Người Hạt Dẻ

Lượt đọc: 471 | 0 Đánh giá: 0/10 Sao
★★★★★★★★★★
★★★★★★★★★★
« Lùi Tiến »
CHƯƠNG 76

❊ ❊ ❊

Bụng thanh tra Martin Ricks sôi réo ầm ĩ khi anh ta lướt xem ảnh phụ nữ khỏa thân trên trang Pornhub. Anh ta công tác trong ngành cảnh sát đã mười hai năm, và mỗi khi được giao một nhiệm vụ như nhiệm vụ đêm nay, anh ta luôn thấy tẻ ngắt, nhưng Pornhub, Bet365 và sushi là một vài thứ có thể giúp anh ta khuây khỏa trong lúc chờ đợi. Anh ta tiếp tục lướt xem những dãy ảnh khiêu dâm dài bất tận, nhưng lần này những bộ ngực bơm silicone, những đôi giày cao gót và những sợi dây trói chẳng thể giúp anh ta trút bỏ sự phẫn nộ dành cho gã Hess khốn kiếp và sự bùng nổ của giới truyền thông quanh vụ án Kristine Hartung.

Martin Ricks đã là cánh tay phải của Tim Jansen kể từ khi anh ta chuyển từ Sở Cảnh sát Bellahøj tới Ban Trọng án sáu năm trước. Ban đầu, anh ta chẳng ưa gì lắm gã đàn ông cao ráo, ngạo mạn với ánh mắt sắc lạnh, dò xét ấy. Jansen luôn sẵn sàng xổ ra một câu chế nhạo hay một lời “dìm hàng” đối phương, vì thế một người không giỏi ăn nói như Ricks đã đánh đồng Jansen với tất cả những gã ngốc khác học chung trường với anh ta ngày trước, những kẻ đã nghĩ anh ta là đồ đần độn. Cho đến khi anh ta có cơ hội đánh họ một trận nhừ tử. Nhưng hóa ra Jansen không như thế. Viên thanh tra giàu kinh nghiệm ấy đã nhìn thấy thứ gì đó trong tính bền bỉ và sự hồ nghi dành cho mọi người và thế giới nói chung của anh ta. Trong sáu tháng đầu tiên của Ricks ở Ban Trọng án, họ đã kề vai sát cánh bên nhau trong những chiếc ô tô, phòng thẩm vấn, phòng họp, phòng thay đồ và căng tin, và khi thời kỳ kèm cặp chính thức của Ricks kết thúc, họ đã nói với sếp của mình rằng họ muốn tiếp tục bắt cặp với nhau trong công việc. Sau sáu năm, họ đã hiểu nhau đến từng chân tơ kẽ tóc, và không ngoa khi nói rằng mặc dù đã trải qua nhiều đời sếp, họ đã đạt được một địa vị mà không ai dám thách thức. Ít nhất là cho đến khi gã khốn kia xuất hiện vài tuần trước.

Ricks nghĩ Hess là một kẻ vô tích sự. Anh có thể đã từng tử tế, nhiều năm trước, khi anh còn làm việc ở ban này, nhưng bây giờ anh cũng hợm hĩnh, ngạo mạn như những kẻ còn lại của Europol. Ricks nhớ Hess là một kẻ đơn độc, trầm lặng và khinh khỉnh, và thật nhẹ nhõm khi không còn phải nhìn thấy anh nữa. Nhưng bây giờ dường như Europol không còn chịu đựng nổi Hess, và thay vì làm những việc hữu ích, Hess bắt đầu nghi ngờ cuộc điều tra vốn là chiến công vĩ đại nhất của Ricks và Jansen tính đến thời điểm này.

Ricks vẫn nhớ rõ chi tiết những ngày tháng Mười năm ngoái ấy. Áp lực thật lớn. Anh ta và Jansen đã miệt mài làm việc cả ngày lẫn đêm, và chính họ đã thẩm vấn, bắt giữ Linus Bekker nhờ một lời tố cáo nặc danh - chính họ đã khởi xướng cuộc tìm kiếm. Ngồi cùng Bekker trong một cuộc thẩm vấn khác vài ngày sau đó, Ricks đã cảm nhận được kẻ này sẽ thật đặc biệt. Họ đang nắm trong tay lợi thế. Đó là những bằng chứng mà họ có thể gí vào mặt hắn. Hiển nhiên, cuối cùng, hắn chẳng còn lựa chọn nào khác ngoài việc thú nhận tội lỗi. Họ đã vô cùng nhẹ nhõm và ăn mừng bằng cách uống đến say mèm và chơi bi-a ở một quán bar bình dân ở Vesterbro cho đến sáng sớm hôm sau. Đúng là họ chẳng bao giờ tìm thấy thi thể của cô bé, nhưng đó chỉ là một tiểu tiết thôi.

Và bây giờ Ricks đang ngồi ê mông trong một nhà vườn ở Vally, trông coi một bà mẹ đơn thân nghiện rượu - tất cả là vì Hess và ảThulin quỷ cái đó. Trong khi những người khác của đội, bao gồm Jansen, đang bận rộn ở Urbanplan, nơi tất cả những sự kiện thú vị đang diễn ra, thì anh ta bị mắc kẹt ở đây. Nếu mọi chuyện suôn sẻ, anh ta sẽ được giải thoát khỏi nhiệm vụ này vào sáu giờ rưỡi sáng mai.

Đột nhiên, cửa phòng ngủ mở ra. Người phụ nữ mà anh ta phải trông nom xuất hiện, chỉ mặc mỗi chiếc áo phông. Ricks đặt điện thoại xuống tắt màn hình. Trong một thoáng, cô ta nhìn quanh với vẻ kinh ngạc.

“Sĩ quan còn lại đâu rồi?”

“Không phải sĩ quan. Là thanh tra.”

“Thanh tra còn lại đâu rồi?”

Mặc dù chuyện đó thực sự chẳng liên quan gì đến cô ta, Ricks vẫn giải thích rằng anh chàng ấy đã đi mua sushi ở đường Valby Langgade.

“Sao cô lại hỏi thế?”

“Chẳng có lý do gì cả. Tôi chỉ muốn nói chuyện với hai thanh tra đã thẩm vấn tôi hôm nay.”

“Về chuyện gì? Cô có thể nói với tôi.”

Mặc dù bà mẹ nghiện rượu này đang đứng đằng sau sofa, Ricks có thể thấy cô ta có một vòng ba ngon nghẻ. Trong một thoáng, anh ta tự hỏi liệu anh ta có cơ hội không - liệu có đủ thời gian cho một “chuyến tàu nhanh” trên sofa trước khi cộng sự của anh ta đi mua sushi về: Đó là một trong nhiều mộng tưởng của Ricks. Quan hệ với một nhân chứng được anh ta bảo vệ. Nhưng cái mộng tưởng đặc biệt đó chưa bao giờ thành hiện thực.

“Tôi muốn nói với họ sự thật. Và tôi muốn nói chuyện với một người nào đó về việc đưa con gái tôi đến ở cùng một gia đình tử tế cho đến khi tôi có thể chỉnh đốn được những hành vi của mình.”

Câu trả lời ấy làm Martin Ricks thất vọng. Anh ta lạnh nhạt đáp rằng cô sẽ phải chờ đợi. Văn phòng phúc lợi xã hội vẫn chưa mở cửa. Tuy nhiên, anh ta muốn nghe cái “sự thật” kia, thế nhưng trước khi người phụ nữ kịp mở miệng, điện thoại của anh ta đã đổ chuông.

“Hess đây. Mọi chuyện ổn cả chứ?”

Hess đang thở hổn hển, và nghe như anh đang đóng cửa trong lúc ai đó khởi động xe. Martin Ricks cố tỏ ra ngạo mạn.

“Tại sao lại không ổn chứ? Còn các anh thì sao?”

Nhưng Ricks chẳng bao giờ nghe được câu trả lời, bởi vì vào lúc đó, tiếng còi báo động ở xe vang lên. Ngoài mảnh vườn.

Tiếng còi hú inh ỏi, lặp đi lặp lại, và Ricks quay sang nhìn chiếc xe của mình đang đỗ bên ngoài. Đèn xe nhấp nháy trong đêm thu như một vòng quay ngựa gỗ ở Tivoli.

Martin Ricks hoang mang. Anh ta không thấy ai ở gần chiếc xe cả. Anh ta vẫn áp điện thoại bên tai, và khi anh ta nói với gã khốn Hess kia rằng còi báo động ở xe anh ta vừa được kích hoạt, anh ta thấy giọng Hess trở nên cảnh giác.

“Cứ ở yên trong nhà nhé, chúng tôi đang đến đây.”

“Tại sao anh lại đến đây? Chuyện gì đang xảy ra vậy?”

“Cứ ở yên trong nhà và bảo vệ Jessie Kvium! Anh nghe rõ tôi nói chứ?”

Martin Ricks ngập ngừng một lát. Rồi anh ta ngắt kết nối, do đó chỉ còn lại tiếng còi báo động. Nếu Hess nghĩ Ricks sẽ nghe lệnh Hess thì Hess nên suy nghĩ lại đi.

“Có chuyện gì vậy?”

Giờ thì bà mẹ nghiện rượu đang chăm chú nhìn Ricks với vẻ lo lắng.

“Chẳng có gì cả. Đi vào bên trong và ngủ đi.”

Câu trả lời ấy không thuyết phục được cô ta, nhưng trước khi cô ta có thể phản đối, họ nghe thấy tiếng đứa trẻ khóc trong phòng ngủ, và cô ta vội vàng chạy vào trong.

Ricks nhét điện thoại vào trong túi và mở bao súng ra. Anh ta không phải kẻ ngốc, và từ cuộc trò chuyện vừa rồi, anh ta nhận ra tình hình đã biến chuyển. Đây có thể là cơ hội duy nhất để anh ta chặn họng tất cả bọn họ. Hess, Thulin, và đặc biệt là gã Người Hạt Dẻ, cái tên mà giới truyền thông đã bắt đầu dùng để gọi kẻ sát nhân. Chẳng mấy chốc lực lượng đặc nhiệm sẽ lao xộc tới qua cánh cổng kia, nhưng bây giờ, “sân khấu” vẫn đang trống trơn, sẵn sàng để anh ta “trình diễn”.

Ricks lấy chìa khóa xe từ trong túi áo khoác ra và mở cửa. Súng lăm lăm trong tay, anh ta bước đi dọc theo con đường trong vườn như thể đang đi trên thảm đỏ.

Nguồn: tve-4u
Được bạn: Mọt Sách đưa lên
vào ngày: 27 tháng 8 năm 2026

« Lùi Tiến »

💬 Thảo luận

Chưa có bình luận nào — hãy là người đầu tiên chia sẻ cảm nhận của bạn!

Đăng nhập để tham gia bình luận.