn ba lần liên tiếp được, đúng không?”
“Không, không thể nào. Vì tất cả bọn họ đều không phải là chuyên gia về hạt dẻ nên quy trình thường lệ là tìm một chuyên gia để xác định chủng loại. Tôi cho rằng họ đã làm như thế. Giờ thì, cô có thể vui lòng cho tôi biết toàn bộ chuyện này có nghĩa là gì vậy?”
Thulin im lặng. Cô đã gọi hai cuộc điện thoại lúc ở trên taxi: một cuộc cho Genz và cuộc còn lại cho Steen Hartung. Hartung đã nghe máy với giọng nói chẳng chút sinh khí. Cô áy náy xin lỗi vì đã làm phiền anh ta và giải thích rằng cô đang hoàn tất báo cáo và cần biết loại hạt dẻ ở gia đình họ, loại mà Kristine và bạn của cô bé đã sử dụng để làm những con búp bê. Hartung đã chẳng còn hơi sức đâu để ngạc nhiên, và khi cô nói thêm rằng đây chỉ là một thủ tục hình thức, anh ta đã trả lời mà không hỏi han gì thêm. Cây dẻ lớn trong vườn nhà họ là một cây dẻ ngựa.
“Nó có nghĩa là chúng ta có vấn đề cần giải quyết rồi đây. Chúng ta cần liên lạc với chuyên gia về hạt dẻ nọ. Ngay lập tức.”