Người Hạt Dẻ

Lượt đọc: 471 | 0 Đánh giá: 0/10 Sao
★★★★★★★★★★
★★★★★★★★★★
« Lùi Tiến »
THỨ HAI, NGÀY 12 THÁNG 10 - CHƯƠNG 28

❊ ❊ ❊

“Tôi đã chán ốm việc phải nói đi nói lại điều này rồi. Tôi đã lái xe trở lại nhà nghỉ và lên giường đi ngủ, và bây giờ tôi muốn biết khi nào thì tôi có thể về nhà với Magnus!”

Căn phòng nhỏ ở cuối hành lang dài của Ban Trọng án sáng trưng và ngột ngạt. Hans Henrik Hauge đang nức nở, đan hai tay vào nhau. Quần áo anh ta nhàu nhĩ, cả người bốc lên mùi mồ hôi và nước tiểu. Sáu ngày đã qua kể từ khi thi thể Laura Kjær được phát hiện, và gần hai ngày nay, Thulin đã giam giữ anh ta. Thẩm phán đã cho Ban Trọng án bốn mươi tám tiếng đồng hồ để tìm đủ bằng chứng buộc tội anh ta, nhưng đến giờ này vận may vẫn chưa mỉm cười với họ. Thulin tin rằng Hauge biết nhiều hơn những gì anh ta đang khai nhận, nhưng anh ta không phải kẻ ngốc. Vốn là một nhà khoa học máy tính được đào tạo trường Đại học Nam Đan Mạch, anh ta cổ lỗ và dễ đoán trong công việc, nhưng không phải là không có tài. Anh ta đã đi nhiều nơi và tuyên bố rằng mình là một lập trình viên tự do cho đến khi gặp Laura Kjær và tìm được một công việc cố định ở một công ty về công nghệ thông tin quy mô trung bình ở khu bờ kè tại [1].

“Không ai có thể xác nhận anh đã ở nhà nghỉ đó vào tối thứ Hai, và không ai để ý thấy xe của anh ở bãi đỗ xe của nhà nghỉ cho đến bảy giờ sáng hôm sau. Anh đã ở đâu?”

Lúc Hauge bị giam giữ, anh ta đã đòi có một luật sư chỉ định. Đó là một phụ nữ trẻ, sắc sảo và thơm nức. Cô ta mặc bộ quần áo mà Thulin sẽ không bao giờ có thể mua được. Cô ta lên tiếng.

“Thân chủ của tôi khăng khăng rằng anh ấy đã ở nhà nghỉ cả đêm. Anh ấy đã kiên nhẫn nói đi nói lại rằng anh ấy chẳng liên quan gì đến vụ án, vì thế trừ khi các vị có thông tin gì mới, tôi muốn các vị thả anh ấy ra càng sớm càng tốt.”

Thulin chỉ nhìn Hauge.

“Sự thật là anh không có bằng chứng ngoại phạm, và vào ngày anh đi dự hội chợ thương mại, Laura Kjær đã thay ổ khóa mà không cần hỏi ý anh. Tại sao lại như vậy?”

“Tôi đã nói với cô rồi. Magnus đã ném một bộ chìa khóa đi…”

“Có phải là vì cô ấy đã tìm được người khác không?”

“Không phải!”

“Nhưng anh đã tức giận khi cô ấy nói với anh trên điện thoại rằng cô ấy đã thay ổ khóa…”

“Cô ấy không nói là cô ấy đã thay ổ khóa…”

“Và tình trạng của Magnus hẳn đã khiến cho mối quan hệ của hai người căng thẳng. Tôi có thể dễ dàng hiểu được tại sao anh lại tức giận nếu cô ấy đột nhiên nói với anh rằng cô ấy đang tìm nguồn an ủi ở một nơi khác.”

“Tôi chẳng biết gì về bất cứ người khác nào cả, và tôi chưa bao giờ nổi giận với Magnus.”

“Vậy là anh đã từng nổi giận với Laura?”

“Không, tôi không nổi giận với…”

“Nhưng cô ấy đã thay ổ khóa bởi vì cô ấy không muốn ở bên anh nữa, và cô ấy đã nói với anh như thế trên điện thoại. Anh đã cảm thấy thất vọng, anh đã làm rất nhiều điều cho cô ấy và con trai cô ấy, vì vậy anh đã về nhà…”

“Tôi không về nhà…”

“Anh gõ cửa chính hoặc cửa sổ, và cô ấy đã ra mở bởi vì cô ấy không muốn anh làm con trai cô ấy thức giấc. Anh đã cố nói chuyện với cô ấy. Anh nhắc cô ấy về chiếc nhẫn trên ngón tay cô ấy…”

“Không đúng…”

”… Chiếc nhẫn mà anh đã tặng cho cô ấy, nhưng cô ấy lạnh lùng và thờ ơ. Anh đã đưa cô ấy ra ngoài, nhưng cô ấy cứ đuổi anh cút xuống địa ngục đi. Mọi chuyện giữa hai người thế là kết thúc - anh chẳng có quyền với bất cứ thứ gì nữa - anh không được phép gặp con trai cô ấy, bởi vì anh chẳng là gì của cậu bé cả, và cuối cùng…”

“Không đúng, rõ chưa?”

Thulin có thể cảm nhận được ánh mắt cáu kỉnh của luật sư, nhưng cô chỉ nhìn Hauge, anh ta lại đang vặn vẹo hai bàn tay và nghịch chiếc nhẫn của mình.

“Chuyện này sẽ chẳng đi đến đâu cả. Thân chủ của tôi đã mất đi vị hôn thê, lại còn phải lo nghĩ cho con trai của cô ấy nữa, vì thế thật vô nhân đạo khi tiếp tục giữ anh ấy ở đây. Thân chủ của tôi muốn trở lại nhà mình càng sớm càng tốt để có thể đem lại cho thằng bé cảm giác an toàn và quen thuộc, ngay khi anh ấy được thả…”

“Chúng tôi chỉ muốn về nhà, lạy Chúa! Các người định ở trong nhà của chúng tôi đến bao giờ? Đến giờ này các người phải xong việc với chúng tôi rồi mới đúng chứ?”

Trong cơn giận dữ của Hauge có thứ gì đó khiến Thulin thắc mắc. Đây không phải lần đầu tiên lập trình viên bốn mươi ba tuổi này bộc lộ sự mất kiên nhẫn trước việc họ tiếp tục lục soát ngôi nhà và không cho phép anh ta vào trong, mặc dù đáng lý ra Hauge phải quan tâm đến chuyện cảnh sát dành thời gian để thu thập tất cả bằng chứng ở đó. Tuy nhiên, mọi ngóc ngách trong nhà đã được kiểm tra quá nhiều lần đến nỗi nếu Hauge đang cố che giấu thứ gì thì đến giờ này họ đã phải tìm thấy nó rồi, vì thế cô đành phải chấp nhận cái ý nghĩ rằng anh ta chỉ đơn giản đang lo cho sức khỏe của cậu bé.

“Thân chủ của tôi đương nhiên sẽ giúp đỡ cho cuộc điều tra của các vị. Nhưng anh ấy có thể rời khỏi đây chứ?”

Hans Henrik Hauge nhìn Thulin chằm chằm với ánh mắt căng thẳng. Cô biết cô phải để anh ta đi, và chẳng bao lâu nữa sẽ phải thông báo với Nylander rằng họ vẫn đang giậm chân tại chỗ trong vụ án của Laura Kjær. Nylander chắc chắn sẽ tức điên lên và yêu cầu cô hãy nỗ lực hơn nữa, tránh lãng phí thêm thời gian và nguồn lực, và có lẽ ông ta sẽ hỏi cô Hess đã biến đi đâu. Thulin không biết câu trả lời, và có lý do chính đáng. Từ lúc họ ai đi đường nấy ở bệnh viện Glostrup vào tối thứ Ba tuần trước, anh đã chẳng làm gì mấy và chủ yếu muốn đến thì đến, muốn đi thì đi. Vào cuối tuần, anh đã gọi điện hỏi về vụ án từ một nơi nào đó nghe như là một cửa hàng DIY vậy; văng vẳng có tiếng ai đó thao thao bất tuyệt về sơn và mã màu. Sau cuộc gọi ấy, cô có cảm giác rằng anh chỉ hỏi cho có lệ để ra vẻ là mình vẫn đang theo đuổi vụ án. Đương nhiên là cô không có ý định nói cho Nylander biết điều đó, nhưng có lẽ sự vắng mặt của Hess sẽ chọc tức ông ta, gần bằng việc cô chỉ có thể giam giữ Hauge trong vài ngày ngắn ngủi vậy, và điều này sẽ chẳng có lợi gì cho Thulin khi cô kết thúc cuộc trò chuyện bằng cách nhắc ông ta nhớ đến lá thư giới thiệu cô sang NC3 mà ông ta chưa có thời gian để bàn đến vào thứ Sáu như họ đã thỏa thuận.

“Anh ta có thể đi, nhưng anh ta không được phép vào nhà cho đến khi cuộc khám xét của chúng tôi kết thúc, vì thế thân chủ của cô sẽ phải tìm một nơi khác để ở tạm.”

Luật sư đóng ca táp lại với vẻ mặt thỏa mãn và đứng dậy. Trong một thoáng, Thulin nhận thấy Hauge muốn phản đối, nhưng ánh mắt của cô luật sư đã khiến anh ta im lặng.

❀ ❀ ❀

[1] Hay còn gọi là Kalvebod Brygge, một khu vực ven sông thuộc quận Vesterbro, Copenhagen, Đan Mạch.

Nguồn: tve-4u
Được bạn: Mọt Sách đưa lên
vào ngày: 27 tháng 8 năm 2026

« Lùi Tiến »

💬 Thảo luận

Chưa có bình luận nào — hãy là người đầu tiên chia sẻ cảm nhận của bạn!

Đăng nhập để tham gia bình luận.