Người Hạt Dẻ

Lượt đọc: 498 | 0 Đánh giá: 0/10 Sao
★★★★★★★★★★
★★★★★★★★★★
« Lùi Tiến »
CHƯƠNG 96

❊ ❊ ❊

“Nhưng họ đã nói gì? Giờ này họ phải biết gì đó rồi chứ?”

Rosa biết Frederik Vogel không có câu trả lời, nhưng những câu hỏi ấy cứ thoát ra khỏi miệng cô.

“Họ đang kiểm tra và tìm hiểu, nhưng Trưởng ban Trọng án sẽ liên lạc với chúng ta ngay khi…”

“Không được. Hãy hỏi lại họ lần nữa đi, Frederik.”

“Rosa…”

“Chúng ta có quyền được biết chuyện gì đang xảy ra!”

Vogel quyết định chiều lòng cô, mặc dù cô có thể nhận ra anh ta nghĩ có gọi điện đến Sở Cảnh sát lần nữa cũng vô ích. Sâu thẳm trong lòng, cô biết ơn sự giúp đỡ của anh ta, bởi vì cô biết anh ta sẽ làm bất cứ điều gì có thể, ngay cả khi anh ta không đồng ý với những phương pháp của cô. Anh ta vẫn luôn như thế, và Rosa không thể chờ đợi thêm nữa. Đã 1 giờ 30 phút sáng mười lăm phút đã trôi qua kể từ khi cô, Steen và Vogel đưa Gustav về nhà từ bệnh viện Rigshospital. Cô đã quấy rầy mãi hai sĩ quan canh gác bên ngoài ngôi nhà của mình - họ có nhiệm vụ ngăn đội quân phóng viên tiếp cận ngôi nhà nhưng mấy người đó chẳng biết gì cả. Chỉ có Trưởng ban Trọng án mới có thể trả lời những câu hỏi về Kristine mà cô đang nóng lòng muốn hỏi.

Rosa đã bắt đầu khóc từ khoảnh khắc cô và Steen bước vào phòng cấp cứu của bệnh viện Rigshospital. Gustav đã được đưa đến đó để kiểm tra. Trông cậu hơi nhếch nhác sau thử thách kinh hoàng ấy. Cô đã lo sợ điều tồi tệ nhất có thể xảy ra, nhưng cậu bé không bị tổn hại gì, và cô đã được phép ôm cậu bé. Cậu có vài vết thương ngoài da, và bây giờ, khi cậu ngồi ở chỗ quen thuộc của mình trong góc bếp, ăn những cái bánh mì tròn làm bằng bột mì nguyên cám với pa tê gan mà Steen vừa chuẩn bị cho cậu, cô hầu như quên mất con trai mình đã từng ở trong tình trạng nguy hiểm đến tính mạng. Cô bước tới gần cậu bé, vuốt tóc cậu.

“Con muốn ăn gì nữa không? Mẹ có thể làm mì Ý cho con, hoặc…”

“Không ạ, con cảm ơn mẹ. Con muốn chơi FIFA.”

Rosa mỉm cười. Câu trả lời này là một dấu hiệu tốt, nhưng vẫn có quá nhiều điều cô không biết.

“Gustav, chính xác thì chuyện gì đã xảy ra? Họ còn nói gì nữa không?”

“Con đã kể mẹ nghe rồi mà.”

“Kể lại cho mẹ nghe lần nữa đi.”

“Họ đưa con đi cùng và nhốt con ở khoang sau của chiếc xe van. Rồi họ lái xe đi lâu ơi là lâu, rồi họ dừng xe lại, bắt đầu cãi nhau, nhưng trời mưa to quá nên con không thể nghe thấy họ nói gì. Sau đó xung quanh trở nên im ắng rất lâu, rồi cảnh sát đến và mở cửa xe, đó là tất cả những gì con biết.”

“Nhưng họ cãi nhau về chuyện gì? Họ có nói gì đến chị gái của con không? Lúc ấy họ đang lái xe đi đâu?”

“Mẹ…”

“Gustav, chuyện này quan trọng đấy!”

“Em yêu, đi với anh nào.”

Steen kéo Rosa vào phòng khách để Gustav không thể nghe thấy họ, nhưng cô không chịu bình tĩnh lại.

“Tại sao cảnh sát không tìm ra bất cứ dấu vết gì của con bé ở nơi bọn bắt cóc đang sinh sống chứ? Tại sao họ không bắt chúng khai ra con bé đang ở đâu? Tại sao họ không nói gì cho chúng ta biết?”

“Có thể có rất nhiều lý do. Điều quan trọng nhất là họ đã bắt được những kẻ bắt cóc, và anh chắc chắn họ sẽ tìm thấy con bé, Anh không nghi ngờ điều đó chút nào.”

Rosa mong ước Steen nói đúng xiết bao. Cô ôm chặt anh, cho đến khi cô nhận ra ai đó đang quan sát họ. Quay người lại, cô nhìn thấy Vogel ngưỡng cửa, và trước khi cô có thể hỏi gì, anh ta đã nói không cần phải gọi điện đến Sở Cảnh sát nữa. Trưởng ban Trọng án vừa đến đây.

Nguồn: tve-4u
Được bạn: Mọt Sách đưa lên
vào ngày: 27 tháng 8 năm 2026

« Lùi Tiến »

💬 Thảo luận

Chưa có bình luận nào — hãy là người đầu tiên chia sẻ cảm nhận của bạn!

Đăng nhập để tham gia bình luận.