Anh chàng John Tilberry đột nhiên biến thành chàng trai lúng túng nhất thế giới vì bỗng chốc trở thành người đa thê, nói chính xác hơn: người có những hai vị hôn thê trong một lúc. Cô thứ nhất do thỏa thuận giữa hai gia đình, cô thứ hai do may mắn trúng số độc đắc. Đọc tới lần thứ mười lá thư vừa nhận, anh ta những muốn tự xỉ vả vì tội trót dại mua tấm vé xổ số đợt đặc biệt “Người Đẹp Thời Thượng” cách đây vài tuần.
Quả thật đây là một đợt xổ số không giống ai: đợt xổ số chỉ có một giải thưởng độc nhất đã là đặc biệt rồi, hơn nữa giải thưởng này lại độc nhất vô nhị, trước kia và mãi mãi sau này không bao giờ có lần thứ hai: “Người Đẹp Thời Thượng” sẽ về làm vợ người trúng số. Mẩu quảng cáo đăng trên các báo Anh hồi đó những năm mở đầu thế kỉ XX đã khiến dư luận bàn tán rầm rầm. Trong mẩu quảng cáo ấy, một phụ nữ cho biết sẽ đứng ra tổ chức một đợt xổ số đặc biệt, người trúng giải sẽ được cô ta về sửa túi nâng khăn. Cô giải thích: ông bố cô đã gạt hết mọi anh chàng rắp ranh bắn sẻ, trong khi cô đã đem lòng thầm yêu trộm nhớ một chàng trai nọ. Nhưng vì phải đợi chờ cô quá lâu không chịu nổi nên mới đây chàng vừa kết hôn với một cô gái khác. Cô chán nản, không biết có cách nào lấy được một người bạn đời vừa ý nên đành nhờ số phận mang về cho cô người chồng do Chúa an bài. Mẩu tin được kí tên “Người Đẹp Thời Thượng” kèm theo công thức Còn tiếp, y hệt các truyện nhiều kì.
Cuộc bàn luận, tranh cãi nổi lên khắp nước. Ở quê hương nhà đại thi hào Shakespeare tuy phụ nữ đã vài phen ngồi lên ngôi báu nhưng các bậc hiền nhân quân tử vẫn có thói quen đòi hỏi giới nữ phải kín đáo hơn. Do đó, giới mày râu rất chú ý đến người phụ nữ táo tợn này, phần vì tò mò phần vì ngưỡng mộ, và không ít người ao ước có nàng trong vòng tay.
Những ngày sau, số phát hành các tờ báo tăng vùn vụt, cứ như thể đa số đàn ông Anh vẫn chưa có vợ, hoặc đang sắp sửa lấy vợ. Kể cũng dễ hiểu tình trạng sôi sục này: khối Liên hiệp Anh từ cổ chí kim chưa bao giờ có chuyện phụ nữ tự dâng mình làm giải độc đắc của một đợt xổ số. Bản thân chuyện này tự nó cũng khiến mọi người ngạc nhiên, nhưng cái thu hút sự chú ý, tính tò mò, lòng mong đợi của mọi người lại nằm trong hai từ Còn tiếp ngắn gọn trong ngoặc đơn: (Còn tiếp). Bởi lẽ sau khi đọc hết mẩu quảng cáo mọi người vẫn chưa nhận được thông tin rõ ràng nào về nhân vật nữ đó. Cô hay bà ta bao nhiêu tuổi? Tính cách ra sao? Của hồi môn lớn hay nhỏ? v.v… Trúng giải một phụ nữ, hay đấy, nhưng vấn đề là chất lượng cái giải ấy trong trường hợp này là “chất lượng” giải thưởng người phụ nữ ấy ra sao…
Trong những ngày sau đó, người dân cả nước Anh hàng ngày xếp hàng xô đầy nhau từ sáng sớm tinh mơ trước các tòa soạn các kiốt bán báo hòng tìm được những thông tin tiếp theo. Quả nhiên, sau bốn ngày lại có mẩu tin kí tên “Người Đẹp Thời Thượng”. Nàng nhắc lại tóm tắt lời giao ước cũ rồi cung cấp một số chi tiết về thân thế nàng: hai mươi hai tuổi, thân hình rất đẹp với nhiều đường cong tuyệt mĩ, gương mặt rất khả ái, được giáo dục rất chu đáo, rất đa cảm đa tình (trích nguyên văn trên các báo). Như lần trước, cuối mẩu tin cũng có hai từ trong ngoặc đơn: (Còn tiếp). Đoạn tiếp theo xuất hiện hai ngày sau, nó nổ tung như một trái bom cực mạnh: “Người Đẹp Thời Thượng” hai mươi hai tuổi, thân hình rất đẹp, gương mặt rất khả ái, đa cảm đa tình… tuyên bố: ngoài những thứ vô giá đó còn tặng thêm món hồi môn 10.000 bảng. Hồi đó, 10.000 bảng là một gia tài đáng nể. Một cô gái kèm theo 10.000 bảng làm giải thưởng xổ số! Quả là điều chưa từng có trên trái đất này và chẳng Ănglê một tí tẹo nào!
Mẩu quảng cáo ngày tiếp theo cho biết vài chi tiết có tính chất kĩ thuật. Vé sẽ được bán tại một số quầy treo biển riêng. Ngày mở thưởng nhằm ngày 12 tháng Tư ở Leicester dưới sự giám sát của ngài Pitt quan chức tòa án. Ngài Pitt cũng sẽ đích thân báo tin may mắn cho người trúng thưởng. Chi tiết kĩ thuật cuối cùng: giá vé vô cùng rẻ, chỉ vài đồng xu penny, ai cũng có thể mua được.
Mẩu tin trên như thùng xăng tưới vào đám cháy, lôi cuốn gần như toàn bộ đàn ông nước Anh lao vào cuộc. Bởi lẽ đợt xổ số được ngài Pitt quan chức tòa án nổi tiếng nhất có tín nhiệm nhất Leicester đứng bảo lãnh chứng tỏ đây là chuyện nghiêm túc đáng tin cậy.
Khắp nơi trên nước Anh đều có những phái viên của “Người Đẹp Thời Thượng” mang vé tới giao cho các điểm bán. Người mua dễ dàng nhận ra các điểm bán nhờ những tấm danh thiếp kín đáo dán trên cửa kính: “Người Đẹp Thời Thượng. Vé bán tại đây”. Cách bán vé rất chặt chẽ: mỗi tờ vé đều có cuống đánh số thứ tự và số dự thưởng, người mua ghi họ tên và địa chỉ vào cuống vé do người bán lưu giữ cẩn thận. Thấy cung cách làm ăn chặt chẽ thế, các công dân vương quốc Anh dưới sự trị vì của minh quân Eduard Đệ thất càng vững lòng tin tưởng. Các chàng trai nghèo khó cũng dốc nhẵn túi mua một hai chục vé hòng trúng một lúc cả giai nhân lẫn sang giầu. Không ít vị đã có vợ có con đàn cháu đống cũng mua giấu mua giếm dăm chục vé hòng đổi đời nếu gặp may trúng thưởng.
Ngày 2 tháng Tư, tức mười ngày trước khi mở thưởng, các báo đăng một mẩu tin nhỏ. Tin nói rõ: trước nhiệt tình của đông đảo công dân khối Liên hiệp Anh, “Người Đẹp Thời Thượng” sẽ công bố món quà tặng bất ngờ trên số báo ngày mai. Quả nhiên sáng sớm ngày 3 tháng Tư, hình ảnh người đẹp đang được cả vương quốc ưu ái, thèm muốn, xuất hiện trên mặt mọi tờ báo. Nước Anh đồng loạt ồ lên một tiếng trầm trồ trước gương mặt tươi xinh được đóng khung trang trọng. Mọi trái tim Ănglê không còn phớt tỉnh nữa mà thi nhau xúc động mạnh tới mức số vé tồn đọng trên các quầy lập tức bay vào túi những người đang đấm ngực tự trách mình đã mua quá ít. Chủ các điểm bán vé số “Người Đẹp Thời Thượng” nhao nhao đòi cấp tốc bổ sung thêm thật nhiều hàng. Ở London, một dãy dài các chàng si tình đứng xếp hàng suốt năm tiếng liền truớc quầy bán vé để chờ xêri vé mới. Những tờ vé số đã biến thành những lá thư tỏ tình của “Người Đẹp Thời Thượng” gửi tới các chàng trai khắp nước.
Mới chiêm ngưỡng dung nhan người đẹp trên báo, quả tim John Tilberry đã mê li rơi rụng. Vứt bỏ bộ mặt phớt tỉnh mọi ngày, anh ta chạy một vòng quanh khu Brighton kiếm bằng được một tá vé số với giá gấp đôi vì khan hiếm nên bị bọn đầu cơ trên chợ đen đẩy lên, dù anh ta đã có vị hôn thê xinh đẹp Mary Lowfordt với khoản hồi môn kếch sù là Nhà máy làm phômai của ông bố. Kể ra thì John cũng có lí do tương đối chính đáng: anh rất ghê mùi phômai, một nỗi sợ dư âm thời niên thiếu: Hồi đó bà bán thực phẩm cho gia đình John đã nhốt chú bé vào hầm chứa loại phômai Chester rất nặng mùi để trừng phạt chú bé tinh nghịch. Từ lâu nay, anh vẫn chưa tìm ra cách giải bài toán hóc búa của mình, nhân dịp này anh muốn thử thời vận xem sao. Biết đâu chỉ bỏ ra vài bảng, anh sẽ thực hiện được giấc mơ huy hoàng: ngồi trên cỗ xe ngựa lộng lẫy buông lỏng tay cương rong ruổi dọc đại lộ Brighton với người đẹp được cả nước Anh thèm muốn, thỉnh thoảng vẫy tay chào những kẻ giờ đây đang dè bỉu anh là thằng đào mỏ mạt hạng; chung quanh ghế ngồi của hai vợ chồng sẽ chỉ toàn hoa hồng và violet, tịnh không có mùi phômai…
Giấc mơ quá đẹp tưởng là viển vông ngờ đâu lại thành sự thật! John Tilberry cầm trên tay tờ thông báo chính thức đưa tin mừng: anh đã trúng giải thưởng cuộc xổ số “Người Đẹp Thời Thượng”. Cô gái trẻ hăm hai tuổi, xinh đẹp và còn lành lặn về mọi mặt cùng với 10.000 bảng, tất cả đã thuộc quyền sở hữu của anh.
John lật đi lật lại tờ thông báo trên tay, trong lòng rộn ràng xao xuyến khó tả. Người vừa mới xây dựng những giấc mơ hão huyền nhất giờ đây lại phân vân bối rối cực kì. Bỗng dưng John cảm thấy mình có tội to. Tội gì? Chính John cũng không tự giải thích nổi, chỉ cảm thấy sợ, rất sợ cô gái từ trên trời rơi xuống cùng với trận mưa giấy bạc. Chỉ chút xíu nữa là anh ta gửi trả lại tờ thông báo trúng thưởng, với hàng chữ trên phong bì do anh sẽ tự tay viết: “Không có địa chỉ này”.
Sau hồi lâu suy nghĩ nát óc, John nhận ra rằng mọi dự định của anh, ngay những dự định hợp lí nhất cũng chỉ liên quan đến cá nhân mình mà thôi, người đẹp kia chỉ là một bóng ma, là cái vỏ bên ngoài, nhưng rồi đây anh sẽ phải tính đến sự hiện diện của nó. Cô gái vừa trẻ vừa đẹp, có khoản hồi môn đáng nể và có những ý tưởng cách tân mạnh mẽ như vậy ắt không phải là cô gái bình thường. Cô sẽ nghĩ gì về John? Sẽ xử sự ra sao khi thấy anh đưa cô vào căn hộ chỉ có hai phòng bé tẹo ngoảnh mặt ra sân sau? Sắc diện anh có đủ hấp dẫn? Đầu óc anh có đủ thông minh? Liệu anh có ngang tầm cô gái, có xứng đôi vừa lứa cô ta?… Những câu hỏi đó khiến John băn khoăn lo lắng, mất hết hào hứng nhận giải.
John Tilberry đang mải mê cân nhắc thì có tiếng gõ cửa. Một cậu đánh xe ngựa mặc lễ phục cúi rạp người chào, hỏi tính danh chủ nhà rồi hai tay kính cẩn đưa lá thư và thưa:
– Tôi xuống dưới kia chờ phúc đáp của quí ông.
Chẳng cần phải là Sherlock Holmes cũng đoán ra ai là tác giả bức thư viết trên loại giấy siêu hạng sực nức mùi nước hoa quí phái.
John ngượng nghịu đỏ bừng mặt, lúng búng vài lời cám ơn rồi mở phong bì lấy ra đọc lá thư do bàn tay giải độc đắc thảo ra. Anh bụm miệng cho khỏi hét to vì quá sung sướng, đọc lại thư lần nữa để tin chắc mình không ngủ mê.
Trong lá thư “Người Đẹp Thời Thượng” vừa gửi cho John Tilberry cô viết đại ý: chàng trai cô ta đã chọn trước đây và đã lấy vợ, bây giờ đã được tự do vì người vợ mới qua đời. Chàng vừa ngỏ ý nối lại tình xưa, lấy cô làm vợ. Thư viết tiếp: Tuy nhiên, nếu người trúng thưởng có yêu cầu, cô sẽ về làm vợ anh ta, và dù anh ta quyết định như thế nào mặc lòng, số tiền 10.000 bảng vẫn được trao cho anh.
Trong nháy mắt John Tilberry đã sẵn sàng giấy mực, cầm lên tay cây bút đẹp nhất để hồi âm cho cô vợ vừa chưa cưới lại vừa là vợ cũ. Thư viết: suốt đời anh sẽ tiếc chảy máu mắt vì không lấy được cô gái hấp dẫn nhường ấy, anh khước từ đặc ân này với cõi lòng tan nát, nhưng anh không thể cưỡng lại những tiếng nói thắm thiết của trái tim chung thủy, không thể chia tay với người đã đính hôn với mình… Cuối thư, John lơ đãng ghi thêm dòng Tái bút, vừa ngỏ lời xin lỗi vừa hỏi lúc nào và ở đâu anh có thể nhận số tiền 10.000 bảng để chôn vùi hình ảnh người đẹp trong quên lãng.
Thư trả lới tới rất lẹ. “Người Đẹp Thời Thượng” cám ơn tấm lòng độ lượng hải hà của John và chỉ dẫn mọi chi tiết trả lời các câu hỏi của John. Vài ngày sau, đích thân ngài Pitt quan chức tòa án tới trao 10.000 bảng cho John Tilberry. Anh ta nhanh chóng rời nước Anh, tới định cư tại vùng Riviera.
Quả là một câu chuyện đẹp pha nhiều mùi vị tình sử…
Nhiều năm sau, đúng lúc John Tiberry đã vung phí gần nhẵn nhụi số vốn từ trên trời rơi xuống, tình cờ một bữa kia anh gặp người làm việc cho văn phòng ngài Pitt, vị quan tòa của Leicester. Tay bắt mặt mừng, John gợi chuyện và lái dần tới vụ mở xổ số “Người Đẹp Thời Thượng”. Nhân viên của ngài Pitt hồi trước mỉm cười đáp bằng giọng bí ẩn:
– Vụ xổ số “Người Đẹp Thời Thượng” hử? Thôi, ta nói sang chuyện khác thì hơn…
Câu trả lời úp úp mở mở không thỏa mãn John Tilberry. Anh ta vật nài vừa đủ để người kia phun ra điều anh ta rất muốn tiết lộ. Do đó John biết được điều khó tin dưới đây.
“Người Đẹp Thời Thượng” chưa từng xuất hiện trên cõi đời này. Đợt xổ số có cái tên đầy ma lực đó do một tên lừa đảo cực kì tinh khôn nghĩ ra. Tên tuổi gã không được tiết lộ, có thể do lộ ra sẽ làm xấu mặt chính quyền. Gã ta đóng vai bố đẻ người đẹp để đăng các mẩu quảng cáo, phân phối vé, thu tiền, tổ chức cuộc quay số do ngài Pitt trực tiếp chủ trì. Bức ảnh đăng trên báo là ảnh cô bồ của gã ta.
Cảnh sát mở cuộc điều tra kín và ước tính gã đã phát hành 100.000 vé. Trừ đi tiền hoa hồng của đại lí và các khoản chi lặt vặt như đăng báo, in danh thiếp v.v… gã thu lời không dưới 40.000 bảng qua phi vụ này. Tất nhiên phải trừ đi 10.000 bảng nữa chi cho người trúng thưởng một cách sòng phẳng. Với số lãi đó, gã bịp đại tài thả sức vứt qua cửa sổ một căn nhà nào đó trên lục địa châu Âu, lương tâm không mảy may cắn rứt. Người duy nhất có thể khiếu kiện là người trúng thưởng. Chỉ một mình anh ta biết rõ mọi chi tiết của vụ lừa đảo tinh vi này. Nhưng người ta không thấy John Tilberry có ý kiến gì, tên thật của anh ta cũng không ai biết.
Có lẽ vì trong vụ này, John cảm thấy gần như tự hào mình là nạn nhân duy nhất được tên đại bịp thỏa mãn đầy đủ mọi yêu cầu.