Người Hạt Dẻ

Lượt đọc: 498 | 0 Đánh giá: 0/10 Sao
★★★★★★★★★★
★★★★★★★★★★
« Lùi Tiến »
CHƯƠNG 69

❊ ❊ ❊

Thulin đã không định ăn tối vì không muốn lãng phí thời gian, nhưng việc Hess xuất hiện dưới ngọn đèn ngoài tiền sảnh đã làm thay đổi mọi thứ.

“Tôi đến sớm bởi vì tôi được đưa cho mấy cái sơ đồ của Urbanplan và các căn hộ. Cô cần cập nhật thông tin trước khi chúng ta lên đường.”

“Nhưng trước tiên chú phải giúp cháu đã.” Le lên tiếng, trước khi Thulin kịp đáp lời anh. “Chú tên là gì ạ?”

“Mark. Nhưng như chú nói đấy, chú e rằng chú không có thời gian để giúp cháu chơi trò chơi này ngay bây giờ được nhưng lần khác, chú sẽ sẵn sàng giúp cháu.”

“Bây giờ con phải ăn rồi, Le.” Thulin nhanh chóng nói thêm.

“Vậy thì chú Mark có thể ăn cùng mẹ con mình. Đi mà, chú Mark, như vậy thì chú có thể truyền thụ bí kíp cho cháu. Bạn trai của mẹ cháu không được phép ăn cùng mẹ con cháu, nhưng chú không phải là bạn trai của mẹ cháu, vì thế chú có thể.”

Le chạy biến vào trong phòng bếp. Thulin thấy rằng nếu phản đối lời mời của con gái thì kỳ cục quá, vì thế cô ngập ngừng nhích sang một bên và ra hiệu cho Hess đi vào trong căn hộ.

Vào trong bếp, anh ngồi xuống bên cạnh Le, con bé đã đổi từ iPad sang laptop trong lúc Thulin đi lấy ba cái đĩa. Với sự duyên dáng và hào phóng như một nàng công chúa, Le chiếm trọn sự chú ý của vị khách. Ban đầu, sự thân thiện của con bé có lẽ chỉ là một màn thể hiện để chọc tức Thulin, nhưng khi Hess giải thích nhiều hơn về trò chơi - nguồn kiến thức của anh vẫn còn là bí ẩn - con bé dần dần say sưa nghe lời khuyên của anh về việc tiến tới miền đất hứa của Cấp 6.

“Chú có biết Park Su không ạ? Anh ấy nổi tiếng khắp thế giới đấy!”

“Park Su ư?” Hess hỏi.

Con bé lập tức bày lên bàn một tấm áp phích và một bức tượng nhỏ bằng nhựa của cậu thiếu niên người Hàn Quốc ấy. Họ bắt đầu ăn, và cuộc trò chuyện chuyển sang những trò chơi khác mà Thulin không nhận ra là con gái mình đã nghe nói đến, nhưng hóa ra Hess chỉ biết mỗi trò chơi này thôi và chưa bao giờ thử bất cứ trò chơi nào khác. Đối với con gái cô, điều này chẳng khác nào việc có một game thủ tập sự đến chơi vậy. Con bé liến thoắng mở mang kiến thức cho anh, và khi chủ đề này đã cạn kiệt, con bé đi lấy cái lồng có con vẹt đuôi dài của mình cho anh xem - khoe rằng nó sắp có bạn chơi cùng rồi và họ có thể viết thêm những cái tên lên cây phả hệ.

“Trên cây phả hệ của Ramazan có mười lăm cái tên, còn cháu chỉ có ba cái thôi. Nếu cháu tính cả con vẹt đuôi dài và con chuột hamster thì là năm cái. Mẹ cháu không muốn ghi tên những người bạn trai của mẹ cháu lên đó, vì thế cháu không có thêm cái tên nào nữa - chứ nếu không cháu sẽ có nhiều lắm.”

Đúng lúc đó, Thulin xen vào rằng đã đến lúc con gái cô bắt đầu trò chơi ở Cấp 6 rồi, và sau một vài lời khuyên nữa từ Hess, cuối cùng Le cũng ngồi xuống sofa và đi tham chiến.

“Con bé thông minh thật.”

Thulin chỉ gật đầu mà không nói gì, chuẩn bị tinh thần đón nhận một chuỗi câu hỏi thường thấy về bố con bé, gia đình và hoàn cảnh mà cô không muốn đi sâu vào. Nhưng thay vì thế, Hess quay sang chiếc áo khoác của anh đang vắt trên lưng một cái ghế và lấy ra một xấp giấy, trải chúng lên mặt bàn.

“Đây, hãy xem qua những thứ này. Các sơ đồ đấy.”

Hess giảng giải kĩ lưỡng và Thulin vừa lắng nghe một cách nghiêm túc vừa dõi theo các ngón tay anh di trên sơ đồ của các tầng lầu, cầu thang và những khu vực ở bên ngoài các tòa nhà.

“Toàn bộ khu phức hợp này sẽ được giám sát, nhưng đương nhiên là ở một khoảng cách phù hợp để lực lượng đặc nhiệm không làm kinh động gã sát nhân. Nếu hắn xuất hiện.”

Anh cũng nhắc đến con búp bê sẽ được quấn trong một cái chăn lông vịt để Thulin có thể giả vờ là mình đang bế một đứa trẻ đang ngủ. Thulin chỉ có vài lời nhận xét về đội giám sát mà cô lo rằng có thể khuấy động sự nghi ngờ của hung thủ, nhưng Hess khăng khăng đó là điều cần thiết.

“Chúng ta không thể mạo hiểm. Nếu Jessie Kvium là nạn nhân tiếp theo được nhắm đến, vậy thì hung thủ có thể rất quen thuộc với Urbanplan, và chúng tôi phải có mặt ở hiện trường để có thể nhanh chóng can thiệp. Nếu có bất cứ nguy hiểm nào, cô cần cho chúng tôi biết ngay lập tức. Và lúc này cô vẫn có thể rút lui nếu muốn một người khác đảm nhận vai trò này thay cô.”

“Tại sao tôi lại rút lui chứ?”

“Bởi vì chuyện này không phải là không nguy hiểm.”

Thulin nhìn vào đôi mắt có hai màu xanh dương và xanh lá cây của anh, và nếu cô không hiểu anh rõ hơn, cô sẽ đoán rằng người đàn ông này đang lo lắng cho cô.

“Không sao đâu. Tôi sẽ không gặp vấn đề gì.”

“Đó có phải là người mà mẹ đang cố tìm không ạ?”

Le đã rời khỏi phòng khách và đi vào bếp để lấy một cốc nước mà họ không để ý. Con bé nhìn chằm chằm vào iPad của Thulin đang được dựng trên bàn bếp và tựa vào tường, trên màn hình lại đang bắt đầu hiển thị một bản tin thời sự khác. Tin tức nổi bật của bản tin này cũng là về Kristine Hartung, phát thanh viên đang say sưa nói về quá khứ và hiện tại của vụ án.

“Con không nên xem cái này. Nó không phải là chương trình dành cho trẻ con.”

Thulin đứng dậy, nhanh chóng bước tới chỗ màn hình iPad và tắt nó đi. Trước đây cô đã giải thích với Le rằng lát nữa cô phải làm việc, và khi con gái cô hờn dỗi, khăng khăng đòi biết lý do, Thulin đã giải thích rằng đó là vì họ sẽ phải tìm một người. Cô không nói là họ đang săn lùng gã sát nhân, vì thế Le đã cho rằng người đó là Kristine Hartung.

“Chuyện gì đã xảy ra với chị ấy thế ạ?”

“Le, quay trở lại phòng khách và chơi trò chơi của con đi.”

“Chị ấy chết rồi ạ?”

Câu hỏi ấy được thốt ra một cách ngây thơ, như thể con bé vừa mới hỏi liệu có còn khủng long sống trên đảo Bornholm không. Nhưng ẩn bên dưới sự tò mò là sự lo lắng, điều đó khiến Thulin tự hứa với mình rằng sau này cô sẽ nhớ tắt bất cứ bản tin thời sự nào mỗi khi Le có mặt.

“Mẹ không biết, Le. Ý mẹ là…”

Thulin không biết phải nói gì. Cho dù câu trả lời là gì thì cũng có thể ảnh hưởng tiêu cực đến con bé.

“Không ai thực sự biết cả. Có lẽ chị ấy chỉ bị lạc thôi. Thi thoảng cháu có thể bị lạc và cố gắng tìm đường về nhà. Nhưng nếu chị ấy bị lạc thì bọn chú sẽ tìm chị ấy.”

Người trả lời là Hess. Đó là một câu trả lời khéo léo, và ánh mắt con gái cô rạng rỡ trở lại.

“Cháu chưa bao giờ bị lạc. Con của chú đã bị lạc bao giờ chưa?”

“Chú không có con.”

“Tại sao lại không có ạ?”

Thulin thấy Hess mỉm cười với con bé, nhưng lần này anh không nói gì. Thế rồi chuông cửa ở tiền sảnh reo lên, và thời gian chờ đợi đã kết thúc.

Nguồn: tve-4u
Được bạn: Mọt Sách đưa lên
vào ngày: 27 tháng 8 năm 2026

« Lùi Tiến »

💬 Thảo luận

Chưa có bình luận nào — hãy là người đầu tiên chia sẻ cảm nhận của bạn!

Đăng nhập để tham gia bình luận.