Người Hạt Dẻ

Lượt đọc: 498 | 0 Đánh giá: 0/10 Sao
★★★★★★★★★★
★★★★★★★★★★
« Lùi Tiến »
CHƯƠNG 36

❊ ❊ ❊

Steen thấy rõ rằng vị khách hàng này chẳng biết gì về các bản vẽ. Anh đã gặp trường hợp ấy quá nhiều lần rồi, nhưng lần này điều đó cực kỳ phiền phức, bởi vì khách hàng đang coi sự thiếu hiểu biết của mình là một ưu điểm và khăng khăng rằng những ý tưởng của anh ta là “độc đáo”, “khác lạ” và “sáng tạo”.

Họ đang ở trong phòng họp lớn. Anh và cộng sự của mình là Bjarke đang đợi anh ta hạ cố đưa ra ý kiến sau khi anh ta cuối cùng cũng ngừng xem những bản vẽ khác. Steen liếc nhìn đồng hồ đeo tay. Cuộc họp cứ kéo dài mãi. Đáng lẽ anh phải lên xe ô tô từ năm phút trước và đang trên đường tới trường học rồi. Nhưng khách hàng này mới hai mươi ba tuổi, là một triệu phú công nghệ, ăn mặc như một thiếu niên mười lăm tuổi với một cái áo hoodie, quần jean rách và đi giày sneaker màu trắng, và theo bản năng, Steen biết rằng anh chàng này sẽ chỉ đánh vần được từ “thuyết chức năng” nhờ sự hỗ trợ của phần mềm chỉnh sửa lỗi tự động trên chiếc iPhone mới coóng mà anh ta đặt trên bàn và không thể ngừng tí toáy.

“Các anh này, bản vẽ này không có nhiều chi tiết.”

“Đúng vậy. Cậu nói bản vẽ lần trước có quá nhiều chi tiết mà.”

Steen cảm nhận được Bjarke nhăn mặt, và cộng sự của anh vội đỡ lời.

“Chúng tôi có thể bổ sung thêm, không vấn đề gì.”

“Dù sao đi nữa, nó cần có thêm những điểm nhấn nhá độc đáo khiến người ta phải trầm trồ sửng sốt.”

Steen đã đợi lời nhận xét đó nãy giờ và rút ra chồng bản vẽ cũ.

“Đây là những bản vẽ gần đây nhất. Chúng có những điểm nhấn nhá độc đáo, nhưng cậu đã nói nó quá nhiều chi tiết?”

“Vâng, đúng thế. Hoặc có lẽ quá ít.”

Steen nhìn anh ta, và anh ta đáp trả ánh mắt anh bằng một nụ cười nở rộng.

“Có lẽ vấn đề là nó quá nửa nọ nửa kia. Anh cứ mang đến hết bản vẽ này đến bản vẽ khác, anh rất hiểu biết trong lĩnh vực của mình, nhưng nó quá cao siêu, và nó cần phóng khoáng hơn nữa. Anh có hiểu ý tôi không?”

“Không, tôi không hiểu ý cậu. Nhưng có lẽ chúng ta có thể đặt những con thú nhựa màu đỏ dọc theo đường dẫn vào nhà và biến cái sảnh thành một con tàu cướp biển, nếu như thế tốt hơn.”

Bjarke bật lên một tiếng cười to, quá to, để cố gắng xoa dịu tình hình, nhưng anh chàng Vua Mặt Trời trẻ tuổi kia không hiểu lời mỉa mai của Steen.

“Đó có thể là một ý kiến hay. Nếu không, tôi có thể chuyển sang làm việc với đối thủ cạnh tranh của các anh, nếu các anh không có ý tưởng nào tốt hơn trước hạn chót vào tối nay.”

Vài phút sau đó, khi Steen đang ngồi trong xe trên đường đến trường, anh gọi điện cho văn phòng luật sư và nói anh vẫn chưa nhận được giấy chứng tử của con gái. Cô thư ký tỏ vẻ sửng sốt và rối rít xin lỗi, Steen ngắt lời cô ta hơi quá vội, nhưng cô ta đã nhận được thông tin và hứa sẽ giải quyết việc đó.

Lúc Steen dừng xe bên ngoài ngôi trường, anh đã uống hết ba chai rượu nhỏ, nhưng lần này anh đã nhớ nhai kẹo cao su và mở cửa sổ suốt mấy kilomet trên đường đến đây. Nhận thấy Gustav không đợi dưới bóng những rặng cây như thường lệ, anh gọi điện cho cậu. Đột nhiên anh không chắc liệu mình đến quá sớm hay quá muộn. Sân trường vắng tanh. Steen nhìn đồng hồ đeo tay. Dạo này anh không mấy khi vào trong trường; thực ra, anh không thể nhớ nổi lần cuối anh vào trong đó là khi nào. Như thể cả anh và con trai đều biết tốt hơn là anh nên ở bên ngoài. Nhưng bây giờ con trai anh không có ở đây, và trong nửa tiếng đồng hồ nữa, Steen phải trở lại văn phòng để duyệt lại các bản vẽ với cậu Vua Mặt Trời. Vì quá sốt ruột đến mức không kìm lòng được, Steen mở cửa xe.

Nguồn: tve-4u
Được bạn: Mọt Sách đưa lên
vào ngày: 27 tháng 8 năm 2026

« Lùi Tiến »

💬 Thảo luận

Chưa có bình luận nào — hãy là người đầu tiên chia sẻ cảm nhận của bạn!

Đăng nhập để tham gia bình luận.