Người Hạt Dẻ

Lượt đọc: 498 | 0 Đánh giá: 0/10 Sao
★★★★★★★★★★
★★★★★★★★★★
« Lùi Tiến »
CHƯƠNG 66

❊ ❊ ❊

Jessie Kvium sải bước rời đi cùng cô con gái sáu tuổi, nhưng thầy giáo trẻ người Pakistan với đôi mắt thiện lương đuổi kịp cô ở hành lang trước khi cô rẽ ở khúc quanh.

“Jessie, tôi có thể nói chuyện với chị một lát không?”

Trước khi có thể nói hết câu rằng ồ, thật không may là cô và Olivia đang phải vội đến lớp học nhảy, cô có thể nhận ra qua khuôn mặt đầy quyết tâm của anh ta rằng cô sẽ không thể thoát được. Cô đã luôn cố gắng né tránh anh ta - anh ta rất giỏi trong việc làm cô cắn rứt lương tâm - nhưng bây giờ cô phải cố gắng sử dụng sự quyến rũ của mình để rời khỏi nơi này. Cô điệu đàng chớp chớp hàng mi và vén tóc ra sau tai bằng những móng tay dài, mới được sơn để anh ta có thể thấy hôm nay cô xinh đẹp thế nào. Cô đã ở trong tiệm làm tóc hai tiếng đồng hồ. Chỉ là tiệm của một người Pakistan trên đại lộ Amager thôi, nhưng ở đó rất rẻ và họ còn trang điểm, làm móng nữa nếu ta chịu khó đợi, như cô đã làm hôm nay. Ôm chặt quanh hông cô là chiếc chân váy màu vàng mà cô mới mua của hãng H&M ở trung tâm thành phố với giá chỉ 79 krone - một phần là vì đó là loại váy mỏng mùa hè sắp lỗi mốt và một phần là vì cô có thể chỉ cho nhân viên bán hàng thấy rằng nó đang bị sút chỉ. Mà điều đó thì chẳng ảnh hưởng gì đến mục đích cô sử dụng nó.

Nhưng nụ cười và cái chớp mi của cô chẳng có tác dụng gì với thầy giáo. Ban đầu, cô nghĩ rằng mình sẽ lại phải nghe những lời càm ràm đến rát cả trai về chuyện đón con quá sát giờ đóng cửa của câu lạc bộ ngoại khóa là lúc năm giờ, vì thế cô đã chuẩn bị sẵn một câu trả lời nhanh gọn rằng người ta vẫn có quyền nhận được một lợi ích gì đó từ khoản tiền đóng thuế chứ. Tuy nhiên, hôm nay Ali - có lẽ tên anh ta là thế - lại hỏi về chuyện thiếu áo mưa và ủng đi mưa của Olivia.

“Đương nhiên là đôi giày em ấy đang đi hoàn toàn không có vấn đề gì, nhưng em ấy nói em ấy bị lạnh khi chúng bị ướt, và chúng có thể không phù hợp lắm với thời tiết mùa thu.”

Thầy giáo kín đáo liếc nhìn đôi giày thể thao thủng lỗ chỗ của Olivia, và Jessie muốn quát vào mặt anh ta để anh ta im miệng lại. Ngay bây giờ, cô không có 500 krone để mua ủng đi mưa cho con bé, và nếu cô có số tiền đó, cô sẽ kéo con bé tránh xa cái lớp học có đến năm mươi phần trăm là trẻ con nói tiếng Ả Rập và mỗi lời nói trong những buổi gặp mặt phụ huynh phải cần đến ba phiên dịch khác nhau. Tuy rằng chưa từng tham gia những buổi gặp mặt ấy, nhưng cô đã nghe nói như vậy.

Rủi thay, có một vài giáo viên khác đang lảng vảng ở đằng sau, vì thế Jessie chọn phương án B.

“Ồ, nhưng chúng tôi đã mua áo mưa và ủng đi mưa rồi mà. Chúng tôi chỉ quên chúng ở ngôi nhà nghỉ dưỡng của chúng tôi mà thôi, lần sau chúng tôi sẽ nhớ mang chúng về.”

Dĩ nhiên điều đó hoàn toàn là bịa đặt, từ đầu chí cuối. Chẳng có áo mưa, ủng đi mưa và chắc chắn là chẳng có căn nhà nghỉ dưỡng nào cả, nhưng nửa chai rượu vang trắng mà cô nốc cạn ở Urbanplan trước khi thay quần áo và lái xe đến đây đã giúp cô thốt ra được những lời ấy, giống như mọi lần.

“Vậy thì tốt rồi. Thế còn tình hình của Olivia ở nhà thì sao?”

Jessie cảm nhận được ánh mắt của những giáo viên đi ngang qua khi cô giải thích mọi chuyện ở nhà diễn ra suôn sẻ ra sao. Ali hạ giọng và nói anh ta hơi lo lắng, bởi vì mối quan hệ giữa Olivia với những đứa trẻ khác không tiến triển gì nhiều. Anh ta e rằng cô bé có vẻ tự cô lập mình, vì thế anh ta nghĩ họ nên sớm có một cuộc trò chuyện nữa về vấn đề đó, và Jessie vội vàng nhận lời với vẻ thân thiện như thể anh ta vừa tặng họ một chuyến đi chơi miễn phí đến công viên chủ đề vậy.

Sau đó, cô ngồi trong chiếc Toyota Aygo nhỏ xíu trong khi con gái thay đồ tập nhảy ở băng ghế sau, và cô hướng ra ngoài ô cửa sổ để mở để hút một điếu thuốc lá. Cô bảo Olivia rằng những gì thầy giáo vừa nói khá đúng đắn, và cô sẽ sớm mua cho con bé một chiếc áo mưa cùng đôi ủng đi mưa.

“Nhưng con cũng cần kiềm chế được cảm xúc của mình và chơi với các bạn nhiều hơn, nhớ chưa?”

“Chân con bị đau.”

“Con sẽ hết đau sau khi khởi động. Con cần phải đi tập đều đặn, con yêu.”

Phòng tập nhảy nằm ở tầng trên cùng của Trung tâm mua sắm Amager, và lúc họ tới nơi thì chỉ còn hai phút nữa là lớp học bắt đầu. Họ phải chạy lên bằng cầu thang bộ từ bãi đỗ xe, và đương nhiên lúc họ vào lớp thì những cô công chúa nhỏ khác đã đứng sẵn sàng trên sàn gỗ đánh véc ni trong bộ đồ tập đắt tiền, hợp mốt. Olivia thì mặc chiếc váy màu hoa cà mua ở siêu thị từ năm ngoái, mặc dù hơi chật ở vai, nó vẫn là một bộ đồ chấp nhận được. Jessie cởi áo khoác cho con gái và đẩy cô bé lên sàn tập, nơi giáo viên dạy nhảy chào cô bé với một nụ cười trìu mến. Tất cả các bà mẹ khác đang đứng thành một hàng dọc theo một bức tường, mấy con mụ hợm hĩnh đó đang mải mê trò chuyện về sức khỏe, những chuyến du lịch mùa thu tới Gran Canaria, và việc học hành của con cái ở trường. Cô lịch sự chào họ và mỉm cười, mặc dù cô ước gì họ xuống địa ngục hết đi.

Khi các cô bé bắt đầu nhảy, cô sốt ruột nhìn quanh, chỉnh trang lại chiếc váy, nhưng anh ta vẫn chưa đến, và trong một thoáng, cô đứng ở chỗ dễ nhìn thấy bên cạnh các bà mẹ khác, cảm thấy chán nản. Cô cứ chắc mẩm rằng anh ta sẽ đến, và việc anh ta không xuất hiện khiến cô không chắc chắn về mối quan hệ mà cô nghĩ là họ có với nhau. Cô cảm thấy bối rối khi ở cùng những người phụ nữ khác, và mặc dù đã định giữ im lặng nhưng cô bắt đầu nói huyên thuyên với vẻ căng thẳng.

“Chúa ơi, hôm nay trông các cô công chúa nhỏ mới đáng yêu làm sao. Tôi không thể tin chúng mới học nhảy có một năm thôi đấy!”

Càng nói cô càng cảm nhận được những ánh mắt thương hại vây phủ lấy mình. Thế rồi, cuối cùng cánh cửa mở ra và anh ta bước vào trong phòng tập cùng với con gái. Con bé vội vàng chạy tới chỗ các bạn và tham gia vào bài tập nhảy. Anh ta nhìn cô cùng các bà mẹ khác, gật đầu chào thân thiện và nở một nụ cười tự nhiên, khiến cô cảm thấy trái tim mình bắt đầu đập thình thịch. Các động tác của anh ta thật tự tin, và anh ta ngẫu hứng quay chùm chìa khóa của chiếc Audi mà cô đã biết rất rõ. Khi anh ta nói dăm câu ba điều với những bà mẹ khác và khiến họ cười, cô nhận ra anh ta thậm chí còn không nhìn hẳn về phía cô. Anh ta lờ cô đi, mặc dù cô đang đứng bên cạnh anh ta như một con chó xu nịnh, và điều này khiến cô phải mở lời rằng ồ, tiện đây, cô có chuyện muốn bàn với anh ta. Một chuyện quan trọng liên quan đến “văn hóa lớp học” ở trường - một từ mà cô mới học mót được từ một trong những người phụ nữ kia. Anh ta tỏ vẻ ngạc nhiên, nhưng trước khi anh ta có thể trả lời, cô đã bắt đầu đi về phía cửa ra. Ngoảnh nhìn lại, cô hài lòng nhận thấy sẽ thật kỳ lạ nếu anh ta từ chối lời mời nói chuyện về một vấn đề quan trọng như vậy, vì thế anh ta phải cáo lỗi với những bà mẹ khác và đi theo cô.

Khi cô xuống cầu thang và đẩy cánh cửa nặng trịch để ra hành lang bên dưới phòng tập, cô có thể nghe thấy tiếng bước chân của anh ta đằng sau cô. Cô dừng lại và chờ đợi, nhưng ngay khi nhìn thấy khuôn mặt anh ta, cô nhận ra rằng anh ta đang giận dữ.

“Cô bị làm sao vậy? Cô không hiểu rằng chuyện này đã kết thúc rồi sao? Cô hãy để tôi yên, vì Chúa!”

Cô tóm lấy quần anh ta, cởi khóa kéo, thọc tay vào trong và lập tức tìm thấy thứ cô đang tìm kiếm. Anh ta cố đẩy cô ra, nhưng cô cứ tóm chặt, và chẳng mấy chốc cô đã lôi được nó ra và đưa vào miệng mình, và sự kháng cự của anh ta biến thành những tiếng rên rỉ kìm nén. Khi anh ta sắp ra, cô xoay người lại và cúi người về phía trước, vắt ngang qua thùng rác. Bàn tay cô mò mẫm tốc váy lên, nhưng anh ta đã nhanh hơn, xé toạc chiếc váy màu vàng mới mua của cô. Cô nghe thấy tiếng vải bị rách. Cảm nhận được anh ta đã ở bên trong cô, cô đẩy hông về đằng sau để anh ta không thể kiềm chế được, và chỉ trong vài giây, anh ta đã xong việc. Anh ta cứng người lại, thở hồng hộc. Cô xoay người lại và hôn lên đôi môi chẳng chút sức sống của anh ta, nắm lấy bàn tay ẩm ướt của anh ta, nhưng anh ta lùi lại một bước như thể cô vừa khiến anh ta bị điện giật, rồi tát vào mặt cô.

Jessie sửng sốt không nói nên lời. Cô cảm nhận được mặt mình nóng ran lên khi anh ta kéo lại khóa quần.

“Đây là lần cuối cùng đấy. Tôi chẳng có cảm giác gì với cô cả. Chẳng có gì hết, và tôi sẽ không bao giờ bỏ gia đình của mình. Cô hiểu chứ?”

Cô nghe thấy tiếng anh ta bước đi và cánh cửa nặng nề đóng sầm lại sau lưng anh ta. Bị bỏ lại một mình, má cô nóng bừng lên. Cô vẫn còn cảm nhận được khoái cảm anh ta mang lại cho cô ở giữa hai chân mình, nhưng bây giờ nó lại khiến cô cảm thấy xấu hổ. Qua một tấm kim loại trên tường, cô nhìn thấy hình ảnh phản chiếu méo mó của mình, và chỉnh đốn lại trang phục, nhưng chiếc váy của cô đã bị rách. Vết rách lộ rõ từ đằng trước, và cô phải cài cúc áo khoác để cho nó đi. Cô lau nước mắt, nghe thấy văng vẳng tiếng nhạc vui tươi từ phòng tập bên trên, và trấn tĩnh lại. Jessie trở lại theo con đường vừa đi, nhưng bây giờ cánh cửa dẫn ra cầu thang đã bị khóa. Cô ra sức kéo nó nhưng vô ích, và khi cô cố gọi người giúp đỡ, tất cả những gì cô nghe thấy chỉ là tiếng nhạc văng vẳng.

Cô quyết định đi đường khác, men theo một hành lang có các ống sưởi mà cô chưa từng đặt chân vào. Nhưng đi được một lúc thì hành lang chia làm hai ngả, và hướng đầu tiên cô chọn là một đường cụt. Jessie thử mở một cánh cửa: nó cũng bị khóa. Cô bèn đi ngược trở lại hành lang có các ống sưởi, nhưng chưa được hai mươi thước thì cô nghe thấy một tiếng động ở đằng sau.

“Xin chào? Có ai ở đó không?”

Trong một thoáng, cô cố tự nhủ rằng đó là anh ta, anh ta đã quay trở lại để xin lỗi, nhưng sự im lặng mách bảo cho cô biết đó là một thứ khác. Cô vẫn tiếp tục bước dù trong lòng hoang mang tột độ. Chẳng mấy chốc, cô bắt đầu rảo bước nhanh hơn. Hết hành lang này đến hành lang khác, và Jessie nghĩ cô nghe thấy tiếng bước chân đằng sau. Lần này thì cô không gọi nữa. Cô kéo mọi cánh cửa mà cô đi ngang qua, và khi cuối cùng cũng có một cánh cửa mở ra, cô nhào tới cầu thang và chạy lên trên. Cô nghĩ cô nghe thấy tiếng cánh cửa bên dưới mở ra, và khi tới chiếu nghỉ tiếp theo, cô đẩy cánh cửa dẫn đến trung tâm mua sắm chính mạnh đến nỗi nó đập sầm vào tường.

Jessie Kvium lao bắn lên tầng trên cùng, nơi các gia đình đang nhẩn nha đi loanh quanh với những chiếc xe đẩy hàng trong tiếng quảng cáo các mặt hàng giảm giá mùa thu. Quay mặt về phía cửa phòng tập nhảy, cô nhìn thấy một người phụ nữ và một người đàn ông cao ráo có khuôn mặt bầm tím đang hỏi chuyện một trong những bà mẹ khác, và bà mẹ đó đang chỉ tay về phía cô.

Nguồn: tve-4u
Được bạn: Mọt Sách đưa lên
vào ngày: 27 tháng 8 năm 2026

« Lùi Tiến »

💬 Thảo luận

Chưa có bình luận nào — hãy là người đầu tiên chia sẻ cảm nhận của bạn!

Đăng nhập để tham gia bình luận.