Một ngày đẹp trời của năm 1979. Giám đốc thương mại công ty vàng bạc đá quí Delmaux trên quảng trường Vendôme vừa nghe có chuông điện thoại reo. Ông nhấc máy.
– Allô, công ty nữ trang Delmaux phải không? Phủ tổng thống đây. Tôi là Dumoulin des Aigrets thư kí riêng của ngài tổng thống. Nhân dịp lễ Giáng sinh đang tới gần, ngài tổng thống dự định tặng vài món nữ trang quí cho phu nhân và gia quyến. Mong ông vui lòng mang tới phủ tổng thống một số mẫu nữ trang như dây chuyền kim cương, trâm cài đầu, vòng đeo tay, vân vân… Ông mang tới tòa nhà gác cổng điện Elisées vào lúc chừng mười sáu giờ. Sau khi ngài tổng thống xem qua, ông sẽ thu về chậm lắm là vào lúc chừng mười tám giờ. Sáng mai ông sẽ được biết tổng thống ưng ý những món nào.
Giám đốc thương mại công ty Delmaux vâng dạ rối rít. Tiếp đó vị thư kí riêng của tổng thống yêu cầu giám đốc thương mại công ty nữ trang ghi thật chính xác những món ngài tổng thống định tặng thân nhân của ngài.
Ngay chiều hôm đó, theo đúng hẹn, một chiếc xe hơi kín đáo chạy tới điện Elysées. Người lái xe mang vào nhà gác cổng điện khoảng mười hai hộp chứa nhiều kim cương, ngọc lục bảo, hồng ngọc, lam ngọc và nhiều thứ quí giá khác đã được những bàn tay vàng của những nghệ nhân kim hoàn nổi tiếng thế giới kì công chế tác. Toán vệ binh cộng hòa gác cổng tỏ ý ngạc nhiên, nhưng người của công ty Delmaux giải thích rõ: đây là những nữ trang mang tới để tổng thống chọn, cần cất giữ vào nơi tuyệt đối an toàn. Rồi sẽ có người của công ty tới thu về. Lời dặn của nhân viên công ty lập tức được đội trưởng vệ binh thực hiện.
Một giờ sau có chiếc xe thứ hai tới đậu trước cổng điện Elysées. Một ông trông chững chạc đáng kính, ria mép trắng phau, trên ve áo thoắt ẩn thoắt hiện chiếc cuống huân chương Bắc đẩu bội tinh tự giới thiệu:
– Tôi là Louis Armand Delmaux chủ công ty nữ trang lớn trên quảng trường Vendôme. Chắc các ông chẳng lạ gì: công ty Delmaux. Giấy tờ của tôi đây.
Ông già đáng kính đưa chứng minh thư cho các vệ binh cộng hòa. Họ săm soi rất kĩ. Ông khách đeo huân chương tiếp tục, không để họ có thì giờ hỏi lí do ông ta tới đây.
– Ngài Tổng thống dự định xem qua vài món nữ trang muốn mua tặng thân nhân trong dịp Noel. Công ty chúng tôi đã cử người mang tới trước đây khoảng một giờ. Nhưng chúng tôi vừa nhận điện của ông thư kí riêng ngài tổng thống báo tin: bữa nay tổng thống chưa có thì giờ xem hàng. Vì thế tôi tới để mang số nữ trang đó về công ty. Sau vài ba ngày nữa, các cuộc hội nghị của tổng thống thưa bớt, may ra chúng tôi sẽ lại có vinh dự mang tới để ngài coi qua. Thế đấy, tôi xin phép lấy lại các thứ của công ty.
Người tài xế bận chế phục gắn lon vàng của ông già đáng kính nhanh nhẹn xếp các hộp nữ trang còn niêm kín vào trong cốp. Ông già sang trọng lên xe biến mất, không rõ đi đâu.
Quả lừa thế kỉ đã hoàn tất. Cú phôn của ông thư kí Dumoulin des Aigrets gọi cho công ty vàng bạc đá quí Delmaux là cú phôn giả danh, tấm chứng minh thư trình cho các lính gác cổng điện Elysées cũng là chứng minh thư giả. Người xưng là Louis Armand Delmaux tuy trông mẽ ngoài sang trọng đáng kính thế nhưng thực ra là một tên bịp có tiền án, đặc biệt táo tợn và lì lợm.
Khốn nỗi lúc thực hiện kế hoạch bọn gian đã phạm một sai lầm nho nhỏ: khi đọc qua điện thoại bản kê những món nữ trang cần mang tới cho tổng thống chọn mua, chúng đã sa đà vì quá tham lam. Thoạt đầu giám đốc thương mại của công ty Delmaux mừng rơn trước đơn đặt hàng của vị nguyên thủ quốc gia, hơn nữa đây sẽ là dịp ngàn năm có một để uy tín của công ty Delmaux kín đáo lan rộng trong giới thượng lưu quyền quí. Nhưng thấy bản kê cứ kéo dài mãi, ông ta sinh nghi. Ông nghĩ bụng: phải chăng đây là một quả lừa? Tuy không chắc mười mươi nhưng ông ta thấy nên báo cảnh sát. Cảnh sát liên lạc với văn phòng điện Elysées và được hồi âm ngay tức thì, rất cụ thể, rất rõ ràng: tổng thống không hề có ý mua nữ trang tặng ai hết, ông Dumoulin des Aigrets thư kí riêng của tổng thống không hề gọi điện cho công ty Delmaux.
Vì thế, khi công ty Delmaux chuẩn bị cho nhân viên mang những hộp nữ trang quí tới nhà gác cổng điện Elysées, họ được lệnh của cảnh sát: chỉ mang tới những chiếc hộp… rỗng ruột. Và một giờ sau, khi ông Delmaux dỏm tới nhận lại những chiếc hộp, chỉ huy đội vệ binh không do dự đưa ngay vì anh cũng đã nhận được những chỉ thị cần thiết. Xe của “ông Delmaux” vừa chạy khỏi cổng điện Elysées chừng vài trăm mét thì bị xe cảnh sát phục sẵn ép chặt hai bên. Ông Delmaux dỏm cùng tên tài xế mặc chế phục gắn lon vàng bị còng tay đưa vào xàlim.
Phiếm luận:
Nếu ai cũng cảnh giác cao như giám đốc thương mại của Delmaux, nếu người cảnh sát nào cũng khẩn trương vào cuộc như cảnh sát Pháp trong vụ này thì bọn lừa đảo phải vào xà lim hết.