Người Hạt Dẻ

Lượt đọc: 471 | 0 Đánh giá: 0/10 Sao
★★★★★★★★★★
★★★★★★★★★★
« Lùi Tiến »
CHƯƠNG 90

❊ ❊ ❊

Khi Rosa theo nhân viên tình báo đi xuống cầu thang từ văn phòng của Thủ tướng, cô cố gắng gọi vào số di động của Steen nhưng không thấy anh bắt máy. Cô nóng lòng muốn nói chuyện với anh - cô biết anh sẽ chia sẻ với cô những cảm xúc đang khuấy động trong lòng cô lúc này. Mấy phút trước, nhân viên tình báo đã cắt ngang cuộc họp của cô để thông báo cho cô biết rằng cảnh sát vừa thực hiện một cuộc đột kích và phát hiện nơi được cho là chỗ ẩn náu của những kẻ sát nhân. Lâu nay Rosa đã cố kìm nén cảm xúc, nhưng sau khi Steen cho cô thấy rằng các dấu vân tay của Kristine trên mấy con búp bê hạt dẻ phải có ý nghĩa gì đó, cô bắt đầu chịu khuất phục trước nỗi khát khao, mong ngóng. Phát hiện của cảnh sát có thể là bước đột phá mà họ đang chờ đợi, tuy nhiên vẫn có thứ gì đó khiến lòng cô lo lắng, bứt rứt không yên.

Khi Rosa ra tới cửa của tòa Prins Jørgens Gård, nơi thường được dành làm văn phòng của Thủ tướng, vài nhân viên đang đợi cô. Họ che chắn cho cô trong lúc đưa cô đi về phía một chiếc xe tối màu, và sau khi chiếc xe di chuyển qua quãng đường dài một trăm thước để tới Bộ Công tác Xã hội, họ lặp lại những hành động thận trọng ấy lúc cô xuống xe và tiến về phía cửa chính.

Rosa lờ đi những câu hỏi từ cánh phóng viên đang chầu chực sẵn bên cửa, và khi cô đi vào trong, băng ngang qua các nhân viên an ninh, cô thấy Liu đang đứng bên thang máy, chờ đi cùng cô lên gác. Kể từ khi giới truyền thông nắm được tin tức chấn động về Kristine, họ đã tìm cách tiếp cận cô vô số lần, mặc dù cô không có ý định phát biểu thêm một lời nào nữa. Ban đầu, cô đã bực tức, khó chịu với Steen khi anh bắt đầu huyên thuyên về quầy hàng của Kristine, bạn của cô bé - Mathilde, những con búp bê hạt dẻ hình người và động vật. Cô biết anh hay uống rượu, và cô biết anh đã cố gắng mỗi ngày để tỏ ra mạnh mẽ, nhưng thực chất, có lẽ anh còn căng thẳng hơn cô. Họ đã tranh cãi về ý nghĩa của dấu vân tay trên những con búp bê hạt dẻ ở hai hiện trường vụ án đầu tiên - liệu chúng có quan trọng không, liệu năm ngoái Mathilde và Kristine có thực sự làm những con búp bê người hạt dẻ không - nhưng cô nhận ra mình có nói gì cũng vô ích, bởi vì không gì có thể ngăn cản Steen được. Có lẽ chẳng ai đứng về phía anh, cả ở nhà lẫn Sở Cảnh sát, nhưng cuối cùng anh đã thuyết phục được cô. Không phải vì cô tin vào lập luận của anh, mà vì cô tin anh, bởi vì cô muốn tin. Steen không còn là cái bóng của chính mình như biết bao tháng ngày qua, và khi cô run giọng hỏi anh liệu anh có thực sự tin con gái họ có thể còn sống không, anh đã gật đầu, nắm lấy tay cô, và cô đã bật khóc. Họ đã ân ái với nhau lần đầu tiên trong hơn sáu tháng qua, và Steen đã kể cho cô nghe về kế hoạch của anh. Cô đã ủng hộ anh mà không biết liệu cô có thể chịu đựng được nó hay không, nhưng rồi vào tối thứ Sáu, anh đã tuyên bố trên bản tin thời sự rằng anh tin Kristine vẫn còn sống. Giống như một năm trước, anh đã khuyến khích mọi người cung cấp thông tin và yêu cầu kẻ bắt cóc thả Kristine ra. Rosa đã cố gắng xem chương trình đó cùng với Gustav, chuẩn bị sẵn sàng những lời giải thích khéo léo hết mức có thể. Nhưng Gustav đã giận dữ, cậu đã không hiểu, và Rosa thông cảm với nỗi bối rối và miễn cưỡng của cậu. Cô cũng gần như hối hận về quyết định của họ. Khuya hôm đó, Rosa và Steen nhận được thông báo rằng cảnh sát lại tìm thấy một con búp bê hạt dẻ khác có dấu vân tay ở một hiện trường vụ án - vụ thứ ba - và tin tức này đã củng cố cho tinh thần họ, ngay cả khi Trưởng ban Trọng án và hai thanh tra thẩm vấn cô hôm nay khăng khăng rằng vợ chồng cô không nên nhen nhóm hy vọng.

Tuy nhiên, tất cả các thông báo đầy thiện ý từ những người đã nhìn thấy Steen trên bản tin thời sự đều vô giá trị, và cuộc điều tra tự phát của Steen về những hoạt động của Kristine trong ngày cô bé mất tích cũng chẳng thu được kết quả gì. Vào cuối tuần, anh bắt đầu dựng lại và đi theo những lộ trình khác nhau mà Krsitine có thể đã đi từ trung tâm thể thao, hy vọng tìm thấy những khả năng mới hoặc những nhân chứng có thể giúp anh giải quyết bí ẩn này. Là một kiến trúc sư, anh dễ dàng có được sơ đồ của các hệ thống cống ngầm, đường hầm và trạm biến áp ngầm, những nơi có thể được sử dụng để giấu Kristine một cách nhanh chóng. Cuộc tìm kiếm chẳng khác nào mò kim đáy bể, nhưng Rosa đã xúc động khi thấy anh tận tụy với nhiệm vụ đó đến chừng nào. Vì thế cô đang nóng lòng muốn báo cho anh biết cái tin đã cắt ngang cuộc họp của cô khi nãy, một cuộc họp không dễ chịu gì, vốn bắt đầu từ khi Thủ tướng đón chào cô ở cửa.

“Vào đi, Rosa. Mọi chuyện thế nào rồi?”

Ông ta đã ôm cô.

“Không tốt lắm, cảm ơn ông. Tôi đã liên lạc với Gert Bukke mấy lần để sắp xếp với ông ta một cuộc họp khác, nhưng không thấy họ phản hồi gì, vì thế tôi nghĩ chúng ta nên bắt đầu đàm phán với bên còn lại càng sớm càng tốt.”

“Ý tôi không phải là về Bukke - giờ này chúng ta đã biết quá rõ tại sao ông ta không muốn ngồi xuống bàn bạc với chúng ta. Ý tôi là về cô và Steen ấy.”

Rosa cứ tưởng cô sẽ phải báo cáo về những cuộc đàm phán liên quan đến ngân sách vốn đã bị đổ bể, nhưng Bộ trưởng Bộ Tư pháp cũng đang có mặt ở đó và vấn đề họ cần bàn đến trong cuộc họp rõ ràng hoàn toàn khác.

“Mong cô đừng hiểu lầm tôi. Chúng tôi hiểu tâm trạng của cô lúc này, nhưng như cô biết đấy, năm nay Chính phủ đã gặp vài rắc rối, và tình hình hiện tại chắc chắn càng chẳng giúp cải thiện được vấn đề. Sự xuất hiện của Steen trên các phương tiện truyền thông chẳng khác nào một lời chỉ trích bóng gió nhắm vào công việc của Bộ trưởng Bộ Tư pháp. Bộ trưởng Bộ Tư pháp đã giải thích vài lần rằng vụ án bi thảm của Kristine đã được điều tra kĩ lưỡng, chẳng có viên đá nào là chưa được lật lên, họ đã làm tất cả mọi thứ để giúp cô, và chính cô đã bày tỏ sự cảm kích vì điều đó, nhưng bây giờ có những mối nghi ngờ nghiêm trọng đang nổi lên về uy tín của ông ấy.”

“Không phải chỉ uy tín của tôi, mà của cả Chính phủ.” Bộ trưởng Bộ Tư pháp xen vào. “Văn phòng của tôi liên tục nhận được những cuộc gọi, cả ngày lẫn đêm. Các phóng viên lúc nào cũng đòi quyền tự do thông tin, phe đối lập thì muốn mở lại vụ án, thậm chí còn có một số cuộc gọi lôi kéo tôi tham gia một cuộc họp chính thức để bàn về nó. Với tôi thì không sao, nhưng sáng nay, ngay cả Thủ tướng cũng nhận được một lời đề nghị bình luận về vụ án.”

“Đương nhiên là tôi không có ý định bình luận gì cả, nhưng rõ ràng chúng ta đang gặp áp lực lớn.”

“Ông muốn tôi làm gì?”

“Tôi đề nghị cô nghe theo Bộ trưởng Bộ Tư pháp. Đừng dính dáng gì đến những điều Steen đang nói. Tôi hiểu điều đó sẽ khó khăn, nhưng tôi cần cô đáp ứng được lòng tin mà tôi đã dành cho cô khi cho phép cô trở lại làm bộ trưởng.”

Rosa đã nổi giận. Cô khăng khăng rằng vụ án vẫn còn những điểm chưa chắc chắn. Thủ tướng đã cố thỏa hiệp, nhưng Bộ trưởng Bộ Tư pháp chỉ càng bực bội hơn trước khi cuộc họp bị gián đoạn. Rosa không quan tâm. Không đời nào cô nghe theo bọn họ, và cô để lại một lời nhắn vội vàng vào hộp thư thoại của Steen khi cô và Liu bước vào văn phòng.

“Cuộc họp với Thủ tướng thế nào?” Vogel hỏi.

“Đừng bận tâm. Anh biết được thông tin gì rồi?”

Vogel, hai nhân viên tình báo, Engells và một vài đồng nghiệp khác đang tụ tập quanh bàn, và cô ngồi xuống trong lúc họ tóm tắt tình hình. Mười phút trước, cơ quan tình báo đã cung cấp cho Bộ tên của người thuê tòa nhà ở Sydhavnen, và Engells đã lập tức tìm hồ sơ của Benedikte Skans. Họ nhắc lại các thông tin trong đó cho cô nghe, mặc dù bây giờ Rosa đã nhớ ra trường hợp này, rồi Engells và Vogel thi nhau suy đoán xem chuyện gì có thể đang xảy ra. Một người trong số các nhân viên tình báo nhận được một cú điện và bước ra khỏi phòng để nghe máy. Rosa nghe thấy nhân viên tình báo còn lại hỏi cô rằng liệu cô có nhớ bất cứ sự tiếp xúc nào gần đây với Benedikte Skans, hoặc bạn trai của cô ta không. Họ vẫn chưa có được bức ảnh nào của hắn, nhưng có rất nhiều bức ảnh cũ của Benedikte Skans trên báo.

“Đây là cô ta.”

Rosa nhận ra người phụ nữ trẻ với đôi mắt sẫm màu đầy phẫn nộ. Đó chính là cô gái đã va vào cô hơn một tuần trước ở ngoài sảnh. Hôm ấy cô ta mặc một cái áo gi lê và một cái áo hoodie màu đỏ, và họ đã va vào nhau đúng hôm có kẻ viết những dòng chữ đầy thù hận bằng máu lên xe của cô.

“Tôi có thể xác nhận điều đó. Tôi cũng đã thấy cô ta.”

Nhân viên tình báo ghi lại điều Vogel vừa nói, và Engells tiếp tục đọc hồ sơ: con trai của Benedikte Skans đã được đưa đi khỏi nhà cô ta, nhưng đáng thương thay, cậu bé đã chết khi ở cùng gia đình nhận nuôi dưỡng cậu tạm thời, và Rosa đột nhiên nhớ ra tại sao cô lại bồn chồn như vậy.

“Tại sao Gustav chưa đến nhỉ?”

Vogel cầm lấy tay cô. “Tài xế đang đưa cậu ấy đến rồi. Mọi chuyện đều ổn, Rosa ạ.”

“Bà còn nhớ gì về Benedikte Skans nữa không? Hôm đó ở Christiansborg, cô ta có đi cùng ai không?” Nhân viên tình báo kiên trì hỏi.

Nhưng cô cứ cảm thấy nóng ruột. Không hiểu sao, Rosa đột nhiên nhớ ra rằng hôm qua người tài xế đã hỏi liệu anh ta hay Steen sẽ chở Gustav đến sân tennis. Nhưng chính giọng nói của Engells mới là thứ khiến cô cứng người lại.

“Dường như chúng ta không biết nhiều về gã bạn trai của cô ta, bố của đứa trẻ, ngoại trừ thông tin anh ta đã từng được điều động đến Afghanistan để làm tài xế và tên của anh ta là Asger Neergaard…”

Vogel cũng trở nên cứng đờ, và họ nhìn nhau.

“Asger Neergaard?”

“Vâng…”

Rosa lập tức kiểm tra một ứng dụng trên điện thoại, trong khi Vogel nhảy bật dậy, mạnh đến nỗi khiến cho chiếc ghế đổ nhào. Đó là một ứng dụng an ninh có tên là “Tìm con tôi” mà cô và Steen đã cài năm ngoái để theo dõi xem điện thoại của Gustav đang ở đâu. Nhưng bản đồ GPS trống trơn. Điện thoại của Gustav hiện không phát ra tín hiệu nào. Trước khi Rosa có thể nói ra điều đó, nhân viên tình báo ra ngoài nghe điện thoại lúc nãy đã quay trở lại, bỏ điện thoại xuống khỏi tai. Khoảnh khắc Rosa nhìn thấy mặt anh ta, cô cảm thấy sàn nhà dưới chân như tan biến - giống hệt cái ngày Kristina mất tích.

Nguồn: tve-4u
Được bạn: Mọt Sách đưa lên
vào ngày: 27 tháng 8 năm 2026

« Lùi Tiến »

💬 Thảo luận

Chưa có bình luận nào — hãy là người đầu tiên chia sẻ cảm nhận của bạn!

Đăng nhập để tham gia bình luận.