Người Hạt Dẻ

Lượt đọc: 498 | 0 Đánh giá: 0/10 Sao
★★★★★★★★★★
★★★★★★★★★★
« Lùi Tiến »
CHƯƠNG 57

❊ ❊ ❊

Hess ngã xuống bàn cà phê, hơi xoay nghiêng người lại. Anh vẫn chếnh choáng khi đá liên tiếp về đằng sau trong bóng tối, trúng vào kẻ tấn công anh trước khi lồm cồm bò lên giường và va bộp hàm vào khung giường. Cơn đau lan khắp đầu anh. Một bên tai anh kêu ong ong, và anh lảo đảo bò lên đệm, cố gắng lấy lại thăng bằng. Tiếng lục lọi trong hộp carton rồi tiếng bước chân chạy về phía cái thang mách bảo anh rằng anh cần xuống đất trở lại. Anh đứng dậy, nhưng chẳng thể nhìn thấy gì cả. Loạng choạng trong bóng tối, anh giơ hai tay ra đằng trước, cố nhớ vị trí của cái thang. Khớp đốt ngón tay anh quệt vào bức tường bê tông thô ráp - rồi bàn tay trái của anh sờ thấy một nấc thang. Anh cảm nhận được sự hiện diện của kẻ tấn công nhờ sự di chuyển vội vã của hắn trong khoảng không phía trên mình, và tay chân anh tự động leo lên thang. Gần lên đến nấc thang trên cùng anh quờ tay trong bóng tối và tóm được một cái cổ chân, khiến kẻ tấn công anh ngã nhào vào một tháp hộp đựng bằng nhựa. Hắn bắt đầu quẫy đạp, nhưng Hess vẫn tóm chặt. Anh đang đu mình lên cao hơn thì nhận thấy một chiếc MacBook nằm trên sàn bê tông. Rồi một cái gót chân đạp vào mặt anh hai cái. Sau đó, anh cảm nhận được gã đàn ông kia đè lên người mình; với tốc độ nhanh đến đáng kinh ngạc, kẻ tấn công chẹn đầu gối vào cổ Hess, ấn mặt anh xuống đất. Hess vùng vẫy, phần thân dưới của anh vẫn ở dưới miệng hầm, và anh thở hổn hển. Hai bàn chân anh co quắp lại như thể anh đang bị treo trên một cái giá treo cổ, và anh cảm nhận được kẻ tấn công vươn tay với lấy cây tuốc nơ vít mà Hess đã ngớ ngẩn để lại trên sàn bê tông. Anh biết anh sắp bất tỉnh, mắt anh đang mờ dần, nhưng rồi anh nghe thấy một giọng nói. Giọng của Thulin. Cô đang gọi tên anh, có lẽ là từ ngoài đường hoặc trong ngôi nhà, nhưng cho dù cố gắng thế nào, anh cũng không thể trả lời được. Anh đang bị ép chặt xuống sàn ga ra lạnh ngắt ở một nơi nào đó trong cái khu Husum chết tiệt này với thân hình nặng một tạ của kẻ tấn công chẹn trên khí quản, và hắn không chịu nhúc nhích. Hai cánh tay anh cứ huơ loạn lên, thế rồi bàn tay phải của anh sờ thấy thứ gì đó. Thứ gì đó lành lạnh, thứ gì đó bằng thép. Anh không thể bỏ nó ra để làm vũ khí, vì thế anh cố hết sức để kéo. Miếng thép bung ra. Một tiếng rầm đinh tai vang lên khi cái kệ đựng các thùng sơn đổ ụp xuống.

Nguồn: tve-4u
Được bạn: Mọt Sách đưa lên
vào ngày: 27 tháng 8 năm 2026

« Lùi Tiến »

💬 Thảo luận

Chưa có bình luận nào — hãy là người đầu tiên chia sẻ cảm nhận của bạn!

Đăng nhập để tham gia bình luận.