Cánh cửa lớp học của Gustav hơi hé mở, nhưng trong phòng không có ai. Steen vội vã đi tiếp về phía trước, cảm thấy may mắn vì đang là giờ học nên các hành lang sẽ không có những ánh mắt tò mò soi mói. Khi đi qua cánh cửa của những lớp mẫu giáo ồn ào, anh gần như cố gắng lờ đi những cành con trang trí mùa thu và những con vật được làm từ hạt dẻ. Chuyến viếng thăm của cảnh sát hôm nọ là một cơn ác mộng. Dấu vân tay. Cảm xúc ấy tỉnh thức trong lòng anh khi anh nhận ra họ đang nói gì. Niềm hy vọng trào dâng, xen lẫn sự hoang mang. Anh và Rosa đã từng trải qua cảm xúc ấy quá nhiều lần - hy vọng rồi lại thất vọng - nhưng lần này nó bất ngờ hơn. Sau đó, họ đã bàn bạc với nhau, rằng sự thật vẫn là sự thật, và ít nhất là vì Gustav, họ nên cố gắng mạnh mẽ để đương đầu với những nỗi đau và sự tuyệt vọng mỗi lần được gợi nhớ đến con gái. Bất kể những sự gợi nhắc ấy ở dạng nào. Họ đã hứa với nhau rằng họ sẽ tiếp tục tiến bước, bất chấp tất cả, và mặc dù Steen gần như có thể cảm nhận được những con vật bằng hạt dẻ đang dõi mắt theo anh khi anh rẽ về phía khu vực sinh hoạt chung, anh quyết tâm không để cho điều đó gây ảnh hưởng đến mình.
Steen dừng khựng lại. Chỉ thoáng nhìn qua, anh cũng nhận ra những đứa trẻ đang ngồi ở khu vực sinh hoạt chung chính là bạn học của Kristine. Đã lâu anh không gặp chúng, nhưng anh vẫn nhớ mặt chúng.
Chúng đang ngồi yên bình quanh những cái bàn màu trắng kê trên tấm thảm màu nâu, hoạt động theo nhóm, nhưng ngay khi đứa học sinh đầu tiên nhìn thấy anh, một làn sóng chú ý lan khắp phòng và tất cả các khuôn mặt đều hướng về phía anh. Không ai nói gì. Trong một giây, anh không biết phải làm gì, rồi anh bắt đầu quay ngược trở lại lối vừa đi.
“Chào bác.”
Steen quay sang cô bé đang ngồi một mình ở cái bàn gần anh nhất, những cuốn sách giáo khoa của cô bé được xếp thành chồng gọn gàng trước mặt, và anh nhận ra đó là Mathilde. Trông cô bé đã lớn hơn. Trang nghiêm hơn, trong bộ đồ màu đen. Cô bé nở nụ cười thân thiện với anh.
“Bác đang tìm Gustav ạ?”
“Ừ.”
Anh đã gặp cô bé hàng nghìn lần; cô bé từng đến nhà họ quá thường xuyên đến mức anh thường nói chuyện với cô bé như thể cô bé cũng là con gái anh, nhưng bây giờ thì không còn như thế nữa, và anh không biết phải nói gì.
“Lớp em ấy vừa đi qua đây một lúc trước, nhưng có lẽ các em ấy cũng sắp quay lại rồi ạ.”
“Cảm ơn cháu. Cháu có biết chúng đi đâu không?”
“Không ạ.”
Steen nhìn đồng hồ, mặc dù anh biết bây giờ là mấy giờ.
“Được rồi, bác sẽ đợi nó trong xe.”
“Dạo này bác thế nào ạ?”
Steen nhìn Mathilde và cố mỉm cười. Đó là một trong những câu hỏi nguy hiểm, nhưng anh đã nghe nó quá thường xuyên đến nỗi anh biết tất cả những gì mình phải làm là trả lời thật nhanh.
“Bác vẫn ổn. Hơi bận, nhưng mọi chuyện đều tốt đẹp. Còn cháu?”
Cô bé gật đầu và gắng gượng nở nụ cười, nhưng trông cô bé có vẻ buồn bã.
“Cháu xin lỗi vì cháu không còn đến chơi nhà bác nữa.”
“Đừng nói như vậy. Không sao đâu.”
“Chào ông Steen. Tôi có thể giúp gì được cho ông?”
Steen quay lại và thấy thầy giáo Jonas Kragh đang tiến lại gần họ. Anh ta chừng bốn mươi lăm tuổi, mặc quần jean và áo phông màu đen ôm sát người. Đôi mắt anh ta thân thiện, nhưng cũng cảnh giác và tò mò, và Steen biết rõ tại sao anh ta lại nhìn anh như vậy. Cả lớp đều bị ảnh hưởng bởi chuyện đã xảy ra, và từ hồi đó đến giờ nhà trường luôn cố gắng giúp các em học sinh vượt qua được chuyện đáng buồn ấy. Kragh là một trong những thầy cô giáo nghĩ rằng các em học sinh không nên tham gia buổi lễ tưởng niệm được tổ chức sau khi Kristina mất tích vài tháng. Anh ta tin rằng đó là điều lợi bất cập hại, sẽ xé toạc vết thương đang bắt đầu lên da non, và anh ta đã nói rõ điều đó với Steen vào thời điểm ấy. Trong khi đó, ban giám hiệu nhà trường đã quyết định rằng các em học sinh có thể tự quyết định có tham gia buổi lễ ấy hay không, và gần như cả lớp Kristine đều có mặt.
“Không, không có gì đâu. Tôi đang định rời đi đây.”
Khi Steen tới chỗ chiếc xe cũng là lúc chuông reo. Anh đóng cửa xe và cố gắng tập trung tìm kiếm bóng dáng Gustav giữa những đứa trẻ đang ùa ra từ cửa chính. Anh biết anh đã làm điều đúng đắn, nhưng hình ảnh Mathilde đã khơi lại trong tâm trí anh chuyến viếng thăm của cảnh sát, và anh tự nhắc mình nhớ đến những lời khuyên của nhà trị liệu gần đây nhất của anh: rằng nỗi đau khổ là tình yêu không còn nơi gửi gắm, rằng người ta cần chấp nhận sống chung với nỗi đau khổ và ép buộc mình tiến về phía trước.
Anh nghe tiếng Gustav chui vào chiếc ghế cạnh ghế lái, và nghe thấy cậu giải thích rằng giáo viên Tiếng Đan Mạch đã kéo cả lớp tới thư viện và bắt chúng mượn sách ở đó để đọc trong thời gian rảnh rỗi, đó là lý do cậu ra hơi muộn. Steen muốn gật đầu tỏ vẻ đã hiểu, khởi động xe và lái đi, nhưng anh vẫn ngồi yên, và biết rằng anh cần đi vào trong trường lần nữa. Chuông reo, và anh kìm nén thôi thúc ấy. Anh biết nếu tuân theo nó, anh sẽ vượt qua cái ranh giới mà anh đã tự vạch ra cho mình, nhưng nếu anh không làm thế ngay bây giờ, anh có thể sẽ chẳng bao giờ hỏi được Mathilde điều anh muốn hỏi, và câu hỏi đó dường như quan trọng với anh, có lẽ còn quan trọng hơn bất cứ thứ gì trên đời này.
“Bố sao thế ạ?”
Steen mở cửa xe.
“Bố phải làm một việc. Con ở yên đây nhé!”
“Bố định làm gì thế?”
Steen đóng cửa xe và đi về phía cửa chính, những chiếc lá xoay tròn xung quanh anh.