Người Hạt Dẻ

Lượt đọc: 498 | 0 Đánh giá: 0/10 Sao
★★★★★★★★★★
★★★★★★★★★★
« Lùi Tiến »
THỨ HAI, NGÀY 5 THÁNG 10 - CHƯƠNG 2

❊ ❊ ❊

Giọng nói ấy vang lên khắp nơi trong bóng tối. Nó khẽ thì thầm và chế nhạo cô, nó nhấc cô dậy khi cô ngã và xoay tròn cô trong gió. Laura Kjær không thể nhìn thấy gì nữa. Cô không thể nghe thấy tiếng lá xào xạc trên cây, hay cảm nhận được lớp cỏ lạnh lẽo dưới chân. Tất cả những gì còn lại là giọng nói ấy, nó cứ thì thầm giữa những cú vụt của dùi cui. Cô nghĩ, nếu có ngừng kháng cự, giọng nói ấy có thể im lặng nhưng không. Nó cứ tiếp tục vang lên, và những cú vụt bằng dùi cui cũng vậy, cho đến khi cô không thể cử động được nữa. Cô cảm nhận được những chiếc răng cưa sắc bén chạm vào cổ tay mình khi đã quá muộn, và trước khi cô bất tỉnh, cô nghe thấy tiếng rì rì của lưỡi cưa cùng tiếng những khúc xương của chính cô bị cắt rời.

Sau đó, cô không biết mình đã ngất đi bao lâu. Bóng tối vẫn bao trùm. Giọng nói kia cũng vẫn ở đó, và có cảm giác như nó đang đợi cô tỉnh lại.

“Cô ổn chứ, Laura?”

Giọng điệu của nó thật nhẹ nhàng, trìu mến và quá sát tai cô. Nhưng nó không đợi câu trả lời. Trong một thoáng nó cởi thứ đang bịt miệng cô ra, rồi Laura nghe thấy mình nài xin và van vỉ. Cô không hiểu gì cả. Cô sẽ làm bất cứ điều gì. Tại sao lại là cô, cô đã làm gì? Giọng nói kia bảo rằng cô biết rất rõ lý do. Nó cúi xuống rất sát và thì thầm vào tai cô, và cô có thể nhận ra nó đang trông đợi chính khoảnh khắc này. Cô phải tập trung hết sức để lắng nghe những lời ấy. Cô hiểu điều mà nó đang nói, nhưng cô không thể tin nổi. Nỗi đau này còn lớn hơn tất cả những vết thương khác trên thân thể cô. Không thể như thế. Không đời nào như thế được. Cô gạt đi những lời ấy, như thể chúng là một phần của sự cuồng loạn đang bao trùm cô trong bóng tối. Cô muốn đứng dậy và tiếp tục chống trả, nhưng cơ thể cô đã bỏ cuộc, và cô nức nở không kiểm soát được. Cô đã biết điều đó một thời gian rồi, nhưng chưa chắc chắn; chỉ đến lúc này, khi giọng nói kia thì thầm về nó với cô, cô mới hiểu nó là sự thật. Cô muốn hét to hết cỡ, nhưng cổ họng nghẹn ứ như thể ruột gan cô đã trào lên trên đó, và khi cô cảm thấy cây dùi cui kia mơn man má cô, cô dồn hết sức bình sinh lao đầu về phía trước và loạng choạng chui sâu hơn vào trong bóng tối mịt mùng.

Nguồn: tve-4u
Được bạn: Mọt Sách đưa lên
vào ngày: 27 tháng 8 năm 2026

« Lùi Tiến »

💬 Thảo luận

Chưa có bình luận nào — hãy là người đầu tiên chia sẻ cảm nhận của bạn!

Đăng nhập để tham gia bình luận.