Hoa Nhị phu nhân kéo cao cổ áo, ngoài mái tóc xanh biếc cùng gương mặt diễm lệ, nàng che chắn bản thân kín mít. 【 】 Bỗng dưng nàng có chút hối hận…… Vì sao lại nói với Quách Thiệu những lời đó, ngay trước mặt chủ tướng Chu triều, lại còn khen ngợi đám tướng sĩ thù địch với Chu triều? Vạn nhất Quách Thiệu nghe xong không vui, thì công sức lấy lòng hắn hôm nay chẳng phải uổng phí?
Có lẽ Quách Thiệu đối với nàng quá tốt, có lẽ nàng cảm thấy hắn thân thiết, cho nên mới lơ là, buột miệng nói ra những lời trong lòng.
Nếu là đổi thành một người, là tù binh của nàng, điên cuồng hành hạ, nhục nhã nàng…… Thì vừa rồi, những bài thơ đó, nàng cũng có thể vì cầu toàn, nhẫn nhục mà viết ra. (Cho nên Quách Thiệu cho rằng không phải do Hoa Nhị phu nhân làm, nguyên nhân là ở chỗ này.)
Hoa Nhị phu nhân tự hiểu rõ, vốn xuất thân thấp hèn, giờ lại thành tù nhân. Hiện tại còn có gì là tôn nghiêm, vốn là chuẩn bị giẫm đạp bản thân để đổi lấy mạng sống.
Đúng lúc này, Quách Thiệu lên tiếng: "Ta là vì bài thơ kia mà xin lỗi."
Hoa Nhị phu nhân lập tức ngạc nhiên: "Quách đại soái vì sao phải xin lỗi?"
Quách Thiệu nói: "Ý của ta là muốn người Thục quốc đồng lòng với triều đình Đại Chu, nhanh chóng chấm dứt tình trạng phân liệt. Đã như vậy, cần phải thể hiện thành ý, không thể để Thục nhân cảm thấy vong quốc nhục nhã…… Bài thơ đó vô ích."
Mặt Hoa Nhị phu nhân lộ vẻ lo lắng, Quách Thiệu lại nói: "Phu nhân có thể phái người hỏi Lý Hạo, đại quân chủ lực của ta đều đóng quân bên ngoài thành, chính là để tránh cho tướng sĩ vào thành rồi thấy cảnh giàu có, không kiềm chế được mà cướp bóc. Dọc đường, các châu quận, không hề đụng đến một cọng kim sợi chỉ."
Hoa Nhị phu nhân vội hỏi: "Trong cung Tần phi cung nữ, Quách đại soái định buông tha các nàng?"
Quách Thiệu nói: "Chờ cấm quân Thục quốc trong thành ổn định, sẽ hạ lệnh cho các cung nữ đều về nhà…… Nhưng tài vật trong hoàng thành phải sung công, không thể để người trong cung cướp đi."
"Lời Quách đại soái nói, đều không phải là nói suông sao?" Hoa Nhị phu nhân hôm nay thực sự quá bất ngờ. Nàng thậm chí cảm thấy mình đang nằm mơ, trên đời này còn có loại vũ phu như vậy?
Quách Thiệu trầm ngâm một lát, dùng giọng điệu ôn hòa như trò chuyện việc nhà nói: "Ta có một thiếp, bị thương nặng trong lúc loạn lạc, rất đáng thương (Ngọc Liên). Nếu dung túng tướng sĩ, nhất thời buông thả, lại gây ra những tổn thương không thể hàn gắn cho nữ tử, thậm chí là cướp đi mạng sống của họ, thì tổn thất quá lớn. Phu nhân cũng là nữ nhân, muốn nuôi một người lớn lên cần mười mấy hai mươi năm, hà cớ gì phải làm hại người ta?"
Hơn nữa, điều này còn làm hư hao hình tượng của tướng sĩ trong lòng bách tính…… Có những vũ phu không biết nhìn xa trông rộng, nếu bị bách tính khinh thường, thì có lợi gì cho địa vị của nghề nghiệp này? Chỉ có ta mới giúp họ tính toán.
Ta thà chia tiền cho họ, cấm quân tinh nhuệ đều là những người vạm vỡ, không phải hạng tầm thường, có tiền họ có thể mua tiểu thiếp xinh đẹp, có thể đến thanh lâu. Như vậy vẫn có thể thỏa mãn nhu cầu của tướng sĩ, nhưng cái giá phải trả lại không lớn lắm."
Hoa Nhị phu nhân nghe đến hai chữ "nhu cầu", mặt hơi đỏ lên.
Quách Thiệu lại tiếp tục nói về lý niệm quản lý Thục quốc của mình, một số biện pháp, thậm chí còn rất hứng thú với kiến giải của Hoa Nhị phu nhân.
Hoa Nhị phu nhân có thể dễ dàng đối đáp…… Tuy nhiên, nàng là nữ tử, dù kiến thức học thức đều có, nhưng quan tâm nhất vẫn không phải là làm sao trị quốc. Nàng hiển nhiên hứng thú với con người, đặc biệt là một số người hơn.
Vũ phu bách chiến bách thắng, một mình ngang dọc Thục quốc, đánh xuyên qua đường đông, còn đi công kích Kiếm Môn quan. Ánh mắt nhìn xa trông rộng, văn trị nhãn quang…… Đương nhiên quan trọng nhất, hắn đối xử với nữ tử rất tốt, trong vài câu nói đã nhắc đến thiếp của mình, sự thương tiếc lộ rõ trên mặt. Hoa Nhị phu nhân trong lòng là nhìn Quách Thiệu như vậy.
Nàng khó mà kiềm chế được hứng thú mãnh liệt với người vừa mới diệt Thục quốc này.
Try{ggauto();} catch(ex)
Người ta gọi là Quách thợ rèn, trước kia hắn làm thợ rèn, làm tiểu tốt, xuất thân rất thấp kém. Đừng nói là xuất thân cao quý, ngay cả gia cảnh khá hơn một chút, cũng sẽ không đi theo con đường của Quách Thiệu.
Mà Hoa Nhị phu nhân, cũng xuất thân thấp hèn. Nàng đột nhiên cảm thấy người này càng thêm thân thiết, khiến lòng nàng rất ấm áp, như mùa đông giá rét, hai người tương tự có thể sưởi ấm cho nhau.
Ngay vừa rồi, nàng còn tràn đầy tro tàn, tuyệt vọng, cảm thấy cả thành đều là gió lạnh. Nhưng bây giờ, nàng rõ ràng cảm nhận được, dường như có một vầng thái dương chiếu vào sâu trong đáy lòng…… Khích lệ nàng, thì ra người xuất thân thấp hèn cũng có thể có tự tôn như vậy. Hơn nữa, còn biết cho người khác tự tôn.
"Quách Tướng quân, trên người ngươi có dương quang khí vị." Hoa Nhị phu nhân nhìn làn da màu đồng cổ của hắn, lẩm bẩm nói.
Quách Thiệu chỉ mỉm cười, dường như không hề cảm thấy bất ngờ.
Hoa Nhị phu nhân bỗng nhiên hoàn hồn, vô cùng ngượng ngùng. Nàng quay đầu nhìn ra ngoài cửa sổ, chỉ thấy trời đã tối đen từ lúc nào. Nàng kinh hoảng nói: "A, đã trễ thế này rồi! Ta phải về cung, đêm không về ngủ thì không hay, sẽ có rất nhiều người để ý đến ta."
Ánh mắt Quách Thiệu lướt qua người nàng, có thể thấy cảm xúc của hắn rất phức tạp…… Hoa Nhị phu nhân thầm nghĩ: May mắn có Kinh nương giúp ta nói chuyện, nếu không đêm nay hắn chưa chắc đã buông tha ta.
"Ta đưa ngươi." Quách Thiệu nói.
Hoa Nhị phu nhân vội nói: "Không dám không dám, ta phải đi…… Quách đại soái dừng bước, cáo từ."
Quách Thiệu đưa tay sờ trán, trong lòng dường như rất vướng bận. Một lát sau, hắn bỗng nhiên nói: "Vậy được rồi, ta gọi Kinh nương đưa ngươi về."
…… Hoa Nhị phu nhân nhìn thấy Kinh nương trước xe ngựa, mặc dù đã lâu không gặp, nhưng dáng người Kinh nương rất đặc biệt, cho nên Hoa Nhị phu nhân liếc mắt đã nhận ra. Nàng mời Kinh nương lên xe, Kinh nương không từ chối.
Kinh nương đánh giá vẻ mặt Hoa Nhị phu nhân, hỏi: "Hắn không có đụng đến phu nhân?"
"Không có." Hoa Nhị phu nhân vội vàng nói, "Ngay cả một ngón tay cũng không đụng, ta có thể thề."
Hoa Nhị phu nhân dùng đầu ngón chân cũng có thể nghĩ ra, Kinh nương đi theo bên cạnh Quách Thiệu chắc chắn không phải bị ép buộc, hơn nữa quan hệ cũng không đơn giản. Hoa Nhị phu nhân trong cung tranh giành tình cảm với các nữ tử đã quen, chuyện này nàng rất hiểu.
"Đa tạ Kinh nương đã giúp ta." Hoa Nhị phu nhân nói. Kinh nương khẽ nói: "Năm đó nếu không phải phu nhân giúp ta, ta cũng rất khó khăn. Cho nên ngươi không cần cảm ơn ta."
Hoa Nhị phu nhân cảm động nói: "Ta quen biết rất nhiều người, cuối cùng lại thấy, chỉ có ngươi là thành tâm nhất."
Kinh nương không lên tiếng, có lẽ nàng vốn không giỏi bộc lộ tâm tình. Nhưng Hoa Nhị phu nhân cảm thấy nàng rất đáng để kết giao, năm xưa cũng nhờ vậy mà bà mới nhận ra con người, rồi mới dám dứt khoát... Ngược lại, Hoa Nhị phu nhân trước kia cũng không thiếu tiền.
"A lang..." Kinh nương vẫn nhìn chằm chằm vào mặt Hoa Nhị phu nhân, "Phu nhân phải cẩn thận với hắn, hắn còn đáng sợ hơn loại người thấy là nhào tới không kịp chờ ô của ngươi, đừng để hắn mê hoặc."
Hoa Nhị phu nhân lúng túng nói: "Đa tạ Kinh nương nhắc nhở, ngươi cứ yên tâm, ta đã trải đời. Giờ thân mang bất hạnh, chỉ mong cùng vương thượng giữ được mạng, nào còn tâm trí nào để ý chuyện khác?"
Kinh nương gật đầu: "Có gì cần ta giúp, cứ mở miệng. Phu nhân cứ phái người tới, bảo thị vệ muốn gặp Kinh nương, thân binh bên cạnh A lang đều biết ta."
"Ừm." Hoa Nhị phu nhân không nhịn được nắm chặt tay Kinh nương, "Kinh nương cứ đợi ta, ta sẽ luôn nhớ ân tình của ngươi."