Người Hạt Dẻ

Lượt đọc: 498 | 0 Đánh giá: 0/10 Sao
★★★★★★★★★★
★★★★★★★★★★
« Lùi Tiến »
CHƯƠNG 50

❊ ❊ ❊

Bác sĩ tham vấn Hussein Majid mời họ ngồi trong phòng nghỉ giải lao, giữa những cốc cà phê màu trắng, những chiếc iPad bóng nhờn, những viên tạo ngọt thay thế đường, những tờ báo buổi sáng lấm lem và những chiếc áo khoác treo trên lưng ghế. Ông ta cao tương đương Hess, chừng ngoài bốn mươi, bóng bẩy chải chuốt, mặc chiếc áo khoác trắng không cài cúc, trên cổ treo một cái ống nghe và mắt đeo đôi kính gọng đen có góc cạnh. Một chiếc nhẫn cưới bằng vàng trên tay cho thấy ông ta đã kết hôn, nhưng đó không phải là ấn tượng mà ông ta tạo ra khi bắt tay Thulin. Sự vội vàng trong cái bắt tay của bác sĩ tham vấn với Hess nhanh chóng biến thành một nụ cười và ánh mắt chăm chú khi ông ta quay sang Thulin. Trong một thoáng, Hess ngạc nhiên khi thấy bác sĩ bị Thulin hấp dẫn, bởi vì bản thân anh chưa bao giờ có cảm giác như thế với cô. Cho đến giờ này, anh chỉ thấy cô là kẻ chuyên gây bực tức, nhưng anh phải miễn cưỡng thừa nhận rằng anh có thể hiểu tại sao bác sĩ lại kín đáo dõi ánh mắt theo vòng eo mảnh mai và vòng ba săn chắc của cô khi cô quay người tìm một cái ghế. Trong một giây, Hess tự hỏi liệu Majid có nhìn Laura Kjær và Anne Sejer-Lassen như vậy khi họ xuất hiện ở đây với những đứa con đau ốm của họ không.

“Tôi e là tôi còn phải đi thăm bệnh nhân, nhưng nếu chúng ta có thể kết thúc cuộc thẩm vấn này sớm thì đương nhiên tôi sẵn lòng giúp đỡ.”

“Ông thật tử tế. Cảm ơn ông.” Thulin đáp.

Majid đặt hai hồ sơ bệnh án và điện thoại di động của mình lên bàn khi ông ta đề nghị rót cho Thulin một cốc cà phê, cô điệu đàng đồng ý. Hess thấy dường như cô đã quên lý do vì sao họ đến đây, nhưng anh nuốt giận và ngả người về đằng trước trên cái ghế của mình.

“Như đã nói, chúng tôi có một vài câu hỏi về Magnus Kjær và Sofia Sejer-Lassen, và chúng tôi muốn ông nói cho chúng tôi nghe chính xác những gì ông biết.”

Liếc mắt về phía Hess, Hussein Majid đáp với dáng vẻ tự nhiên và sự thân thiện mà có lẽ chủ yếu là vì Thulin.

“Đương nhiên rồi. Đúng như hai vị nghĩ, cả hai đứa trẻ đều từng được điều trị tại đây - mặc dù với những lý do khác nhau. Trước hết, liệu tôi có thể hỏi lý do cho những câu hỏi của hai vị không?”

“Không.”

“Được rồi. Đừng bận tâm.”

Viên bác sĩ nhìn Thulin với ánh mắt biểu cảm, cô nhún vai như thể cáo lỗi vì thái độ bất lịch sự của Hess. Hess nhanh chóng nói tiếp.

“Chúng được điều trị như thế nào?”

Majid đặt tay lên hồ sơ bệnh án của bọn trẻ mà không tỏ vẻ gì là sẽ xem chúng.

“Magnus Kjær đến đây để tiếp tục liệu trình điều trị lâu dài bắt đầu chừng một năm trước. Khoa Nhi và đội ngũ có liên quan đóng vai trò như một nơi điều phối, hướng dẫn bệnh nhân tới các khoa phù hợp, vì vậy cậu bé đã được khám và chẩn đoán mắc bệnh tự kỷ bởi các chuyên gia của chúng tôi ở khoa Thần kinh. Còn Sofia Sejer-Lassen chỉ nằm viện vì bị gãy xương nhẹ sau một tai nạn ở nhà vài tháng trước. Cô bé đã được ra viện sớm. Trường hợp của cô bé không phức tạp lắm, mặc dù sau đó cô bé vẫn cần tập phục hồi chức năng chủ yếu ở khoa Vật lý trị liệu của chúng tôi.”

“Vậy là cả hai đứa trẻ đều từng có mặt ở khoa Nhi này.” Hess không khăng. “Liệu ông có biết chúng có từng gặp nhau bao giờ không? Hoặc cha mẹ chúng có từng gặp nhau không?”

“Đương nhiên là tôi không thể chắc chắn, nhưng khó có khả năng chúng hay cha mẹ chúng từng tương tác với nhau, vì tình trạng của chúng khác nhau mà.”

“Ai đã đưa chúng đến đây?”

“Theo như tôi nhớ, trong cả hai trường hợp, người đưa chúng đến chủ yếu là mấy bà mẹ, nhưng nếu anh muốn biết chắc chắn, anh nên hỏi thẳng họ.”

“Nhưng tôi đang hỏi ông mà.”

“Vâng, và tôi vừa mới trả lời câu hỏi của anh rồi đấy.”

Majid nở nụ cười vui vẻ. Hess đoán ông ta có trí thông minh trên mức trung bình, và tự hỏi liệu ông ta có biết rõ chuyện Hess không thể hỏi hai bà mẹ ấy không.

“Nhưng ông là người liên lạc với các bà mẹ trong lúc bọn trẻ ở đây?”

Người hỏi câu hỏi ngây thơ này là Thulin, và vị bác sĩ có vẻ hài lòng khi được nói chuyện với cô thay vì với Hess.

“Tôi liên lạc với nhiều bậc cha mẹ lắm, nhưng đúng là bao gồm cả họ nữa. Một phần quan trọng trong công việc của tôi là khiến cho các bà mẹ - hoặc các ông bố - có cảm giác yên tâm. Việc xây dựng lòng tin và sự tự tin trong quá trình điều trị có thể là vấn đề thiết yếu. Nó có lợi cho tất cả những người có liên quan. Đặc biệt là bệnh nhân.”

Bác sĩ mỉm cười với Thulin và nháy mắt vui vẻ, như thể ông ta đang bán cho cô một kỳ nghỉ lãng mạn dành cho hai người ở Maldives. Thulin mỉm cười đáp lại.

“Vậy là sẽ không sai khi nói rằng ông biết hai bà mẹ ấy rất rõ.”

“Rất rõ ư?” Majid trông có vẻ hơi bối rối, nhưng ông ta vẫn mỉm cười với Thulin. Những lời ấy cũng khiến Hess ngạc nhiên, nhưng Thulin chỉ vừa mới bắt đầu.

“Đúng. Ông có gặp riêng họ không? Liệu ông có phải lòng họ, hay lên giường với họ chăng?”

Majid vẫn cười, nhưng ngập ngừng. “Xin lỗi, cô hỏi lại được không?”

“Ông đã nghe thấy tôi hỏi gì rồi mà. Hãy trả lời đi.”

“Tại sao cô lại hỏi như thế? Có chuyện gì vậy?”

“Bây giờ nó chỉ là một câu hỏi thôi, và ông cần nói cho chúng tôi sự thật.”

“Tôi có thể trả lời rất nhanh. Khoa này đang hoạt động hơn mức công suất tối đa chừng mười phần trăm. Điều đó có nghĩa là tôi chỉ có một vài phút quý giá cho mỗi đứa trẻ trong những chuyến thăm bệnh. Vì thế tôi không dành thời gian đó cho các bà mẹ, ông bố hay các sĩ quan cảnh sát, mà là cho những đứa trẻ.”

“Nhưng ông vừa nói cần phải có mối quan hệ thân thiết với các bà mẹ còn gì.”

“Không, tôi không nói như thế, và tôi không hiểu rõ điều mà các câu hỏi của cô đang ám chỉ.”

“Tôi không ám chỉ gì cả. Chính ông mới là người vừa ám chỉ điều gì đó khi ông nháy mắt với tôi và nói về sự tự tin. Câu hỏi của tôi không hề ám chỉ gì hết, tôi muốn hỏi liệu ông có lên giường với họ hay không.”

Majid mỉm cười ngờ vực và lắc đầu.

“Vậy thì hãy nói cho chúng tôi biết ấn tượng của ông về mấy bà mẹ đó.”

“Họ lo lắng cho con họ, như các bậc cha mẹ khác khi đến đây. Nhưng nếu cô dành cho tôi những câu hỏi kiểu như thế, tôi xin phép là mình còn phải làm những việc khác.”

Hussein Majid định đứng dậy, nhưng Hess, vốn thích thú với màn “khẩu chiến” này, đẩy một tờ báo dính vết cà phê về phía vị bác sĩ tham vấn.

“Ông sẽ không đi đâu hết. Chúng tôi tới đây vì những lý do mà có thể ông đã biết rồi. Vào lúc này, ông là nhân tố chung duy nhất trong cuộc điều tra của chúng tôi.”

Bác sĩ nhìn bức ảnh khu rừng và tiêu đề bài báo, vốn nhắc đến việc hai vụ án mạng có mối liên quan đến nhau, và ông ta có chút run rẩy.

“Nhưng tôi không còn gì để nói nữa. Tôi nhớ mẹ của Magnus Kjær rõ nhất vì liệu trình điều trị của cậu bé dài hơn. Họ đã thử vài phương pháp điều trị khác nhau ở khoa Thần kinh, và người mẹ rất nản chí bởi vì chúng không có ích gì cả, thế rồi đột nhiên cô ta không mang con trai tới nữa. Đó là tất cả những gì tôi biết.”

“Cô ta không tới nữa bởi vì ông đã gạ gẫm cô ta, hay…”

“Tôi không gạ gẫm cô ta! Cô ta gọi điện nói rằng hội đồng địa phương đã liên lạc với cô ta về chuyện thằng bé, vì thế cô ta muốn tập trung giải quyết chuyện đó. Tôi nghĩ cô ta sẽ quay lại, nhưng chẳng bao giờ nữa.”

“Nhưng Laura Kjær vốn dành hết thời gian cho việc điều trị của con trai, vì thế cô ta hẳn phải có một lý do cực kỳ chính đáng thì mới không muốn đến gặp ông nữa chứ?”

“Không phải là cô ta không muốn đến gặp tôi - chuyện đó chẳng liên quan gì đến tôi hết! Như tôi đã nói với anh, chuyện đó liên quan đến một thông báo từ hội đồng địa phương.”

“Loại thông báo gì?” Hess hỏi với giọng điệu kiên quyết, nhưng đúng lúc đó, cô y tá trẻ thò đầu vào qua cánh cửa và nhìn bác sĩ.

“Xin lỗi đã làm phiền ông, nhưng chúng tôi cần một câu trả lời cho Phòng số Chín - họ đang đợi bệnh nhân trong phòng phẫu thuật.”

“Tôi đến đây. Chúng tôi xong việc ở đây rồi.”

“Tôi hỏi ông đó là loại thông báo gì?”

Hussein Majid đã đứng dậy và vội vàng thu nhặt các thứ trên bàn. “Tôi chẳng biết gì cả. Tôi chỉ nghe mẹ thằng bé nói thôi, dường như ai đó ở hội đồng địa phương đã liên lạc và buộc tội cô ta đã không chăm sóc con trai tử tế.”

“Ý ông là gì? Buộc tội cô ta điều gì?”

“Không biết. Nghe giọng cô ta có vẻ hoang mang, và chẳng bao lâu sau, một nhân viên công tác xã hội đã gọi điện cho chúng tôi để lấy thông tin về thằng bé, và chúng tôi đã cung cấp cho người đó. Ý tôi là, về việc điều trị cho thằng bé, và việc chúng tôi đã cố gắng xử lý vấn đề của thằng bé như thế nào. Giờ thì tạm biệt nhé, cảm ơn rất nhiều.”

“Và ông chắc chắn rằng ông đã không ghé qua nhà cô ta, an ủi cô ta một chút?” Thulin cố hỏi lần nữa khi cô nhổm dậy khỏi ghế và chặn đường ông ta.

“Vâng, tôi chắc chắn! Giờ thì xin thứ lỗi, làm ơn.”

Hess cũng đứng dậy. “Laura Kjær có nói ai đã tố cáo cô ta không?”

“Không. Theo như tôi nhớ, đó là một lời tố cáo nặc danh.”

Hussein Majid lách qua người Thulin với những hồ sơ bệnh án của mình, và khi ông ta khuất dạng ở góc rẽ, Hess lại nghe thấy tiếng trẻ con hát.

Nguồn: tve-4u
Được bạn: Mọt Sách đưa lên
vào ngày: 27 tháng 8 năm 2026

« Lùi Tiến »

💬 Thảo luận

Chưa có bình luận nào — hãy là người đầu tiên chia sẻ cảm nhận của bạn!

Đăng nhập để tham gia bình luận.