Người Hạt Dẻ

Lượt đọc: 498 | 0 Đánh giá: 0/10 Sao
★★★★★★★★★★
★★★★★★★★★★
« Lùi Tiến »
CHƯƠNG 31

❊ ❊ ❊

“Tôi xin lỗi vì sáng nay không có mặt ở đó. Tôi được biết là cô đã thả Hauge, nhưng có lẽ chuyện đó không quan trọng đâu. Chúng ta cần nói chuyện về dấu vân tay kia lần nữa.”

“Dấu vân tay mới là thứ không quan trọng.”

Khi Thulin sải bước dọc theo hành lang dài, cô nghe thấy Hess đi theo cô.

“Thằng bé nói trước khi vụ án mạng xảy ra, con búp bê không có ở đấy. Cô cần điều tra liệu có ai khác xác nhận điều đó hay không. Những người sống ở khu vực ấy, những người có thể đã nhìn thấy gì đó.”

Thulin đã gần đến cầu thang xoắn ốc dẫn xuống sân giữa. Điện thoại di động của cô reo lên, nhưng cô không muốn giảm tốc độ, vì thế cô cứ để mặc nó reo khi cô xuống cầu thang với Hess lẽo đẽo theo sát gót.

“Không, chúng ta đã giải thích điều đó rồi. Quan điểm ở Ban Trọng án là chúng ta nên dành thời gian cho những vụ án chưa được giải quyết thay vì những vụ án đã được giải quyết.”

“Đó chính là điều mà chúng ta cần bàn. Dừng lại một chút nào, vì Chúa!”

Thulin đã tới chân cầu thang và bước xuống cái sân giữa vắng vẻ thì cảm thấy Hess tóm lấy vai cô, ép cô dừng lại. Cô xoay người giằng ra và trừng mắt nhìn anh, trong khi anh trỏ ngón tay vào một bìa kẹp hồ sơ mà cô nhận ra là một bản tổng kết vụ án.

“Theo phân tích ban đầu, không có dấu vết của bụi xương trên thanh mã tấu mà Linus Bekker đã dùng để phân thây Kristine Hartung. Nó có vết máu của cô bé, và họ cho rằng điều đó cùng với lời khai của Bekker đã là đủ để minh chứng cho việc hắn đã chặt xác cô bé.”

”Anh đang lảm nhảm cái quái gì vậy? Anh lấy báo cáo này từ đâu?”

“Tôi vừa từ Viện Kỹ thuật hình sự tới đây. Genz đã giúp tôi làm thí nghiệm. Khi cô chặt xương, chẳng cần biết là xương gì, ở các kẽ nứt rạn trên bề mặt lưỡi dao sẽ có bụi xương nhỏ li ti. Hãy xem bức ảnh phóng to của thanh mã tấu mà chúng tôi đã dùng trong thí nghiệm. Ta không thể lau hết các hạt bụi xương nhỏ li ti ấy, cho dù có lau kĩ thế nào. Nhưng kết quả giám định ban đầu cho thấy chỉ tìm thấy vết máu ở trên đó. Không có bụi xương.”

Hess đưa cho Thulin vài tấm ảnh phóng to của thứ trông như những hạt bụi nhỏ xíu trên một bề mặt kim loại, có lẽ là thanh mã tấu. Nhưng thứ thu hút sự chú ý của cô lại là bức ảnh chụp những cái chân đã đứt lìa.

“Ở phía sau là cái gì thế? Một con lợn à?”

“Đây là một thí nghiệm. Nó không phải là bằng chứng, nhưng điều quan trọng là…”

“Nếu chuyện này quan trọng thì có lẽ trước đây họ đã phải nhắc đến nó rồi, anh không nghĩ vậy sao?”

“Hồi đó nó không quan trọng, nhưng bây giờ thì có thể đấy. Bây giờ chúng ta đã tìm thấy dấu vân tay!”

Cánh cửa chính mở ra và một cơn gió lạnh lẽo lùa vào, tiếp đó, có hai người đàn ông đang cười nói bước vào. Một người là thanh tra Tim Jansen to cao lừng lững, thường được nhìn thấy đi cùng với cộng sự của mình là Martin Ricks. Jansen có tiếng là một thanh tra sắc sảo, giàu kinh nghiệm, nhưng Thulin biết anh ta là một kẻ kỳ thị giới tính, và cô nhớ rõ anh ta đã cọ háng vào người cô trong cuộc huấn luyện chiến đấu mùa đông năm nọ, và chỉ buông ra khi bị cô thúc cùi chỏ vào bụng. Chính Jansen cùng với cộng sự của mình đã khiến cho Linus Bekker phải thú nhận tội ác, và Thulin có cảm giác vị trí của họ trong ban là không thể lay chuyển được.

“Ổn cả chứ, Hess? Anh về đây nghỉ phép à?”

Kèm theo lời chào ấy của Jansen là một điệu cười hợm hĩnh, và Hess không trả lời. Anh đợi cho đến khi họ đi khuất rồi mới nói tiếp, và Thulin muốn nói với Hess rằng sự thận trọng của anh thật ngớ ngẩn.

“Có lẽ nó chẳng có ý nghĩa gì. Suy cho cùng, trên hung khí có máu của cô bé, và về phần tôi, tôi chẳng quan tâm gì đến vụ án, nhưng cô cần tới chỗ sếp của mình để xem từ manh mối này có thể điều tra theo hướng nào.” Anh nói, nhìn cô chằm chằm.

Thulin không muốn thừa nhận điều này, nhưng sau khi đến thăm Magnus ở bệnh viện Glostrup, cô cũng đã đăng nhập vào kho lưu trữ và đọc về vụ án của Kristine Hartung, chỉ để tự trấn an bản thân rằng thực sự chẳng có gì đáng để khiến cô phải lấn cấn suy nghĩ cả; và theo những gì cô biết thì đúng là chẳng có gì thật. Ngoại trừ việc nó nhắc nhở cô rằng sự xuất hiện của cô và Hess ở nhà Hartung hôm nọ hẳn đã khiến cha mẹ cô bé đau lòng biết nhường nào.

“Anh nói với tôi điều này vì công việc của anh ở La Hay đã biến anh thành một chuyên gia xử lý những vụ án mạng sao?”

“Không phải thế, tôi nói với cô là vì…”

“Vậy thì hãy tránh xa vụ này ra. Tôi không muốn anh làm loạn lên và chõ mũi vào nỗi đau của người khác chỉ bởi vì ai đó đã làm công việc của họ còn anh thì không.”

Hess nhìn cô. Qua đôi mắt anh, cô có thể thấy anh đang sửng sốt. Điều đó chứng tỏ bấy lâu nay anh đã mải theo đuổi chuỗi suy nghĩ của mình đến nỗi không nhận ra mình đang làm một việc lợi bất cập hại, nhưng biết được điều đó cũng chẳng thay đổi được gì. Cô đang định tiến về phía cửa thì một giọng nói vang lên ở phía bên kia sân.

“Thulin, các giám định viên IT đang cố liên lạc với cô!”

Thulin ngước lên cầu thang, thấy anh chàng sĩ quan ấy đang đi về phía cô, trong tay anh ta cầm một chiếc điện thoại di động.

“Hãy nói với họ rằng tôi sẽ gọi lại ngay.”

“Chuyện quan trọng đấy. Điện thoại di động của Laura Kjær vừa nhận được một tin nhắn.”

Thulin cảm thấy Hess trở nên cảnh giác, quay sang nhìn viên sĩ quan, và cô cầm lấy chiếc điện thoại người đó đưa cho cô.

Đầu máy bên kia là một giám định viên máy tính. Một chàng trai trẻ mà cô không nhớ tên. Anh ta nói nhanh và lắp bắp khi cố giải thích tình hình.

“Là chuyện điện thoại di động của nạn nhân. Chúng tôi luôn hủy thuê bao với công ty điện thoại khi kiểm tra máy xong, nhưng việc kiểm tra phải mất đến vài ngày, vì thế nó vẫn hoạt động, và cô vẫn có thể…”

“Hãy nói cho tôi biết tin nhắn đó viết gì.”

Thulin nhìn chằm chằm vào những cây cột quanh sân, những chiếc lá màu đồng đang xoay tròn trong không trung, và cô cảm nhận được ánh mắt Hess đang dán chặt sau gáy cô lúc anh chàng giám định viên máy tính đọc to tin nhắn. Một cơn gió lạnh lẽo lùa qua cánh cửa cài chốt hờ hững, và cô nghe thấy giọng mình hỏi rằng liệu họ có thể lần ra dấu vết của người gửi tin nhắn hay không.

Nguồn: tve-4u
Được bạn: Mọt Sách đưa lên
vào ngày: 27 tháng 8 năm 2026

« Lùi Tiến »

💬 Thảo luận

Chưa có bình luận nào — hãy là người đầu tiên chia sẻ cảm nhận của bạn!

Đăng nhập để tham gia bình luận.