Thulin mở laptop trên cái bàn trong phòng khách và bắt đầu xem kĩ những tài liệu mà các thanh tra khác trong đội đã thu thập được trong ngày hôm đó, tập trung vào những gì có liên quan đến Erik Sejer-Lassen. Sebastian đã ra về, đúng ý cô mong muốn, nhưng cuộc gặp giữa họ đáng lẽ đã có thể diễn ra tốt đẹp hơn.
“Đây chính là những gì xảy ra khi em không trả lời những cuộc gọi của anh đấy - anh có thể sẽ thình lình xuất hiện.” Anh cất tiếng trêu chọc khi họ tới căn hộ của cô. Cô bật đèn lên và ngạc nhiên khi thấy căn bếp bừa bộn thế nào. Bộ quần áo ẩm ướt mà cô đã mặc trong cuộc rà soát khu rừng ở Klampenborg vẫn đang nằm một đống trong góc, và trên bàn bếp là một cái bát đầy cặn kết tủa của món sữa chua khô mà cô đã ăn vào sáng hôm đó.
“Làm sao anh biết em về nhà vào giờ này?”
“Anh chỉ tới hú họa thôi, không ngờ anh lại gặp may.”
Tình huống lúc họ gặp nhau trên đường khiến cô thấy thật lúng túng, và cô vẫn còn bực bội vì đã không để ý đến chiếc Mercedes màu xám sẫm của Sebastian trong dãy xe đỗ bên ngoài cửa chính tòa nhà của cô trước khi anh gõ lên cửa kính xe cô. Cô đã xuống xe và Hess cũng làm thế, rồi anh đi vòng sang phía ghế lái: họ đã thống nhất rằng anh có thể lái cái xe đó về nhà. Trong một thoáng, anh và Sebastian đã đứng nhìn nhau, gật đầu với nhau - Sebastian nhiệt tình còn Hess thì dè dặt hơn - trước khi Thulin đi về phía cửa chính. Chuyện đó cũng chẳng có gì, nhưng cô vẫn bực tức khi Hess gặp Sebastian và nhìn thấy một phần đời tư của cô. Hay chính Sebastian mới khiến cô khó chịu nhỉ? Cứ như gặp một sinh vật ngoài hành tinh vậy, nhưng thường thì đó chính là điều mà cô thích ở anh.
“Nghe này, em thực sự cần tập trung vào công việc.”
“Đó là cộng sự mới của em à? Cái gã bị đuổi khỏi Europol ấy?”
“Sao anh biết anh ta đến từ Europol?”
“Ồ, hôm nay anh đã ăn trưa với một anh chàng ở Viện công tố. Anh ta có nhắc đến một gã gặp rắc rối ở La Hay và rốt cuộc bị đá đít trở lại đội án mạng. Vì thế anh đã suy luận ra, bởi vì em từng kể với anh về một gã ngốc vừa mới bắt đầu công việc và chẳng chịu thực sự động tay động chân vào việc gì. Vụ án tiến triển đến đâu rồi?”
Thulin hối hận vì đã kể về Hess trong mấy lần Sebastian gọi điện vào tuần vừa rồi. Vì vụ án này mà họ đã chẳng có thời gian để gặp nhau, và cô đã nói với anh rằng cô bận hơn mọi khi vì cộng sự mới của cô chẳng giúp được chuyện gì cả. Giờ thì lời đánh giá đó dường như không còn đúng nữa.
“Bản tin thời sự tối nay nói rằng đã có chuyện gì đó xảy ra ở hiện trường vụ án thứ nhất. Đó có phải là lý do khiến mặt anh ta trông như vừa bị đâm xe không?”
Sebastian đã lại gần cô hơn, và cô dịch ra xa.
“Anh về đi. Em có nhiều thứ phải đọc lắm.”
Sebastian đã cố ve vuốt cô, nhưng cô đã cự tuyệt anh. Rồi anh thử lại lần nữa, nói rằng anh nhớ cô và ham muốn cô, thậm chí còn nhắc cô rằng con gái cô không có ở nhà, vì thế họ có thể làm “chuyện ấy” ở bất cứ chỗ nào mà họ muốn. Trên bàn bếp chẳng hạn.
“Tại sao lại không chứ? Có phải là vì Le không? Con bé thế nào rồi?”
Nhưng Thulin không có tâm trạng để nói chuyện về Le, thay vào đó, cô lại bảo anh đi về.
“Vậy ra mối quan hệ của chúng ta là như thế này, phải không? Em là người quyết định khi nào và theo kiểu nào, còn tiếng nói của anh thì không có trọng lượng?”
“Vẫn luôn như thế còn gì. Nếu anh không thể chấp nhận được, chúng ta có thể chấm dứt.”
“Bởi vì em đã tìm thấy một người khác thú vị hơn?”
”Không phải thế. Nhưng nếu em tìm được, em sẽ nói cho anh biết. Cảm ơn vì bó hoa nhé.”
Sebastian đã cười, nhưng khó khăn lắm cô mới tống anh ra khỏi cửa được, và cô cho rằng hiếm có ai xua đuổi anh như vậy khi anh xuất hiện với hoa và rượu vang. Và có lẽ thật lạ lùng khi chính cô là người làm thế, do đó cô tự nhủ rằng mình sẽ gọi điện cho anh vào ngày mai.
Thulin đang ngồi trước chiếc laptop và ăn được nửa quả táo thì điện thoại của cô đổ chuông. Là Hess. Sau cuộc trò chuyện trong xe, họ đã thống nhất rằng anh sẽ kiểm tra vụ tai nạn của con gái nhà Sejer-Lassen, vì thế việc anh gọi điện cũng không có gì lạ. Điều kỳ lạ là anh lịch sự hỏi rằng liệu anh có làm phiền cô không.
“Không, không vấn đề gì đâu. Anh muốn gì?”
“Cô nói đúng. Tôi vừa nói chuyện với một người ở khoa Cấp cứu của bệnh viện Rigshospital. Ngoài cái lần bị gãy mũi và xương đòn khiến cô con gái lớn phải nằm viện, cả hai cô bé nhà Sejer-Lassen đều từng được chữa trị vì các tai nạn tại nhà, cả lúc họ sống ở Islands Brygge lẫn lúc đã chuyển đến Klampenborg. Không có dấu hiệu của tấn công tình dục, nhưng có thể các cô bé ấy đã bị ngược đãi. Có thể theo một cách khác so với trường hợp của Magnus Kjær.”
“Bao nhiêu vụ tai nạn vậy?”
“Chưa tính. Nhưng rất nhiều.”
Thulin lắng nghe những gì anh đã tìm hiểu được. Khi anh đọc xong các bệnh án, cô có cảm giác như cơn buồn nôn lúc ở căn hầm dưới ga ra nhà Laura Kjær đã quay trở lại. Cô hầu như không nghe thấy anh nói gì khi anh gợi ý rằng họ nên bắt đầu ngày mai bằng một chuyến đi đến chỗ chính quyền địa phương ở Gentofte.
“Ngôi nhà của gia đình Sejer-Lassen ở Klampenborg thuộc sự quản lý của Hội đồng Gentofte, và nếu ở đó nhận được thư tố cáo nặc danh về Anne Sejer-Lassen thì chúng ta sẽ biết được rằng mình đã đi đúng hướng.”
Anh kết thúc cuộc trò chuyện với một giọng đáng kinh ngạc: “Nhân tiện, cảm ơn cô vì đã quay trở lại ngôi nhà đó, nếu tôi chưa nói với cô như vậy.” Và cô nghe thấy mình đáp: “Được rồi, gặp lại anh sau nhé” trước khi ngắt máy.
Sau đó, cô khó có thể tập trung trở lại. Cô quyết định giải lao một chút, lần này là đi lấy một lon Red Bull từ tủ lạnh để không bị ngủ gật. Lúc đứng dậy, cô tình cờ nhìn ra ngoài cửa sổ.
Từ tầng năm này, thường thì Thulin có thể nhìn thấy rõ gần như đến tận những hồ nước ở phía bên kia những mái nhà và tòa tháp của thành phố. Nhưng giàn giáo của tòa cao ốc đối diện, được dựng lên vào tháng trước, đã chắn mất phần lớn tầm nhìn. Mỗi khi gió thổi mạnh, giống như đêm nay, tất cả những tấm vải bạt của nó lại bay phần phật, và cái giàn giáo kêu kẽo kẹt ở những mối nối kim loại như chực đổ sập. Nhưng thứ khiến đôi mắt cô chú ý lại là bóng người ngoài kia. Hay nó có phải là một bóng người không nhỉ? Đằng sau tấm vải bạt trên lối đi đối diện với căn hộ của cô, cô nghĩ mình nhìn thấy một cái bóng. Trong một thoáng nó dường như đang nhìn thẳng vào cô. Đột nhiên cô nhớ đến cái bóng quan sát cô qua luồng xe cộ khi cô đưa con gái đến trường. Cô lập tức cảnh giác, bản năng mách bảo cô rằng đó là cùng một người. Nhưng khi cơn gió lại nổi lên, kéo giật tấm vải bạt, khiến nó căng phồng lên như một cánh buồm khổng lồ, cái bóng kia bị che khuất. Khi tấm vải bạt trở về vị trí cũ, cái bóng đã biến mất. Thulin tắt đèn và gập nắp laptop lại. Trong vài phút, cô đứng yên trong căn phòng khách tối om, nhìn chằm chằm vào giàn giáo, nhắc mình thở.