Bóng tối đã phủ xuống khu dân cư ở Husum. Đèn đường đã được thắp lên dọc theo những con đường nhỏ, an toàn cho trẻ em với các biển báo giới hạn tốc độ và gờ giảm tốc độ, và các con đường trong vườn ngời lên trong thứ ánh sáng ấm áp tỏa ra từ những căn bếp bận rộn, nơi các gia đình đang làm bữa tối và tán gẫu về một ngày nhàm chán khác trong cuộc sống thường nhật. Khi Thulin bước xuống chiếc xe cảnh sát trên đường Cedervænget, cô ngửi thấy mùi thịt viên rán bay ra qua hệ thống thông gió từ một trong các nhà hàng xóm của gia đình Kjær. Chỉ có ngôi nhà màu trắng xây theo kiểu tân thời với ga ra ghép bằng kim loại tấm và hòm thư mang số bảy là chìm trong bóng tối, trông hoang vắng và đìu hiu.
Thulin nghe nốt mấy lời cáu kỉnh cuối cùng của Nylander trên điện thoại trước khi chạy theo Hess qua màn mưa tới cửa chính.
“Cô có chìa khóa không?”
Hess chìa bàn tay ra. Họ đã tới lối vào với dải băng màu đen và vàng nổi bật niêm phong cửa chính và đánh dấu hiện trường vụ án. Thulin lấy chìa khóa từ trong túi áo khoác ra.
“Anh nói hội đồng thành phố đã điều tra trường hợp này sau một lời tố cáo nặc danh về Laura Kjær, nhưng họ không tìm thấy lý do gì để tin rằng những lời buộc tội ấy là chính xác?”
“Đúng vậy. Tránh ra nào, cô đang chắn mất ánh sáng đấy.”
Hess đã lấy chìa khóa từ tay Thulin và đang cố nhét nó vào trong ổ khóa dưới ánh sáng nhàn nhạt từ một ngọn đèn đường.
“Vậy chúng ta đang làm gì ở đây?”
“Tôi đã nói rồi. Tôi chỉ muốn xem xét ngôi nhà thôi.”
“Tôi đã xem xét ngôi nhà này rồi. Mấy lần liền.”
Lúc này, khi Thulin nói chuyện với Nylander, ông ta đã tỏ vẻ không hài lòng với các kết quả trong ngày hôm nay, hay nói đúng hơn là việc họ chẳng thu được kết quả gì, và không hiểu tại sao họ lại trở lại đường Cedervænget. Thulin cũng không hiểu. Bằng chứng ngoại phạm của Hans Henrik Hauge vào thời điểm xảy ra vụ sát hại Anne Sejer-Lassen khiến cho cuộc điều tra giậm chân tại chỗ, nhưng Thulin đã chấp nhận điều đó, vậy mà bây giờ cô lại đang ở đây, nhìn chằm chằm vào ngôi nhà u ám nơi chuỗi vụ án bắt đầu.
Hess đã kể cho cô nghe về cuộc trò chuyện với nhân viên công tác xã hội ở Tòa thị chính. Anh đã gọi điện cho anh ta trên đường tới bãi đỗ xe sau cuộc thẩm vấn viên bác sĩ. Ngồi trong xe bên ngoài bệnh viện Rigshospital, khi những hạt mưa đập vào kính chắn gió, cô đã nghe toàn bộ câu chuyện về bức email nặc danh buộc tội Laura Kjær là một bà mẹ tồi, đáng bị tước quyền nuôi con. Hội đồng thành phố đã điều tra trường hợp này và lời tố cáo kia đã được chứng minh là vô căn cứ. Nó đã bị coi là một trò chơi khăm, và sự quan tâm của Thulin chấm dứt ở đó. Thật lạ lùng khi Laura Kjær dường như chỉ kể với viên bác sĩ ở bệnh viện Rigshospital về lời tố cáo ấy, tuy nhiên đó là điều có thể hiểu được: Theo lời các bác sĩ, con trai của Laura Kjær mắc bệnh tự kỷ, và những hành vi của cậu bé - chẳng hạn như những hành vi mà nhà trường đã miêu tả - có thể dễ dàng dẫn đến hiểu lầm rằng mẹ cậu không đủ khả năng chăm sóc cậu. Và sự hiểu lầm ấy có thể dễ dàng khiến ai đó viết thư cho hội đồng thành phố. Hơn nữa, đương nhiên Laura Kjær không thể biết liệu kẻ tố cáo nặc danh kia có phải là một trong những người bạn của cô ta ở trường của con trai hay ở chỗ làm hay không, vì thế, nói chung, cũng không quá kỳ lạ khi cô ta giữ im lặng. Nhìn thế nào cũng thấy Laura Kjær có vẻ đã làm hết những điều mà một bà mẹ có thể làm để giúp con trai mình, và mặc dù Thulin chẳng ưa gì Hans Henrik Hauge, cô phải thừa nhận anh ta có vẻ rất kiên định. Vậy thì họ phải làm gì với thông tin về lời tố cáo kia đây? Nhân viên công tác xã hội cũng phủ nhận chuyện có một lời tố cáo tương tự dành cho Anne Sejer-Lassen, vì thế đây không phải là một điểm chung của hai vụ án để mà điều tra.
Tuy nhiên, Hess muốn đến nhà Laura Kjær, và trên đường đi, Thulin hối hận vì đã không tống cổ người đàn ông này ra khỏi cuộc điều tra lúc có cơ hội. Không phải là cô không nhận ra rằng hung thủ chỉ vừa mới bắt đầu, như lời tiên đoán của Hess, và theo bản năng, cô đã cảm nhận được mối đe dọa lúc họ đứng bên cạnh thi thể của Anne Sejer-Lassen ở trong rừng. Nhưng phương pháp điều tra của họ quá khác biệt. Cô cũng không thích thú gì việc đóng vai người cung cấp tin tức để nói cho Nylander biết liệu Hess có đi sai đường và lại chõ mũi vào vụ án Kristine Hartung hay không. Ngay cả khi đó là một điều kiện để nhận được thư giới thiệu tới NC3.
“Chúng ta đang tìm kiếm một tên sát nhân kép, và chính anh đã nói hắn có thể còn ra tay nữa, vậy thì tại sao chúng ta lại lãng phí thời gian để sục sạo quanh một ngôi nhà đã được rà soát từng ngóc ngách!”
“Cô không cần vào trong đâu. Thực ra, sẽ hữu ích hơn nhiều nếu cô hỏi hàng xóm xem họ có biết gì về lời tố cáo không hay ai là người có thể đã gửi nó. Như thế việc điều tra sẽ nhanh hơn đấy, cô có nghĩ vậy không?”
“Nhưng tại sao chúng ta phải hỏi họ chứ?”
Dải băng niêm phong bị đứt khi Hess mở cửa và chui vào trong ngôi nhà lạnh lẽo. Anh đóng cửa lại sau lưng, trong khi cơn mưa trở nên nặng hạt hơn, khiến Thulin phải chạy như bay sang ngôi nhà gần nhất.