Người Hạt Dẻ

Lượt đọc: 498 | 0 Đánh giá: 0/10 Sao
★★★★★★★★★★
★★★★★★★★★★
« Lùi Tiến »
CHƯƠNG 4

❊ ❊ ❊

Hôm nay là thứ Ba đầu tiên của tháng Mười. Mùa thu đến muộn, nhưng bầu trời phía trên thành phố phủ một tầng mây thấp xám xịt, và mưa đang rơi khi Naia Thulin lao ra khỏi xe, vội vàng băng qua đám xe cộ bị kẹt trên đường. Cô nghe thấy tiếng điện thoại di động của mình reo, nhưng không thò tay vào túi áo khoác để lấy nó. Cô đang đặt tay lên lưng con gái để có thể đẩy con bé len nhanh qua những khoảng trống nhỏ trong đám kẹt xe giờ cao điểm. Sáng nay đông khủng khiếp. Le chỉ mải nói chuyện về trò chơi điện tử Liên minh huyền thoại. Con bé còn quá nhỏ để mà biết bất cứ điều gì về trò chơi đó, vậy mà nó biết hết, và nó coi một game thủ chuyên nghiệp người Hàn Quốc tên Park Su là thần tượng.

“Mẹ đã chuẩn bị sẵn đôi ủng để con có thể sử dụng nếu con đến công viên. Và nhớ là ông sẽ đón con đấy, nhưng con phải tự sang đường nhé. Con hãy nhìn trái, nhìn phải, rồi…”

“Rồi lại nhìn trái, và con phải nhớ mặc áo khoác, để người ta có thể nhìn thấy những dải phản quang.”

“Đứng yên nào, để mẹ buộc dây giày cho con.”

Họ đã tới trước cổng trường và đang đứng dưới mái của nhà để xe đạp, Thulin cúi xuống khi Le cố gắng đứng yên với đôi bốt giẫm trên vũng nước.

“Khi nào thì chúng ta sẽ chuyển đến sống cùng chú Sebastian ạ?”

“Mẹ đâu có nói là chúng ta sẽ chuyển đến sống cùng chú Sebastian chứ.”

“Tại sao chú ấy có mặt ở nhà mình vào buổi tối mà buổi sáng con lại chẳng thấy chú ấy đâu?”

“Buổi sáng người lớn rất bận, và chú Sebastian phải vội đi làm.”

“Ramazan có một cậu em trai, và bây giờ bạn ấy có mười lăm bức ảnh trên cây phả hệ, trong khi con chỉ có ba bức.”

Thulin ngước vội lên nhìn con gái và thầm nguyền rủa những tấm áp phích nhỏ dễ thương về cây phả hệ mà giáo viên của con bé đã trang trí bằng những chiếc lá mùa thu và treo trên tường lớp học để phụ huynh cùng bọn trẻ có thể dừng lại ngắm nghía. Mặt khác, cô luôn mừng khi Le tự động tính ông nó là một phần của gia đình, mặc dù thực chất ông không phải là ông ruột của con bé.

“Nhiều hay ít thì có quan trọng gì chứ. Và con có năm bức ảnh trên cây phả hệ, nếu con tính cả con vẹt đuôi dài và con chuột hamster.”

“Các bạn khác không đính ảnh động vật lên cây phả hệ.”

“Ừ, vì các bạn ấy không được may mắn như con.”

Le không nói gì nữa, và Thulin đứng lên.

“Mẹ biết gia đình mình không có nhiều người, nhưng mẹ con mình vẫn sống tốt, đó mới là điều quan trọng. Phải không nào?”

“Vậy con có thể mua thêm một con vẹt đuôi dài nữa không ạ?”

Thulin nhìn con bé chằm chằm, tự hỏi cuộc trò chuyện này đã bắt đầu như thế nào và liệu con gái cô có tinh ranh hơn cô nghĩ hay không.

“Chúng ta sẽ bàn về chuyện này sau nhé. Đợi mẹ một lát.”

Điện thoại di động của cô lại đổ chuông, và cô biết lần này cô phải nghe máy.

“Tôi sẽ có mặt ở đó trong vòng mười lăm phút nữa.”

“Không cần vội đâu.” Giọng nói ở đầu dây bên kia đáp, và cô nhận ra đó là một trong những thư ký của Nylander. “Ông Nylander không thể gặp cô vào sáng nay, vì thế cuộc hẹn sẽ dời sang thứ Ba tuần sau. Nhưng ông ấy dặn tôi nói với cô rằng ông ấy muốn cô dẫn anh chàng mới đi cùng cô trong ngày hôm nay, để anh ta có chút hữu ích trong thời gian ở đây.”

“Mẹ ơi, con đi vào lớp với Ramazan nhé!”

Thulin nhìn con gái chạy tới chỗ cậu bé có tên là Ramazan. Cô có thiện cảm một cách hết sức tự nhiên với những người còn lại trong gia đình Syria này, một người phụ nữ và một người đàn ông - người đàn ông đang ẵm một đứa bé sơ sinh cùng hai đứa trẻ khác. Trong mắt Thulin, họ như vừa bước ra từ một bài báo về gia đình kiểu mẫu trong một cuốn tạp chí dành cho phụ nữ.

“Nhưng đây là lần thứ hai Nylander dời cuộc gặp mặt với tôi rồi, mà cuộc gặp sẽ chỉ mất năm phút mà thôi. Bây giờ ông ấy đang ở đâu?”

“Tôi e rằng ông ấy đang trên đường tới buổi họp dự thảo ngân sách. Và ông ấy muốn biết cô định nói với ông ấy chuyện gì.”

Trong một thoáng Thulin cân nhắc xem có nên nói cho cô ta biết rằng cô muốn gặp Nylander để phàn nàn về chuyện chín tháng qua của cô ở Ban Trọng án, còn được gọi là đội án mạng ‘thú vị’ như một chuyến tham quan bảo tàng cảnh sát không. Công việc thì nhàm chán, các tiêu chuẩn công nghệ thì lạc hậu, chẳng có thứ gì hiện đại hơn một chiếc máy tính Commodore 64, và cô tha thiết mong được chuyển sang bộ phận khác.

“Không có gì quan trọng đâu. Cảm ơn.”

Cô ngắt máy và vẫy tay với con gái, con bé đang chạy vào trong trường. Cô có thể cảm thấy mưa đang bắt đầu thấm qua chiếc áo khoác, và khi quay trở lại đường cái, cô nhận ra mình không thể đợi đến thứ Ba tuần sau để được gặp Nylander. Cô len lỏi qua luồng xe cộ kẹt cứng, nhưng khi đến chỗ chiếc xe của mình và mở cửa ra, cô chợt có cảm giác mình đang bị theo dõi. Ở phía bên kia đường, qua hàng dãy xe cộ bất tận, cô thoáng nhìn thấy một bóng người, nhưng lúc dòng xe cộ chuyển động, bóng người ấy đã biến mất. Thulin rũ bỏ cảm giác ấy và chui vào trong xe.

Nguồn: tve-4u
Được bạn: Mọt Sách đưa lên
vào ngày: 27 tháng 8 năm 2026

« Lùi Tiến »

💬 Thảo luận

Chưa có bình luận nào — hãy là người đầu tiên chia sẻ cảm nhận của bạn!

Đăng nhập để tham gia bình luận.