Người Hạt Dẻ

Lượt đọc: 498 | 0 Đánh giá: 0/10 Sao
★★★★★★★★★★
★★★★★★★★★★
« Lùi Tiến »
CHƯƠNG 82

❊ ❊ ❊

“Nhưng tại sao chúng ta lại nói chuyện về vụ án của Kristine Hartung khi mà Nylander đã bảo nó không liên quan?”

“Không biết. Nếu là về chuyện thanh mã tấu và việc phân thây con lợn thì tôi đi luôn đây, nhưng anh có thể hỏi anh ta.”

Thulin đang đứng đối diện Genz trong phòng giám định của anh ta. Cô cáu kỉnh hất đầu về phía Hess. Anh đang đóng cửa để không ai có thể nghe thấy họ nói gì. Họ đã lái xe từ văn phòng Bộ trưởng, xuyên qua thành phố để đến thẳng tòa nhà góc cạnh với những lồng kính và những người mặc áo khoác trắng của Genz. Trên đường đi, Hess đã đề nghị Thulin gọi điện xác nhận để đảm bảo rằng Genz có mặt đó, trong khi anh mải mê nói chuyện điện thoại. Genz đã có vẻ vui mừng khi nhận được điện thoại của Thulin, có lẽ vì anh ta thấy bất ngờ, nhưng có lẽ anh ta cũng hơi thất vọng khi cô nói Hess muốn kiểm tra lại vài chuyện với anh ta. Thulin đã hy vọng rằng Genz sẽ rất bận, nhưng dường như một cuộc họp đã bị hoãn nên anh ta có chút thời gian rảnh, và bây giờ Thulin đang hối hận vì đã đi theo Hess. Họ đang đứng bên bàn làm việc nơi họ được chỉ cho xem dấu vân tay đầu tiên của Kristine Hartung, nhưng có cảm giác như chuyện đó đã diễn ra lâu lắm rồi. Một chiếc máy hàn và nhiều dụng cụ linh tinh khác phía trên một nguồn nhiệt ở đằng sau cho Thulin biết rằng Genz đang làm nóng nhựa để kiểm tra độ dẻo của nó, nhưng bây giờ đôi mắt vui vẻ nhưng thận trọng của anh ta dán chặt vào Hess, lúc này đã lại gần bàn làm việc.

“Bởi vì tôi tin rằng vụ án Kristine Hartung có liên quan. Nhưng cả tôi và Thulin đều không có mặt trong cuộc điều tra ấy, vì thế tôi cần giúp đỡ, và anh là người duy nhất mà tôi tin tưởng. Nếu anh lo lắng sẽ gặp rắc rối thì cứ nói thẳng ra và chúng tôi sẽ đi ngay lập tức.”

Genz nhoẻn miệng cười. “Tôi chỉ tò mò thôi. Chỉ cần anh không đề nghị tôi phân thây một con lợn khác thì tôi thấy không có vấn đề gì. Anh muốn hỏi về chuyện gì?”

“Bằng chứng chống lại Linus Bekker.”

“Tôi biết ngay mà.”

Thulin nhổm dậy khỏi cái ghế mà cô vừa ngồi xuống, nhưng Hess tóm lấy bàn tay cô.

“Nghe tôi nói này. Cho đến lúc này chúng ta vẫn chỉ đang làm những điều mà hung thủ trông đợi. Chúng ta cần tìm ra một ‘lối tắt’. Nếu việc đào bới lại vụ án cũ chỉ là một sự lãng phí thời gian, vậy thì bây giờ chúng ta sẽ chứng minh điều đó một lần cho xong, rồi sau đó tôi sẽ ngậm miệng lại, không nhắc gì đến nó nữa. Cả về Kristine Hartung.”

Hess buông tay cô ra. Thulin đứng đó trong giây lát trước khi ngồi trở xuống ghế. Cô có thể nhận ra Genz đã nhìn thấy Hess vươn tay và tóm lấy tay cô, và không hiểu sao cô thấy ngại ngùng vì đã không giật tay lại. Hess mở một tập hồ sơ dày cộp ra.

“Vào chiều ngày 18 tháng 10 năm ngoái, Kristine Hartung bị mất tích khi đang trên đường về nhà từ buổi tập môn bóng ném. Vụ việc nhanh chóng được báo cho cảnh sát, và cuộc điều tra được tiến hành một cách cấp bách khi xe đạp và túi của cô bé được tìm thấy trong rừng một vài giờ sau đó. Họ đã tìm kiếm trong ba tuần, nhưng cô bé như đã tan biến vào hư vô. Thế rồi họ nhận được một lời tố cáo, một lời tố cáo nặc danh, gợi ý rằng họ nên lục soát ngôi nhà của một người đàn ông tên là Linus Bekker, hai mươi ba tuổi, sống trong một căn hộ tầng trệt của một tòa chung cư ở Bispebjerg. Đến đoạn này thì vẫn không có gì kỳ lạ, đúng không?”

“Vâng. Chính tôi đã có mặt trong cuộc lục soát đó, và hóa ra đó là một lời tố cáo đúng đắn.”

Hess không đáp lại câu nói này, thay vào đó, anh tiếp tục lật giở hồ sơ. “Họ đã đến nhà Linus Bekker, thẩm vấn hắn về Kristine Hartung và lục soát, như anh nói. Gã đàn ông đó có vẻ đáng ngờ. Không công ăn việc làm, không học hành, không giao du với ai. Hắn sống một mình, cả ngày ngồi lì trước máy tính, hầu hết thu nhập của hắn đến từ việc chơi poker trên mạng. Nhưng quan trọng hơn, hắn từng ngồi tù ba năm vì cưỡng hiếp một bà mẹ và cô con gái tuổi teen của cô ta ở một ngôi nhà tại Vanløse mà hắn đã đột nhập vào hồi hắn mười tám tuổi. Bekker còn từng bị kết án vài lần nữa vì hành vi thiếu đứng đắn và lúc bấy giờ đang phải điều trị bệnh tâm thần ở phòng khám địa phương, nhưng lúc đầu hắn đã chối rằng mình không làm gì Kristine Hartung.”

“Tôi nghĩ hắn thậm chí còn nói hắn đã bình thường trở lại. Nhưng rồi đương nhiên chúng tôi đã mở laptop của hắn. Hay đúng hơn, tôi nên nói là các giám định viên của tôi đã mở nó ra.”

“Chính xác. Theo như tôi hiểu, Linus Bekker là một hacker hàng đầu. Hắn tự học hỏi nhưng rất kiên trì. Trớ trêu thay, sở thích về máy tính của hắn đã được khơi lên bởi một khóa học công nghệ thông tin khi hắn còn ở trong tù, và họ phát hiện ra rằng trong ít nhất là sáu tháng, hắn đã có thể xâm nhập vào kho dữ liệu kỹ thuật số lưu trữ các bức ảnh hiện trường vụ án của cảnh sát và xem ảnh các thi thể.”

Thulin đã định giữ im lặng để tiết kiệm thời gian, nhưng nghe đến đây, cô phải sửa lại lời Hess.

“Nói một cách chính xác, không phải là hắn xâm nhập. Hắn đã chặn một cookie đăng nhập từ một trong các máy tính đăng nhập vào hệ thống, và vì hệ thống đó đã cũ và không an toàn nên hắn đã có thể đánh lừa nó bằng cách gửi lại cookie ấy. Thật đáng xấu hổ khi hệ thống đó không được thay thế từ nhiều năm trước.”

“Được rồi. Dù sao đi nữa, Bekker đã truy cập được hàng trăm bức ảnh từ các hiện trường vụ án từ vài năm trước, và quả là một cú sốc khi chuyện đó được phát hiện ra.”

“Không chỉ là một cú sốc đâu. Nó chẳng khác nào một quả bom nguyên tử.” Genz xen vào. “Gã đó đã truy cập được một thứ mà chúng tôi cứ nghĩ không ai có thể truy cập được trừ chúng tôi. Từ dữ liệu truy cập cá nhân của hắn, chúng tôi cũng phát hiện được rằng hắn đã truy cập một số vụ án mạng khủng khiếp nhất mà hắn có thể tìm thấy.”

“Tôi cũng đã được biết điều đó. Chủ yếu là những vụ sát hại phụ nữ vì động cơ tình dục. Hắn thích những vụ án có những người phụ nữ bị lột trần và bị cắt xẻo, nhưng hắn cũng truy cập những vụ án liên quan đến trẻ em, đặc biệt là những cô bé vị thành niên. Bekker thú nhận rằng mình có xu hướng bạo dâm và cảm thấy hưng phấn khi nhìn những bức ảnh đó. Nhưng hắn vẫn phủ nhận chuyện ra tay với Kristine Hartung và vào thời điểm đó, chẳng có gì chứng minh được hắn là thủ phạm cả. Đúng không?”

“Đúng. Cho đến khi chúng tôi phân tích một đôi giày của hắn.”

“Nói cho tôi biết về đôi giày đó đi.”

“Cũng khá đơn giản thôi. Chúng tôi đã kiểm tra mọi thứ trong căn hộ của hắn, bao gồm đôi giày cũ màu trắng được đặt trên tờ báo trong một tủ quần áo. Kết quả phân tích mẫu đất ở đế giày cho thấy nó trùng khớp một trăm phần trăm với loại đất ở khu rừng nơi chiếc xe đạp và túi của Kristine Hartung được tìm thấy. Không còn nghi ngờ gì nữa. Nhưng rồi đương nhiên hắn bắt đầu nói dối.”

“Ý anh là hắn nói dối để giải thích về sự xuất hiện của mình ở địa điểm đó trong rừng?”

“Đúng vậy. Theo những gì tôi biết, hắn nói hắn bị thu hút bởi các hiện trường vụ án - giống như với các bức ảnh trong kho lưu trữ vậy - vì thế khi nghe tin về vụ mất tích của Kristine Hartung, hắn đã lái xe vào trong rừng. Anh sẽ phải hỏi Tim Jansen hoặc một trong những người khác để biết được chính xác, nhưng tôi tin rằng hắn đã tuyên bố lúc ấy hắn đứng đằng sau hàng rào cảnh sát cùng với những người xem tò mò khác và cảm thấy hưng phấn khi ở đó.”

“Tôi sẽ kiểm tra thông tin đó sau. Nhưng gã đàn ông này vẫn khăng khăng hắn không giết Kristine Hartung. Hắn gặp khó khăn trong việc thuật lại hành vi của mình, và hắn thừa nhận mình bị những cơn mất trí nhớ tạm thời - một triệu chứng của bệnh tâm thần phân liệt thể hoang tưởng - nhưng hắn vẫn tiếp tục phủ nhận chuyện giết người, ngay cả sau khi các anh tìm thấy hung khí có vết máu của Kristine Hartung trên đó. Ý tôi là thanh mã tấu, được phát hiện trên một cái kệ trong ga ra, bên cạnh xe ô tô của hắn.”

Hess tìm một điểm trong hồ sơ.

“Phải đến khi bị Jansen và Ricks thẩm vấn và đối mặt với những bức ảnh của hung khí, hắn mới chịu thừa nhận. Điều đó có đúng không?”

“Tôi không biết chuyện gì xảy ra trong các cuộc thẩm vấn, nhưng phần còn lại có vẻ đúng.”

“Được rồi. Bây giờ chúng ta đi được chưa?” Thulin đang nhìn Hess với ánh mắt sắc lạnh. “Tôi không hiểu mục đích của toàn bộ chuyện này. Chẳng phải nó hoàn toàn không liên quan gì sao? Gã đàn ông đó rõ ràng là một kẻ có đầu óc bệnh hoạn, vì thế chẳng ích gì khi lãng phí thời gian tìm hiểu về hắn trong khi một gã sát nhân khác đang lọt lưới.”

“Tôi đâu có nghĩ Linus Bekker là kẻ có đầu óc lành mạnh. Vấn đề chỉ đơn giản là tôi tin hắn đã nói thật cho đến cái ngày hắn đột nhiên thú tội.”

“Ồ, thôi nào.”

“Ý anh là gì?”

Genz nổi cơn tò mò, và Hess gõ gõ vào hồ sơ vụ án.

“Trong cái năm trước khi vụ án Kristine Hartung xảy ra, Linus Bekker đã bị bắt hai lần vì hành vi khiếm nhã. Lần đầu tiên là ở sân sau của một khu ký túc xá ở Odense, nơi một phụ nữ trẻ bị bạn trai cưỡng hiếp và sát hại vài năm trước. Lần thứ hai là ở Amager Common, nơi mười năm trước một phụ nữ đã bị một gã tài xế taxi sát hại và ném xác vào bụi rậm. Trong cả hai trường hợp, Bekker bị phát hiện đang thủ dâm ở các hiện trường vụ án cũ ấy, sau đó hắn đã bị bắt và bị phạt nhẹ.”

“Điều đó cho anh biết tất cả những gì anh cần biết.”

“Không. Điều đó chỉ đơn giản cho chúng ta biết rằng có thể Linus Bekker đã quyết định đến hiện trường vụ mất tích của Kristine Hartung ngay khi hắn nghe về nó trên bản tin thời sự. Điều đó có thể khó hiểu đối với những người khác, nhưng với một người có khuynh hướng như hắn thì lại có lý.”

“Ừ, nhưng vấn đề là hắn không nói thế ngay từ đầu. Nếu là một người vô tội thì họ đã khai ra luôn rồi. Nhưng nực cười là chỉ đến khi chúng tôi phân tích đôi giày của hắn, hắn mới giải thích như vậy.”

“Tôi không nghĩ điều đó là quá lạ lùng. Có lẽ lúc đầu hắn đã hy vọng các anh sẽ không tìm ra dấu vết của đất trên giày hắn. Suy cho cùng lúc ấy đã ba tuần trôi qua rồi, và mặc dù tôi không biết Linus Bekker, tôi có thể tưởng tượng hắn đã mạo hiểm không nói gì về cái thôi thúc đến thăm các hiện trường vụ án của mình. Nhưng rồi hắn phải đối mặt với kết quả phân tích mẫu đất nên đã phải nói sự thật.”

Thulin đứng dậy. “Chúng ta đang đi theo những vòng tròn luẩn quẩn. Tôi không hiểu tại sao chúng ta lại đột nhiên cho rằng những lời biện bạch quẫn bách của một kẻ tâm thần bị kết án là sự thật, vì thế bây giờ tôi sẽ trở lại Bộ Công tác Xã hội đây.”

“Bởi vì Linus Bekker đã có mặt trong khu rừng đó, vào đúng thời điểm mà hắn đã nói.”

Hess rút một cái ví nhựa từ túi trong và lấy ra một xấp giấy in nhàu nhĩ. Trước khi anh đẩy chúng sang cho Thulin, cô nhận ra đó chính là cái ví mà cô đã nhìn thấy Hess cầm trong tay ở Odin vào sáng hôm đó, khi anh trở về sau chuyến chạy bộ.

“Thư viện Hoàng gia lưu trữ các bài báo và các bức ảnh trong kho dữ liệu kỹ thuật số của họ, và trong số các bức ảnh được chụp ở hiện trường vào buổi tối hôm đó, tôi đã tìm thấy bức ảnh này. Trên tờ giấy in trên cùng này là bức ảnh trong một bài báo được đăng trên một tờ báo phát hành vào buổi sáng sau hôm cô bé bị mất tích. Những tờ khác là bức ảnh đó được phóng to hơn.”

Thulin nhìn những tờ giấy in ấy. Tờ trên cùng là một bức ảnh mà cô đã từng nhìn thấy. Nó gần như có tính biểu tượng, bởi vì nó là bản sao đúng tỷ lệ 1:1 của một trong những bức ảnh đầu tiên của vụ án được đăng lên mặt báo mà cô còn nhớ. Bức ảnh cho thấy một khoảnh rừng sáng trưng, nhan nhản các sĩ quan cảnh sát và chó nghiệp vụ - có lẽ đang phối hợp để tìm kiếm cô bé. Trông họ thật nghiêm nghị, khiến cho người xem cảm nhận được tính nghiêm trọng của tình hình. Xa xa ở đằng sau là các phóng viên, thợ săn ảnh và những khán giả tò mò khác đang tụ lại đằng sau một hàng rào cảnh sát, và Thulin đang định lên tiếng phản đối một lần nữa rằng họ đang lãng phí thời gian thì ở bức ảnh tiếp theo, cô nhìn thấy hắn ta. Bức ảnh nhiễu và nhòe. Đó là một bức ảnh cận cảnh các khuôn mặt, và Thulin lập tức nhận ra đó là đám đông đằng sau hàng rào cảnh sát. Ở tận phía cuối, gần như nấp sau vai những người khác, hàng thứ ba hoặc thứ tư gì đó, cô nhìn thấy khuôn mặt của Linus Bekker. Do bức ảnh được phóng to nên mắt hắn trông như những cái lỗ màu đen nhòe mờ, nhưng hình dạng đường nét khuôn mặt và mái tóc lưa thưa nhạt màu thì không.

“Đương nhiên, vấn đề là làm thế nào hắn có thể đứng đó khi mà - theo lời khai sau này của hắn - vào đúng lúc đó hắn đang lái xe về phía bắc cùng với thi thể của Kristine Hartung tìm kiếm một nơi để chôn cô bé.”

“Quái quỷ…”

Genz đã lấy xấp giấy in từ tay Thulin, cô vẫn không biết phải nói gì.

“Tại sao anh không nói gì từ trước? Tại sao anh không nói gì với Nylander?”

“Tôi phải xác nhận lại thời gian bức ảnh được chụp với người đã chụp nó, để chắc chắn rằng nó đích thị được chụp vào tối hôm đó, và tôi chỉ vừa mới xác nhận được trên đường đến đây. Về phần Nylander, tôi nghĩ sẽ tốt hơn nếu hai người chúng ta bàn về chuyện này trước.”

“Nhưng điều này vẫn không giải được tội cho Bekker. Về mặt lý thuyết, hắn có thể đã giết Kristine Hartung, giấu xác cô bé trong xe rồi lái xe trở lại khu rừng để xem các hoạt động của cảnh sát trước khi đi về phía bắc.”

“Đúng. Chúng ta đã từng thấy loại hành vi đó. Nhưng như tôi đã nói, thật lạ lùng khi thanh mã tấu hoàn toàn không có bụi xương, nếu hắn thực sự đã dùng nó để phân thây cô bé. Vì thế bí ẩn này bắt đầu…”

“Nhưng tại sao Linus Bekker lại thú nhận một tội mà hắn không phạm phải: Điều đó thật vô lý.”

“Có thể có rất nhiều lý do. Nhưng tôi nghĩ chúng ta nên trực tiếp hỏi hắn. Thực lòng mà nói, theo quan điểm của tôi, hung thủ trong vụ Kristine Hartung chính là kẻ mà chúng ta đang săn đuổi bây giờ. Và nếu may mắn, Linus Bekker có thể giúp chúng ta.”

Nguồn: tve-4u
Được bạn: Mọt Sách đưa lên
vào ngày: 27 tháng 8 năm 2026

« Lùi Tiến »

💬 Thảo luận

Chưa có bình luận nào — hãy là người đầu tiên chia sẻ cảm nhận của bạn!

Đăng nhập để tham gia bình luận.