Thiếu niên ngồi trên xe lăn mỉm cười: "Đây cũng coi là bản lĩnh ghê gớm, ngươi tên là gì? Bao nhiêu tuổi rồi?"
Cậu nhóc nửa lớn nửa nhỏ ngượng ngùng nói: "Con tên là Nhị Oa, Triệu Nhị Oa. Mười ba tuổi rồi." Dường như cậu rất khổ não vì cái tên không có tiền đồ này.
Thiếu niên áo gấm cười đầy thấu hiểu, lại hỏi: "Có biết chữ không?"
Nhị Oa lắc đầu như trống bỏi, cha cậu cũng lộ ra vẻ mặt ngượng ngùng.
Thiếu niên áo gấm gật đầu, bảo Nhị Oa đứng lên.
Nhị Oa thầm nghĩ, kiểu gì cũng không được đứng lên, vừa đứng lên là hết chuyện. Thế là cậu nằm ì ra đất, gương mặt khổ sở nhìn vị quan nhân trên xe lăn.
Vị thiếu niên áo gấm thấy bộ dạng lười biếng này của cậu thì hơi buồn cười, lại e ngại vết thương trên lưng nên không dám cười thành tiếng, nói với một vệ sĩ mặt trắng trẻo bên cạnh: "Thạch đại ca, lấy cuốn giáo trình trinh sát tới đây."
Vệ sĩ được gọi là Thạch đại ca mỉm cười, lấy từ trong túi ra một cuốn sách mỏng, cung kính đưa tới trước mặt thiếu niên. Thiếu niên ra hiệu cho thị vệ lật đến một trang nào đó, đưa sách cho Nhị Oa, ôn tồn nói với Nhị Oa: "Hai trang này có tổng cộng bốn mươi tiểu nhân, động tác mỗi người khác nhau. Bây giờ ta cho ngươi thời gian ba mươi tức, đến lúc đó nếu ngươi có thể vẽ lại được quá nửa, ta liền thừa nhận ngươi có bản lĩnh."
Nhị Oa hít sâu một hơi, đón lấy cuốn sách nhỏ, hai tay run run. Cha Nhị Oa cũng nắm chặt góc áo, trông còn căng thẳng hơn cả con trai. Đàn em nhỏ đứng xa xa đầu bờ, lo sợ nhìn về phía này.
Thiếu niên mỉm cười với Nhị Oa: "Bây giờ bắt đầu tính giờ." Lại nói với thị vệ họ Thạch: "Thạch đại ca làm phiền huynh tính giờ."
Có vĩ nhân từng nói, khi một người ngồi trên lò lửa, một phút dài như một năm. Nếu như ở cùng cô nương mình yêu thương, một ngày sẽ trôi nhanh như một giây. Nhị Oa chắc chắn chưa từng nghe qua câu này, nhưng trải nghiệm của cậu lúc này lại giống hệt với vị vĩ nhân kia khi phát hiện ra đạo lý này.
Cho nên mới nói, trải nghiệm thuộc về đại chúng, còn phát hiện chỉ thuộc về một vài người được gọi là thiên tài.
Nhị Oa vừa xem xong một lượt, thị vệ họ Thạch liền nói: "Đã hết giờ."
Nhị Oa bĩu môi, thầm nghĩ người này sợ lão tử cướp chén cơm của hắn, cố ý rút ngắn thời gian.
Lúc này, một vệ sĩ bưng giấy bút tới, Nhị Oa vồ lấy cây gậy tre đen kỳ quái kia, nắm chặt lấy, vạch một đường trên khay. Than tre giòn làm sao chịu nổi sức man lực của cậu, gãy cái rắc.
Nhị Oa lén nhìn người trên xe lăn, mới cười gượng gạo: "Hay là con dùng cái này vậy." Nói xong nhặt một cành khô, rồi dùng chân gắng sức vạch vài cái trên mặt đất, khiến bụi bay mù mịt.
Cha Nhị Oa sững sờ nhìn con trai mình. Trong ánh mắt vừa có lo lắng, càng nhiều hơn là tự hào và chờ đợi.
Ngoài dự liệu của tất cả mọi người, Nhị Oa tái hiện lại toàn bộ bốn mươi tiểu nhân trên mặt đất một cách nguyên vẹn, không vẽ sai một nét nào, ngay cả thứ tự cũng y hệt cuốn sách nhỏ. Khiến đám thị vệ xung quanh vốn định xem náo nhiệt đều sửng sốt đến ngây người.
Công tử trên xe lăn cũng than thầm vận may, thần đồng nhỏ như vậy ở cái thời đại chưa phổ cập giáo dục này, xác suất được phát hiện quá thấp, hiếm có lại còn quỳ dưới đất cầu mình thu nhận. Chẳng lẽ đây chính là cái gọi là "cùng cực tất thái lai" trong truyền thuyết, công tử không tránh khỏi việc mơ mộng một phen.
Nhị Oa thấy mọi người vẻ mặt chấn động, cảm thấy mình đã thành công đả động đối phương, nhưng mãi không thấy đám người này có phản ứng gì, không khỏi sốt ruột hỏi: "Rốt cuộc có thể thu nhận con không?"
Thị vệ nhỏ con sau xe lăn thấy vẻ khẩn trương của Nhị Oa, có chút không đành lòng. Khẽ nói bên tai người đang chìm đắm trong cảm xúc nào đó: "Điện hạ, Điện hạ..."
Vị Điện hạ kia hoàn hồn lại, gật đầu với Nhị Oa: "Không tệ, tính là ngươi có bản lĩnh. Ngươi có thể về rồi."
Nhị Oa nghe nửa câu trước thì vui mừng khôn xiết, nhưng nghe nửa câu sau thì không khỏi xì hơi. Cái miệng lập tức trề ra, giọt lệ xoay tròn trong hốc mắt, sắp sửa khóc nức nở. Nghẹn ngào nói: "Sao có thể như vậy? Sao có thể bắt nạt trẻ con chứ? Không phải đã nói rồi sao, con có bản lĩnh thì thu nhận con mà?"
Cha Nhị Oa cũng đứng bên cạnh vái chào nói: "Vị đại quan nhân này, nếu thấy Nhị Oa nhà con còn chút tác dụng, thì thu nhận nó đi ạ."
Công tử trên xe lăn vô tội dang hai tay, giễu cợt: "Chẳng lẽ không về nhà nói với mẹ một tiếng? Không cần khoe khoang với bạn bè chút sao?" Nói xong nháy mắt với Nhị Oa.
Nhị Oa nghe vậy, giọt nước mắt vừa định rơi liền bị thu hồi lại, vẻ mặt khổ sở lập tức chuyển thành khuôn mặt cười, giống hệt bộ môn nghệ thuật dân gian nổi tiếng vùng Hán Trung, Tây Tần - Biến diện. Cậu dập đầu "bình bịch" ba cái với chủ tử tương lai, lớn tiếng nói: "Cảm ơn công tử, cảm ơn công tử!"
Thiếu niên trên xe lăn mỉm cười với cậu, vung tay nói: "Đi mau đi, ta sẽ để một người ở lại đợi ngươi."
Nhị Oa gật đầu mạnh, đứng dậy, chẳng màng đến hai đầu gối đầy bụi đất, vừa nhảy vừa chạy về phía thôn, vừa chạy vừa lớn tiếng hét: "Con cuối cùng cũng được vào thành rồi, con không làm ruộng nữa!"
Đàn em nhỏ không hiểu suy nghĩ của anh trai, nhưng có thể cảm nhận rõ ràng niềm vui của cậu. Thế là cũng hét lớn những câu như "vào thành, không làm ruộng", cười đùa nhảy nhót đuổi theo.
Cha Nhị Oa thấy con trai rốt cuộc được như ý nguyện, vừa an ủi lại vừa lo lắng, ông khó xử nhìn bóng lưng con trai, cảm thấy phân vân.
Công tử trên xe lăn thấy dáng vẻ nửa không nỡ nửa vui mừng của cha Nhị Oa, vô cớ nhớ tới người cha đời này của chính mình, không khỏi hơi ngưỡng mộ Nhị Oa, chàng ôn tồn nói với cha Nhị Oa: "Đại ca cứ yên tâm, đứa nhỏ này đi theo ta nhất định sẽ không để người ta bắt nạt."
Thực ra còn vế sau: "Chỉ bị ta bắt nạt thôi." Chỉ là chàng không nói ra.
Cha Nhị Oa nghe chàng nói vậy thì yên tâm hơn nhiều. Gãi đầu cười chất phác, hỏi công tử: "Vẫn chưa hỏi quý danh của quan nhân ạ?" Trong lòng thầm nghĩ không biết ngươi là ai, con trai ta sau này xem ra nên tìm ở đâu đây?
Công tử mỉm cười ôn hòa với cha Nhị Oa, gió nhẹ thổi qua, làm những lọn tóc trên trán chàng bay lên, gương mặt tuấn tú và sạch sẽ, đôi mắt sáng ngời và trong trẻo.
Chàng thanh âm trong trẻo nói: "Ta tên Tần Lôi."
Đoàn xe tiếp tục tiến về phía Trung Đô.
Tần Lôi đã trở lại trên xe, Nhị Oa không đi theo, cậu sẽ lên đường muộn hơn một ngày cùng với vệ sĩ ở lại.
Quan lộ nước Tần cực kỳ rộng rãi, đủ cho hơn mười con ngựa đi song song, được đầm nện chắc chắn bằng phẳng, xe ngựa đi trên đó vô cùng êm ái, tạo thành sự đối lập rõ rệt với quan lộ gập ghềnh, nhấp nhô của nước Tề.
Xe ngựa rất chắc chắn, nhưng lại không tinh xảo. Ngồi bên trong ngoài cảm giác không gian rất rộng ra, thực sự không thể nói là thoải mái, so với xe của Thẩm Lạc thì kém quá xa. Tần Lôi lót một tấm chăn trên ghế, mới cảm thấy dễ chịu hơn chút. Chàng không khỏi hoài niệm sự xa hoa thoải mái của xe ngựa nước Tề.