Người Hạt Dẻ

Lượt đọc: 498 | 0 Đánh giá: 0/10 Sao
★★★★★★★★★★
★★★★★★★★★★
« Lùi Tiến »
CHƯƠNG 20

❊ ❊ ❊

Khi cánh cửa ra vào của tòa biệt thự mở ra và Thulin nhìn thấy khuôn mặt của Steen Hartung, cô lập tức hối hận vì đã đến đây. Anh ta đang đeo một cái tạp dề và cầm một cái chén đo đựng ít gạo, đôi mắt anh ta cho cô biết anh ta đang mong đợi một người khác.

“Ông Steen Hartung phải không ạ?”

“Vâng!”

“Xin lỗi vì đã làm phiền ông. Chúng tôi là cảnh sát.”

Vẻ mặt người đàn ông thay đổi. Cứ như thể có thứ gì đó vỡ ra bên trong anh ta, hoặc anh ta bị lôi kéo trở lại một thực tại mà anh ta đã tạm thời quên lãng.

“Chúng tôi có thể vào trong nhà không?”

“Có chuyện gì vậy?”

“Sẽ chỉ mất một phút thôi. Tốt hơn hết là chúng ta nên nói chuyện trong nhà.”

Trong lúc chờ đợi, Thulin và Hess lúng túng liếc nhìn quanh phòng khách rộng rãi, không nói với nhau một lời. Phía bên kia cánh cửa kính mở ra sân sau là khu vườn tối om. Bàn ăn đã được bày biện bát đĩa dành cho ba người bên dưới một ngọn đèn Arne Jacobsen lớn, và mùi thơm nức mũi của một món hầm ngào ngạt bay ra từ trong bếp. Thulin chợt có thôi thúc bỏ chạy qua cửa chính trước khi Steen Hartung quay lại. Cô liếc nhìn bạn đồng hành của mình, anh ta đang đứng quay lưng lại với cô; và cô biết mình chẳng thể mong đợi sự giúp đỡ từ anh ta.

Sau cuộc trò chuyện với Genz ở Viện Kỹ thuật hình sự, cô đã gọi điện cho Nylander. Ông ta đã bắt máy một cách cáu kỉnh vì bị làm phiền trong một cuộc họp. Tâm trạng của ông ta càng không được cải thiện khi cô giải thích lý do cho cuộc gọi của mình. Ban đầu, ông ta không tin, khăng khăng rằng đó hẳn là một sự nhầm lẫn, nhưng khi ông ta nghe nói Genz đã kiểm tra đi kiểm tra lại kết quả đến một triệu lần, ông ta trở nên im lặng. Mặc dù có ấn tượng không tốt với Ban Trọng án, nhưng Thulin biết Nylander chẳng phải kẻ ngốc, rõ ràng ông ta coi trọng thông tin này. Ông ta nói hẳn phải có một lời giải thích hợp lý cho điều đó, một sợi dây liên kết đơn giản mà họ chưa biết, vì thế ông ta đã phái họ đến gặp gia đình Hartung. Về phần Thulin, cô chẳng thể tưởng tượng ra được một lời giải thích hợp lý nào.

Hess không nói gì nhiều. Lúc ở trong xe trên đường đến đây, cô đã giải thích cho anh ta về vụ án Kristine Hartung. Hồi đó cô chưa làm việc ở Ban Trọng án, nhưng đương nhiên vụ án ấy là chủ đề bàn tán sôi nổi ở Sở Cảnh sát và trên các phương tiện thông tin đại chúng rất lâu kể cả sau khi nó đã được khép lại. Thực ra, nó vẫn chưa được khép lại hoàn toàn. Kristine Hartung là con gái của Rosa Hartung. Rosa Hartung là một chính trị gia và là Bộ trưởng Bộ Công tác Xã hội, vừa mới trở lại với công việc chính trị. Gần một năm trước, cô bé Kristine Hartung mười hai tuổi đã bị mất tích trên đường về nhà sau khi rời khỏi trung tâm thể thao. Túi xách và xe đạp của cô bé được tìm thấy trong rừng, và vài tuần sau đó, một gã trai trẻ nghiện công nghệ tên là Linus Bekker đã bị bắt giữ. Trong hồ sơ tội phạm của hắn, hắn đã từng có hành vi quấy rối tình dục vài lần, và bằng chứng tố cáo hắn đã quá rõ ràng. Trong một cuộc thẩm vấn ở Sở Cảnh sát, Bekker đã thừa nhận tấn công tình dục Kristine Hartung trước khi siết cổ và phân thây cô bé bằng một thanh mã tấu được tìm thấy trong ga ra của khu nhà hắn, trên thanh mã tấu ấy có dính máu của Kristine. Theo lời khai của Bekker, sau đó hắn đã chôn các phần thi thể khác nhau của cô bé ở nhiều địa điểm khác nhau trong các khu rừng ở Bắc Zealand, nhưng hắn - kẻ từng được chẩn đoán là mắc chứng tâm thần phân liệt thể hoang tưởng - đã không thể chỉ cho cảnh sát chính xác là nơi nào, và sau hai tháng dồn toàn lực để điều tra, cảnh sát đã bỏ cuộc khi sương giá bắt đầu xuất hiện và việc tìm kiếm trở nên bất khả thi. Bekker bị kết án vào mùa xuân trong sự soi mói ác liệt của giới truyền thông và chịu mức án nặng nhất có thể đối với những kẻ như hắn: bị giam trong trại tâm thần vô thời hạn. Thực ra, điều này có nghĩa là hắn sẽ bị giam ít nhất là mười lăm đến hai mươi năm.

Thulin nghe thấy tiếng radio bị tắt đi, và Steen Hartung bước ra từ trong bếp.

“Vợ tôi đang ở trên gác. Nếu anh chị đến đây là vì…”

Hartung ấp úng, lúng túng tìm từ thích hợp.

“Nếu anh chị đã tìm thấy gì… tôi muốn được nghe về điều đó trước vợ tôi.”

“Chúng tôi không tìm thấy gì cả. Chuyện này không liên quan gì đến vụ đó.”

Steen Hartung nhìn cô. Anh ta nhẹ nhõm, nhưng cũng hoang mang và thận trọng: đương nhiên là anh ta biết họ phải có lý do gì đó thì mới tới đây.

“Trong quá trình khám nghiệm một hiện trường vụ án vào sáng nay, chúng tôi tình cờ tìm thấy một vật nhiều khả năng là có dấu vân tay của con gái ông. Cụ thể hơn, dấu vân tay ấy nằm trên một con búp bê nhỏ được làm từ những hạt dẻ. Tôi có mang theo một bức ảnh đây, và tôi mong rằng ông sẽ xem nó.”

Thulin chìa một tấm ảnh ra, nhưng Steen Hartung chỉ liếc nhìn nó với vẻ hoang mang rồi lại nhìn cô.

“Chúng tôi không dám chắc chắn một trăm phần trăm, nhưng khả năng đó là dấu vân tay của cô bé rất lớn, vì thế chúng tôi cần tìm hiểu tại sao nó lại ở đó.”

Hartung cầm bức ảnh mà Thulin vừa đặt xuống bàn ăn lên.

“Tôi không hiểu. Một dấu vân tay…”

“Vâng. Chúng tôi tìm thấy con búp bê này ở một sân chơi tại Husum. Cụ thể là số 7 đường Cedervænget. Ông có biết sân chơi hoặc địa chỉ đó không?”

“Không.”

“Còn một người phụ nữ tên là Laura Kjær thì sao? Hoặc con trai cô ta, Magnus, hoặc một người đàn ông có tên là Hans Henrik Hauge?”

“Không.”

“Con gái ông có thể quen biết gia đình đó không? Hoặc một gia đình khác ở khu vực ấy, có thể cô bé đã đến đó chơi, hoặc đi thăm ai đó, hoặc…”

“Không. Chúng tôi sống ở đây. Tôi không hiểu chuyện này có ý nghĩa gì?”

Trong một thoáng Thulin không biết phải nói sao.

“Có thể có một lời giải thích hợp lý. Nếu vợ ông ở nhà, liệu chúng tôi có thể hỏi bà ấy về…”

“Không. Chị sẽ không được hỏi gì vợ tôi cả.” Hartung trừng trừng nhìn họ, đôi mắt anh ta đầy vẻ thù địch.

“Tôi rất xin lỗi, nhưng chúng tôi cần tìm hiểu ngọn ngành chuyện này.”

“Tôi cóc quan tâm. Chị sẽ không được nói chuyện với vợ tôi. Các câu trả lời của cô ấy cũng giống như của tôi thôi. Chúng tôi không biết gì về bất cứ dấu vân tay nào, và chúng tôi không biết khu vực mà chị đang nói tới, tôi cũng không hiểu chuyện này có cái quái gì mà quan trọng đến vậy?”

Steen Hartung đột nhiên nhận ra Thulin và Hess đang nhìn chằm chằm vào thứ gì đó đằng sau anh. Vợ anh đã xuống cầu thang và đang nhìn họ từ ngoài hành lang.

Trong một thoáng, không ai nói gì. Rosa Hartung bước vào phòng khách và cầm bức ảnh mà Steen đã giận dữ ném sang một bên lên. Một lần nữa, Thulin lại muốn chạy ngay ra cửa, và cô bắt đầu bực tức với Hess. Anh ta vẫn im lặng lẩn tránh ở đằng sau.

“Tôi xin lỗi vì đã làm phiền ông bà. Chúng tôi…”

“Tôi đã nghe chị nói rồi.”

Rosa Hartung chăm chú nhìn bức ảnh người hạt dẻ như thể cô đang hy vọng tìm thấy thứ gì đó. Chồng cô bắt đầu xua hai thanh tra về phía cửa.

“Họ đang chuẩn bị đi bây giờ. Anh đã nói với họ là chúng ta không biết gì cả. Quả là vinh hạnh cho chúng ta khi họ đã cất công đến tận đây để hỏi.”

“Con bé bán chúng bên đường cái…”

Steen Hartung dừng sững lại ở ngưỡng cửa và quay về phía vợ mình.

“Mỗi mùa thu. Cùng với Mathilde, một cô bé học cùng lớp với nó. Chúng thường ngồi ở đây và làm hàng đống búp bê hạt dẻ như thế này…”

Rosa Hartung rời mắt khỏi bức ảnh và nhìn chồng mình. Qua vẻ mặt Steen, Thulin có thể thấy ký ức đó đang vụt hiện lên trong đầu anh ta.

“Hai cô bé bán chúng như thế nào?” Hess lên tiếng bước lại gần hơn.

“Chúng có một quầy hàng nhỏ, bán cho những người đi bộ ngang qua, hoặc những chiếc xe ghé lại đó. Chúng còn nướng bánh và làm nước ép nữa. Anh có thể mua mấy thứ đó với một trong những…”

“Năm ngoái hai cô bé cũng làm búp bê hạt dẻ chứ?”

“Vâng… chúng đã ngồi ở cái bàn này. Chúng đã nhặt hạt dẻ trong vườn và rất vui vẻ. Vào mùa hè, chúng bán hàng ở chợ trời, nhưng… nhưng con bé thích nhất là vào mùa thu, nếu chúng tôi có thời gian để làm búp bê hạt dẻ cùng nhau. Tôi vẫn còn nhớ, bởi vì đó là một buổi cuối tuần trước khi…” Rosa Hartung ngừng lại.

“Tại sao chuyện này lại quan trọng vậy?”

“Đó chỉ là một vấn đề mà chúng tôi cần điều tra. Liên quan đến một vụ án khác.”

Rosa Hartung không nói gì. Chồng cô đang đứng cách cô chỉ một bước chân, và cả hai người họ đều như đang rơi tự do. Thulin với lấy tấm ảnh như thể bám lấy một sợi dây cứu đắm.

“Cảm ơn ông bà rất nhiều. Chúng tôi đã có được thông tin mà chúng tôi cần. Xin lỗi ông bà lần nữa vì đã làm phiền.”

Nguồn: tve-4u
Được bạn: Mọt Sách đưa lên
vào ngày: 27 tháng 8 năm 2026

« Lùi Tiến »

💬 Thảo luận

Chưa có bình luận nào — hãy là người đầu tiên chia sẻ cảm nhận của bạn!

Đăng nhập để tham gia bình luận.