Người Hạt Dẻ

Lượt đọc: 498 | 0 Đánh giá: 0/10 Sao
★★★★★★★★★★
★★★★★★★★★★
« Lùi Tiến »
CHƯƠNG 61

❊ ❊ ❊

Cho đến giờ phút này, tin tức trên radio trong xe chỉ toàn là những lời phỏng đoán và nhắc đi nhắc lại những điều đã biết, cùng với thông báo về cuộc truy lùng Hans Henrik Hauge. Khi ca khúc nhạc pop được phát sau đó hóa ra là một bài tụng ca dành cho việc quan hệ tình dục qua đường hậu môn, Thulin quyết định tắt radio đi. Cô không có tâm trạng trò chuyện, vì thế cô hoàn toàn hài lòng khi Hess cứ cắm cúi vào điện thoại.

Từ Husum, họ đã lái xe tới bệnh viện Glostrup, nơi Magnus Kjær vẫn đang được điều trị. Trong phòng nghỉ giải lao dành cho nhân viên, họ giải thích tình hình với một nữ bác sĩ, và Thulin cảm thấy yên tâm khi cô ta có vẻ thực sự bị sốc và lo lắng cho cậu bé. Cô đưa ra chỉ thị rằng trong bất cứ trường hợp nào, Hans Henrik Hauge cũng không được phép lại gần Magnus Kjær, nếu hắn quyết định xuất đầu lộ diện. Điều đó không có khả năng lắm, vì hắn đang chạy trốn và bị cảnh sát truy nã. May mắn thay, cô bác sĩ nói với họ rằng tình trạng của cậu bé vẫn ổn, trong hoàn cảnh này, tuy nhiên Thulin và Hess vẫn dừng lại ở bên ngoài phòng của cậu trên đường đi ra ngoài. Cậu bé đang ngủ trên giường, và họ dừng lại trong thoáng chốc để nhìn qua ô kính hình chữ nhật trên cửa ra vào.

Suốt gần mười bốn hoặc mười lăm tháng, cậu bé liên tục bị hành hạ, trong khi đó các bác sĩ lại chẩn đoán tình trạng khó khăn trong giao tiếp của cậu là do tự kỷ. Theo những thông tin Thulin thu thập được, cậu bé đã từng hòa nhập rất tốt như bất cứ đứa trẻ nào khác ở độ tuổi của cậu cho đến khi bố cậu qua đời và mẹ cậu chung sống với Hauge. Hẳn là Hauge đã lựa chọn Laura Kjær trên trang web hẹn hò vì hồ sơ của cô ta cho thấy cô ta có một cậu con trai nhỏ. Điều có thể khiến cô ta “mất điểm” trong mắt một số người đàn ông lại chính là lý do khiến Hauge nhắm vào. Từ lịch sử hẹn hò của Hauge, Thulin biết hắn chủ yếu nhắn tin cho những người phụ nữ đơn thân có con nhỏ, nhưng trước khi biết được sự thật động trời dưới căn hầm, cô đã chẳng mảy may để ý đến chi tiết đó; cô chỉ nghĩ rằng Hauge muốn tìm nửa kia trạc tuổi hắn mà thôi.

Từ đoạn clip mà Thulin xem được trên chiếc MacBook của Hauge, họ hiểu rõ hắn đã làm thế nào để ép buộc cậu bé giữ im lặng. Ngồi trên tấm đệm trong căn phòng dưới mặt đất, với vật trang trí màu đỏ theo chủ nghĩa siêu thực treo trên bức tường đằng sau, hắn đã hỏi Magnus với giọng mô phạm rằng chắc hẳn cậu bé muốn thấy mẹ mình hạnh phúc thay vì đau buồn giống như hồi bố cậu bé qua đời phải không? Thế rồi, vẫn với giọng nhẹ nhàng và tự nhiên như thế, hắn nói thêm rằng đương nhiên Magnus sẽ không muốn hắn làm mẹ cậu bé bị tổn thương đâu nhỉ?

Magnus đã không chống cự khi bị cưỡng hiếp sau đó, và Thulin đã không muốn xem đoạn clip ấy. Nhưng chuyện đó đã xảy ra, và từ dữ liệu trên hệ thống web ẩn danh I2P của Hauge, cô biết rằng quá trình đó hẳn đã được chia sẻ hoặc phát trực tiếp trên mạng. Tất nhiên là sau khi đã cắt đi cuộc trò chuyện ở đoạn đầu hoặc những đoạn nào thấy rõ khuôn mặt của Hauge. Và hắn không chỉ làm thế một lần. Chắc chắn phải rất nhiều lần.

Ắt hẳn Laura Kjær không biết về chuyện lạm dụng này, nhưng lời tố cáo nặc danh tới hội đồng thành phố chắc là đã rung lên hồi chuông cảnh báo đối với cô ta. Cô ta đã phủ nhận những lời cáo buộc về sự ngược đãi con trai mình, nhưng những lời cáo buộc ấy chắc là đã khiến cô ta bứt rứt không yên. Có lẽ một mối nghi ngờ đã bắt đầu hình thành, bởi vì thời điểm tố cáo trùng khớp với việc cô ta ngày càng ít muốn rời khỏi nhà trừ khi cậu bé ở bên cô ta hoặc ở trường. Có lẽ cô ta cũng sợ Hauge - rốt cuộc, cô ta đã thay ổ khóa trong lúc hắn vắng nhà vì tham dự một hội chợ thương mại. Buồn thay, điều đó chẳng tạo nên điều gì khác biệt.

“Cảm ơn, tạm biệt.” Hess gác máy. “Có vẻ như chúng ta không thể liên lạc được với nhân viên công tác xã hội hay bất cứ ai khác ở Tòa thị chính có thể nói cho chúng ta biết nhiều thông tin hơn mà không phải đợi đến sáng ngày mai.”

“Anh nghĩ chúng ta nên tìm kiếm người tố cáo nặc danh kia à?”

“Có lẽ thế. Cũng đáng để kiểm tra mà.”

“Tại sao kẻ giết cả hai người họ không thể là Hauge chứ?” Thulin đã biết câu trả lời, nhưng cô không thể kìm lại câu hỏi ấy, và Hess thong thả giải thích.

“Có bằng chứng quan trọng chỉ ra rằng hung thủ của cả hai vụ là một. Có thể nói Hauge có động cơ để sát hại Laura Kjær, nhưng hắn không có động cơ gì để đoạt mạng Anne Sejer-Lassen cả. Hơn nữa, hắn còn có bằng chứng ngoại phạm. Theo những gì thấy trên cái máy tính trong căn hầm dưới lòng đất, chúng ta biết rằng Hauge là một kẻ ấu dâm. Hắn đạt được khoái cảm từ việc lạm dụng tình dục trẻ em. Không nhất thiết là từ bạo lực, cắt tay chân hoặc sát hại phụ nữ.”

Thulin không đáp. Toàn bộ cơn thịnh nộ của cô đều nhắm vào Hauge, và ngay lúc này, cô ước gì mình có thể dành thời gian để truy tìm hắn.

“Cô ổn chứ?”

Cô cảm nhận được Hess đang nhìn chòng chọc vào mặt cô, nhưng cô không muốn nói chuyện về Hauge và những hình ảnh trên chiếc MacBook của hắn thêm nữa.

“Tôi mới là người nên hỏi anh câu đó.”

Hess nhìn cô chằm chằm, hơi ngơ ngác, và mặc dù Thulin vẫn đang dõi mắt về phía đường đi, cô chỉ vào một giọt máu đang đọng trên tai anh. Hess lau nó bằng cục giấy thấm khi cô quành xe về phía tòa nhà của mình. Một ý nghĩ chợt nảy ra trong đầu cô.

“Nhưng làm thế nào mà người tố cáo kia có thể biết được Magnus đang bị lạm dụng khi mà chẳng ai khác biết cả?”

“Tôi không rõ.”

“Và nếu người tố cáo biết về chuyện đó, có lẽ hắn còn biết rằng người mẹ không nắm được chuyện gì đang xảy ra - tại sao hắn lại giết cô ta mà không phải là Hauge?”

“Tôi cũng không rõ điều đó. Nhưng nếu cô suy nghĩ theo hướng ấy, vậy thì có lẽ lý do là thế này: có lẽ vì trong mắt người tố cáo, cô ta đáng lẽ nên biết mới phải. Hoặc có lẽ vì cô ta đã không phản ứng gì với lời tố cáo. Chí ít là phản ứng không đủ nhanh.”

“Quá nhiều có lẽ.”

“Ồ vâng, giả thuyết đó vững chắc như đá tảng ấy. Đặc biệt là khi xét đến chuyện nhân viên công tác xã hội phủ nhận việc có một lời tố cáo tương tự dành cho Anne Sejer-Lassen. Nó hoàn toàn có lý.”

Hess mỉa mai nói, từ chối một cuộc gọi trên điện thoại sau khi kiểm tra màn hình hiển thị. Thulin dừng xe và tắt máy.

“Mặt khác, Anne Sejer-Lassen đã định xách túi bỏ nhà đi cùng bọn trẻ. Bây giờ chúng ta đã biết chuyện gì thực sự xảy ra với Magnus Kjær, có lẽ chúng ta cũng nên kiểm tra xem liệu tai nạn của cô con gái lớn nhà Sejer-Lassen có phải là ngẫu nhiên hay không, hay là dấu hiệu của một vấn đề gì đó hoàn toàn khác.”

Hess nhìn Thulin. Cô có thể nhận ra anh hiểu ý cô. Anh không đáp lời ngay, và cô cảm nhận được những lời nói của cô đã khiến tâm trí anh xoay sang những hướng suy luận mới.

“Tôi tưởng cô nói giả thuyết của tôi có quá nhiều ‘có lẽ’?”

“Có lẽ chúng không như vậy.”

Sau những gì họ tìm thấy trong ga ra nhà Laura Kjær, Thulin cảm thấy mình khó mà mỉm cười được nữa, nhưng lúc này cô lại không kìm được mà nhoẻn miệng. Sự hài hước tạo ra một chút khoảng cách giữa cô và điều cô chưa hiểu thấu, đồng thời cũng chợt khiến cô có cảm giác họ có thể khám phá ra manh mối gì đó. Bỗng có tiếng gõ vào ô kính cửa sổ khiến cô liếc nhìn ra bên ngoài, và cô nhận ra Sebastian đang đứng bên cạnh cửa xe, khuôn mặt tươi cười. Anh đang mặc com lê và một cái áo khoác dài màu đen. Một tay anh cầm một bó hoa bọc giấy bóng kính và thắt ruy băng, còn tay kia cầm một chai rượu vang.

Nguồn: tve-4u
Được bạn: Mọt Sách đưa lên
vào ngày: 27 tháng 8 năm 2026

« Lùi Tiến »

💬 Thảo luận

Chưa có bình luận nào — hãy là người đầu tiên chia sẻ cảm nhận của bạn!

Đăng nhập để tham gia bình luận.