Trước sự ngạc nhiên của chính mình, Thulin đang bắt đầu thưởng thức bữa tối ở căn hộ xa hoa của Sebastian. Sebastian là thành viên của một gia đình luật sư thành đạt, danh tiếng, trong đó cha anh là bậc trưởng thượng uy nghiêm. Gần mười năm trước, ông đã được bổ nhiệm làm thẩm phán vùng, và bây giờ Sebastian cùng anh trai đang điều hành hãng luật, mặc dù điều đó không có nghĩa là họ có cùng quan điểm về mọi thứ. Điều đó được thể hiện quá rõ ở bữa tối. Những lời nhận xét sống sượng theo chủ nghĩa tấn tự do về nhà nước và cộng đồng của anh trai anh được thốt ra bừa bãi bên bàn ăn, tiếp đến là những lời phản biện sắc bén của Sebastian và những lời nhắc nhở đầy tính châm biếm của chị dâu anh rằng đời sống tình cảm của chồng chị đã chính thức chấm dứt khi anh ta hoàn tất khóa đào tạo của ngành luật. Cha của Sebastian đã hỏi Thulin về vai trò của cô trong Ban Trọng án và khen ngợi cô vì quyết định xin chuyển sang NC3. Ông tin chắc rằng đó mới là nơi có tương lai, khác hẳn với Ban Trọng án già cỗi, hủ lậu. Trong khi đó, anh trai Sebastian khăng khăng rằng trong vòng hai mươi năm tới, sẽ chẳng còn phòng ban nào trong Sở Cảnh sát hiện nay còn tồn tại nữa, vì anh ta hy vọng rằng lúc đó nghề cảnh sát sẽ được tư nhân hóa. Tuy nhiên, lúc họ ăn món chính, anh ta lại quay sang quan tâm đến việc tại sao Thulin không thấy Sebastian đủ sức hấp dẫn để muốn chuyển đến sống cùng anh.
“Cậu ấy không đủ nam tính để cho em thứ em muốn hả?”
“Không phải, anh ấy rất nam tính. Em thà lợi dụng anh ấy về mặt thể xác còn hơn là giết chết mối quan hệ này.”
Câu trả lời của cô khiến vợ anh trai Sebastian phì cười, làm rượu vang đỏ bắn vào chiếc áo Hugo Boss màu trắng của anh ta, và anh ta lập tức dùng khăn giấy lau lấy lau để “Uống vì điều đó nào.” Chị ta nói, uống cạn ly của mình trước khi những người khác có thể theo kịp. Sebastian mỉm cười với Thulin, còn mẹ anh siết tay cô thật chặt. “Chà, gia đình bác thực sự rất vui vì được gặp cháu, và bác biết Sebastian đang hạnh phúc.”
“Mẹ, thôi đi nào.”
“Mẹ có nói gì đâu chứ.”
Bà có đôi mắt giống Sebastian. Trong đôi mắt ấy cũng có tia sáng dịu dàng, ấm áp mà Thulin đã cảm nhận được hơn bốn tháng trước ở tòa án, khi cô ngồi ở bên dưới nghe một trong các vụ án của cô được trình bày trước thẩm phán. Chứng kiến Sebastian Valeur trong phiên tiền thẩm ấy thì cũng giống như nhìn thấy một chiếc xe Tesla mới xuất xưởng ở một bảo tàng xe cổ vậy, nhưng cô đã phải xấu hổ vì nhận định vội vàng đó của mình. Với tư cách là luật sư do tòa chỉ định cho bị cáo, một người Somali, anh đã bảo vệ thân chủ của mình mà chẳng hề tỏ ra vênh váo và có lý lẽ xác đáng đến mức đã thuyết phục được bị cáo nhận cái tội mà anh ta bị cáo buộc, đó là bạo hành gia đình. Sau đó, Sebastian đã bắt chuyện với cô ở bên ngoài tòa án, và mặc dù anh không mời được cô đi chơi, nhưng cô đã bị anh thu hút. Vào một buổi chiều tà đầu tháng Sáu, cô đột nhiên xuất hiện ở văn phòng của anh tại Amaliegade mà không báo trước và cởi phăng quần anh ngay khi họ ở riêng bên nhau. Cô đã không nghĩ rằng cuộc “tình một đêm” đó sẽ phát triển thành thứ gì hơn thế, nhưng “chuyện ấy” giữa họ hòa hợp đến không ngờ, và Sebastian hiểu rằng cô không tìm kiếm một người cùng đi dạo với mình trên bờ biển. Bây giờ, khi cô đang ngồi đây, cười nói với gia đình kỳ quặc của anh, ý nghĩ đó không còn có vẻ đáng sợ như thường lệ nữa.
Chợt có tiếng chuông điện thoại to tướngvang lên, khiến cả bàn ăn rơi vào im lặng và Thulin phải thò tay vào trong túi để nhận cuộc gọi.
“Vâng, tôi nghe?”
“Này, Hess đây. Thằng bé đang ở đâu?” Thulin đứng dậy và linh ra ngoài hành lang để được ở một mình. “Thằng bé nào?”
“Thằng bé trong ngôi nhà ở Husum ấy. Tôi cần hỏi nó một chuyện, ngay bây giờ.”
“Anh không thể nói chuyện với thằng bé ngay bây giờ được. Một bác sĩ đã khám cho nó và kết luận rằng có lẽ nó bị sốc, vì thế nó đã được đưa đến phòng cấp cứu rồi.”
“Phòng cấp cứu nào?”
“Sao thế?”
“Đừng bận tâm. Tôi sẽ tự tìm ra.”
“Tại sao anh…”
Điện thoại đã ngắt kết nối. Trong một thoáng Thulin cứ đứng ngây ra đó, cầm điện thoại trong tay. Tiếng nói chuyện vẫn đang rộn rã quanh bàn ăn, nhưng cô không còn nghe họ nói gì nữa. Lúc Sebastian bước ra để hỏi cô xem có chuyện gì không, cô đã mặc áo khoác và gần đi ra đến cửa.
Lúc Thulin bước vào Trung tâm điều trị bệnh tâm thần trẻ em và thanh thiếu niên tại bệnh viện Glostrup, các hành lang vắng tanh vắng ngắt và chỉ được thắp sáng lờ mờ. Khi cô tới quầy lễ tân, cô nhìn thấy Hess đang tranh cãi với một bà y tá đứng tuổi ở văn phòng phía trong. Giọng nói của họ vọng ra qua khe cửa bên dưới của căn phòng được ngăn bằng vách kính, và có mấy cô cậu thanh thiếu niên đi dép lê đã dừng lại để xem. Thulin len qua chúng gõ cửa rồi tự mở nó ra.
“Đi với tôi nào.”
Nhìn thấy Thulin, Hess miễn cưỡng đi theo cô trong khi bà y tá dõi theo anh với vẻ mặt cáu kỉnh.
“Tôi phải nói chuyện với thằng bé, nhưng một kẻ ngu ngốc nào đó đã hứa với họ rằng hôm nay sẽ không có ai làm phiền thằng bé nữa.”
“Chính tôi là kẻ đó đấy. Anh cần nói chuyện gì với nó?”
Cô nhìn Hess, trên mặt và ngón tay anh ta không hiểu sao lốm đốm những vệt sơn trắng.
“Hôm nay thằng bé đã được thẩm vấn một lần rồi, và nếu anh không thể nói với tôi anh muốn gặp nó làm gì thì chứng tỏ chuyện đó cũng chẳng quan trọng lắm.”
“Tôi chỉ muốn hỏi nó vài câu thôi. Nếu cô có thể thuyết phục được bà y tá kia, tôi hứa ngày mai tôi sẽ xin nghỉ ốm.”
“Nói cho tôi biết anh muốn hỏi thằng bé điều gì.”
Phòng bệnh ở Trung tâm điều trị bệnh tâm thần trẻ em và thanh thiếu niên về cơ bản cũng giống như phòng bệnh dành cho người lớn, có điều rải rác đây đó lại có một vài kệ đồ chơi và sách bên cạnh những bộ bàn ghế vừa vặn với trẻ em. Chúng không tạo nên sự khác biệt rõ rệt, nội thất bên trong vẫn có vẻ trống trải và u buồn, nhưng theo kinh nghiệm của mình, Thulin biết có những chỗ còn tệ hơn thế này nhiều.
Cuối cùng thì bà y tá cũng đi ra từ phòng của cậu bé. Bà phớt lờ Hess, nhìn thẳng vào Thulin.
“Tôi đã nói với thằng bé rằng cô sẽ nói chuyện với nó trong năm phút. Nhưng thằng bé sẽ không nói nhiều đâu, nó vẫn như thế từ lúc tới đây. Đừng ép nó. Đồng ý chứ?”
“Được ạ, cảm ơn bà.”
“Tôi sẽ canh giờ trên đồng hồ đấy.”
Bà y tá gõ gõ lên cổ tay và liếc nhìn Hess với ánh mắt bất bình khi anh chạm vào tay nắm cửa.
Magnus Kjær không ngẩng lên khi họ bước vào. Cậu bé đang ngồi trên giường, đắp chiếc chăn lông vịt, với phần đầu giường được nâng lên, và trong tay cậu là một chiếc máy tính xách tay dán logo to tướng của bệnh viện trên nắp. Đây là một phòng riêng. Rèm cửa được kéo kín và trên chiếc bàn cạnh giường có một ngọn đèn đang thắp sáng, nhưng màn hình máy tính mới là thứ soi tỏ khuôn mặt cậu bé.
“Chào Magnus. Xin lỗi vì đã làm phiền cháu. Chú là Mark, và đây là…”
Hess liếc nhìn Thulin, người đang ngỡ ngàng khi thấy Hess cũng có tên thánh.
Cậu bé không phản ứng gì, và Hess bước lại gần giường. “Cháu đang làm gì thế? Chú ngồi xuống một phút được không?”
Hess tiến tới ngồi xuống chiếc ghế bên cạnh giường trong khi Thulin nấn ná ở đằng sau. Có thứ gì đó khiến cô muốn giữ khoảng cách. Cô không thể nói rõ đó là cảm giác gì, nhưng cô cảm nhận được đó là điều đúng đắn cần làm.
Magnus, chú thực sự muốn hỏi cháu một chuyện. Nếu cháu đồng ý. Có được không, Magnus?”
Hess nhìn cậu bé, cậu vẫn không có phản ứng gì, và Thulin cho rằng họ đang lãng phí thời gian. Magnus hoàn toàn tập trung vào màn hình, những ngón tay của cậu hăng hái gõ trên bàn phím. Như thể cậu đã tạo ra một lớp bong bóng xung quanh mình, và Hess cứ việc hỏi hết cả hơi nhưng sẽ chẳng nhận được bất cứ câu trả lời nào.
“Cháu đang chơi gì vậy? Trò chơi diễn ra suôn sẻ chứ?”
Cậu bé vẫn không trả lời, nhưng Thulin lập tức nhận ra đây là trò Liên minh huyền thoại mà cô vẫn quen nhìn thấy trên màn hình của con gái cô.
“Đó là một trò chơi điện tử. Anh phải.”
Hess giơ tay lên để ra hiệu cho Thulin im lặng, mắt vẫn nhìn chằm chằm vào màn hình của cậu bé.
“Cháu đang chơi chế độ Summoner’s Rift nhỉ. Chú cũng thích chế độ đó nhất đấy. Tướng của cháu có phải là Lucian - Kẻ thanh trừng không?”
Cậu bé không trả lời, và Hess chỉ vào một trong những biểu tượng đáy màn hình.
“Nếu cháu là Lucian, vậy thì cháu sắp được lên cấp rồi.”
“Lên rồi ạ. Đang chờ lên cấp tiếp theo.”
Giọng nói của cậu bé đầy máy móc và giật cục, nhưng Hess không nao núng, chỉ vào màn hình lần nữa.
“Cẩn thận, toán lính Minion đang đến đấy. Nhà chính sẽ bị chiếm nếu cháu không làm gì đó. Sử dụng ngọc pháp thuật đi, nếu không cháu sẽ thua đấy.”
“Cháu sẽ không thua - cháu đã sử dụng ngọc pháp thuật rồi.”
Thulin che giấu nỗi kinh ngạc. Các đồng nghiệp khác mà cô gặp ở Sở Cảnh sát nhìn thấy trò chơi điện tử như thể nhìn thấy chữ Tàu vậy, nhưng rõ ràng Hess không như thế. Theo bản năng, cô cảm nhận được đây là cuộc trò chuyện thú vị nhất của Magnus trong cả ngày hôm nay. Cô chợt nhận ra rằng có thể đây cũng là cuộc trò chuyện thú vị nhất trong ngày hôm nay của người đàn ông đang ngồi trên chiếc ghế bên cạnh cậu bé, trông anh ta có vẻ thực sự say mê.
“Cháu chơi giỏi lắm. Khi nào cháu tạm nghỉ, chú muốn giao cho cháu một nhiệm vụ khác. Nó không giống lắm với nhiệm vụ trongLoL.
Cháu sẽ cần vận dụng tất cả các kỹ năng của cháu đấy.”
Magnus lập tức đặt máy tính xách tay xuống và đợi Hess giao nhiệm vụ cho mình mà không nhìn vào mắt anh. Hess lấy ra ba bức ảnh từ túi trong của áo khoác và đặt úp chúng xuống chiếc chăn lông vịt trước mặt cậu bé, Thulin bước lại gần hơn.
“Đây không phải là những gì chúng ta đã nhất trí. Anh chẳng nói gì về những bức ảnh cả.”
Hess lờ cô đi và nhìn cậu bé.
“Magnus, lát nữa chú sẽ lần lượt lật từng bức ảnh này lên. Cháu sẽ có mười giây để nhìn vào từng bức ảnh và nói cho chú biết có thứ gì bất thường không. Thứ gì không nên có ở đó. Thứ gì kỳ lạ, thứ gì không thuộc về nơi đó. Giống như cháu đang tìm kiếm một con ngựa thành Troy lẻn vào trong pháo đài của cháu ấy. Được chứ?”
Cậu bé chín tuổi gật đầu, chăm chú nhìn vào mặt sau của các bức ảnh đang nằm trên chiếc chăn lông vịt. Hess lật bức ảnh đầu tiên lên. Đó là một phần của phòng bếp trong căn nhà trên đường Cedervænget, đó có một vài cái kệ đựng những lọ gia vị và thuốc chống lo âu của cậu bé. Có lẽ người chụp nó là Genz và các giám định viên kỹ thuật hình sự. Thulin chợt nhận ra rằng hẳn là Hess đã ghé qua Sở Cảnh sát để lấy những bức ảnh này trước khi tới bệnh viện, và điều này càng khiến cô cảnh giác hơn.
Đôi mắt Magnus soi xét từ chi tiết này sang chi tiết khác, máy móc phân tích bức ảnh, nhưng rồi cậu bé lắc đầu. Hess mỉm cười vẻ đồng tình và lật bức ảnh thứ hai. Đó cũng là một bức ảnh chụp tùy tiện, lần này là một góc phòng khách, tập trung vào một vài cuốn tạp chí dành cho phụ nữ và một cái chăn đã được gấp trên sofa. Ở đằng sau là một bậu cửa sổ với khung ảnh kỹ thuật số đang dừng lại ở bức ảnh của chính cậu bé. Magnus lại chăm chú quan sát như lúc nãy rồi lại lắc đầu. Hess lật bức ảnh cuối cùng. Đó là một góc của ngôi nhà mô hình, và lòng Thulin thắt lại khi cô nhìn lướt qua bức ảnh để chắc chắn rằng nó không để lộ dấu vết gì của Laura Kjær. Bức ảnh này được chụp ở góc độ chủ yếu thấy được những cái xích đu và những cái cây màu đồng ở đằng sau, nhưng chỉ trong một giây, ngón tay của cậu bé đã gõ vào con búp bê người hạt dẻ nhỏ bé treo trên thanh xà ở góc trên cùng bên phải bức ảnh. Thulin nhìn ngón tay cậu bé, không nói nên lời, cho đến khi Hess cất tiếng.
“Cháu chắc chứ? Trước kia cháu chưa bao giờ nhìn thấy nó ở đó đúng không?”
Magnus Kjær lắc đầu.
“Hôm qua cháu đến sân chơi cùng mẹ trước bữa trà. Chẳng có người hạt dẻ nào.”
“Tốt lắm… cháu rất là giỏi. Thế cháu có biết ai đã để nó ở đó không?”
“Không ạ. Nhiệm vụ hoàn thành chưa ạ?”
Hess nhìn cậu bé và lại thẳng người lên.
“Rồi. Cảm ơn cháu… Cháu đã giúp chú rất nhiều đấy, Magnus.”
“Mẹ sẽ không trở lại, đúng không ạ?”
Trong một thoáng, Hess rõ ràng không biết phải nói gì. Cậu bé vẫn không nhìn họ, và câu hỏi ấy cứ treo lơ lửng trong không trung thật lâu trước khi Hess cầm lấy bàn tay cậu bé đang đặt trên chiếc chăn lông vịt và nhìn cậu chăm chú.
“Ừ, mẹ cháu sẽ không trở lại đâu. Bây giờ mẹ cháu đang ở một nơi khác rồi.”
“Trên thiên đường ạ?”
“Ừ. Mẹ cháu đang ở trên thiên đường. Một nơi tốt đẹp.”
“Chú có trở lại chơi với cháu không?”
“Có chứ, tất nhiên rồi. Hôm khác nhé.”
Cậu bé lại mở máy tính lên, và Hess phải buông tay cậu bé ra.