Những Vụ Lừa Đảo Nổi Tiếng Thế Giới

Lượt đọc: 99 | 0 Đánh giá: 0/10 Sao
★★★★★★★★★★
★★★★★★★★★★
« Lùi Tiến »
Bán nhà trên thiên đường

❊ ❊ ❊

Maria Braga đặt bọc giấy to trên tay xuống, nhìn quanh tỏ vẻ kinh ngạc. Năm nay Maria Braga chừng sáu mươi tuổi, mập mạp, hôm nay bận tấm áo đầm màu tối làm nổi bật sợi dây chuyền gắn cây thánh giá bằng vàng cẩn kim cương.

Maria Braga kinh ngạc bởi lẽ khung cảnh nơi đây gây ấn tượng rất mạnh: một căn phòng nhỏ có mặt sàn và trần hình tròn, không cửa sổ, tường và trần đều sơn màu xanh da trời. Đèn được bố trí theo kiểu chiếu sáng gián tiếp tạo không khí huyền ảo mơ màng. Sàn trải tấm nệm trắng rất dày gây cảm giác rất êm chân nhờ nệm được nhồi bằng bông thấm nước. Giữa tấm nệm kê chiếc bàn tròn nhỏ phủ khăn trắng điểm nhiều ngôi sao li ti bằng vàng. Từ một vị trí kín đáo nào đó toát ra bản nhạc êm dịu với tiếng vĩ cầm hòa cùng tiếng đàn hacpơ…

Gây ấn tượng còn mạnh hơn khung cảnh lạ mắt này là người đàn bà đang ngồi đối diện Maria Braga. Chị ta mặc một bộ đồ trông như trang phục người Anhđiêng, hoặc một thứ váy áo kiểu cổ xưa nào đó, gồm nhiều tấm vải mỏng màu xanh phủ chồng lên nhau. Trông người mới khoảng ba mươi, với bộ mặt chỉ nhìn một lần là nhớ đời: đôi mắt màu nhờ nhờ xam xám, cặp môi đầy đặn đa tình, mái tóc đen nhánh rủ xuống đôi vai tròn…

Maria Braga lên tiếng trước. Kiến trúc và cách bài trí căn phòng khiến giọng nói của bà vang vang nghe lạ tai.

– Thưa bà Da Silva, căn phòng này quá đẹp! Trước khi tới đây tôi không hình dung nó lại đẹp như thế này.

Người đàn bà khoác khăn choàng khẽ mỉm cười:

– Xin gọi tôi là Leonora cho thân mật.

Maria Braga càng xúc động mạnh:

– Tôi được phép xưng hô với bà như vậy thật ư?

Nụ cười của Leonora Da Silva càng nở rộng thêm.

– Vâng, tất cả các vị mua nhà đều được quyền như vậy… Và cũng như các chủ nhà khác, từ nay bà có quyền lui tới đây bất cứ lúc nào.

Maria Braga ngả ngay người vào sát Leonora.

– Thánh đã phán rồi ư?

– Rồi. Ngay tại đây, tối qua. Thánh đã tả ngôi nhà của bà. Thật tuyệt vời, như trong mơ! Một tòa lâu đài cực kì lộng lẫy.

Hai mắt Maria Braga long lanh:

– Nhà có trên ba phòng chứ?

– Không, chỉ có ba phòng thôi thưa bà Maria thân mến. Nhưng ba phòng rộng thênh thang. Mỗi phòng đều mênh mông bát ngát như một nhà thờ ấy! Và phòng nào cũng đều có cửa nhìn ra một phong cảnh cực kì đặc sắc!

Maria Braga càng phấn khích:

– Ôi, chắc là vị trí ngôi nhà tuyệt lắm phải không?

Leonora Da Silva đứng lên, các tấm choàng trên người tung bay phấp phới.

– Vị trí rất lí tưởng. Đây là ngôi nhà được nhiều người muốn mua nhất. Ngay Thánh cũng mê. Thưa bà thân mến, bà sẽ làm chủ tòa nhà đẹp nhất trên Thiên đường.

Vừa nói Leonora vừa luồn tay trong ngực rút ra chiếc chìa khóa bằng mút cao su màu xanh dương, nghiêng mình yểu điệu đưa cho Maria Braga.

– Chìa khóa tòa nhà của bà đây, thưa bà…

Maria ngây người, há to mồm… Chiếc chìa khóa, khung cảnh, tiếng nhạc huyền ảo làm bà ta mê mẩn, bất giác buột mồm nói:

– Được như thế này, tôi muốn chết ngay bây giờ để lên ở ngôi nhà ấy!

Leonora Da Silva bước tới bên chiếc bàn trải khăn gắn những ngôi sao bằng vàng.

– Không vội gì, Maria thân mến của tôi! Giờ đây bà đã biết trước linh hồn của mình sẽ có chỗ ở như thế nào trên thiên đường, nhất định từ nay cuộc sống trên cõi đời này của bà sẽ tràn đầy hạnh phúc.

Maria Braga chỉ tay vào gói bọc giấy đặt trước mặt:

– Đủ ba triệu escudos trong này. Mỗi bó một triệu. Mời bà kiểm tra giúp.

Leonora Da Silva khoát mạnh tay làm các tấm choàng bay tung.

– Thánh khỏi cần kiểm tra. Thánh biết hết kẻ gian người ngay, không đếm cũng biết thiếu hay đủ… À, xin nhớ cho điều này: đừng nói lộ cho ai biết. Nói lộ Thánh sẽ nổi giận, tòa nhà bà mua sẽ biến mất…

Hai bàn tay Leonora vung thật cao:

– Biến mất như thế này này: tan thành khói!

Maria Braga có vẻ hoảng sợ trước viễn cảnh hãi hùng đó.

– Tôi hiểu, nên đã giữ hết sức kín. Ngay ông xã nhà tôi cũng không biết. Tuy tôi đã bán nhẵn nhụi mọi đồ nữ trang, mọi món quà cưới mà ông xã tôi đâu có nghi ngờ gì!

Maria cúi xuống nhìn cây thánh giá trên ngực:

– Tôi chỉ giữ lại một món này thôi. Vì nghĩ rằng nếu muốn được lên Thiên đường thì…

Leonora Da Silva nắm tay Maria Braga dẫn tới cánh cửa lẩn trong tường, thoạt nhìn khó nhận ra.

– Bà thân mến, bà giữ lại là đúng.

Bọc tiền đã được giấu kín dưới các tấm choàng.

– Đừng tiếc. Hãy vui lên! Từ nay bà thuộc vào nhóm người may mắn được làm chủ những ngôi nhà trên Thiên đường.

Vậy là ngày 16 tháng Giêng năm 1963, Leonora Da Silva, cô đồng nổi tiếng nhất Rio de Janeiro ở Braxin đã bán một căn hộ ba phòng trên thiên đường cho Maria Braga với giá ba triệu escudos, tương đương hai triệu frăng Pháp, tức khoảng gần bốn tỉ VNĐ theo thời giá!

Sau khi tiễn khách hàng tới tận cổng ngôi biệt thự sang trọng của thị ở ngoại vi Rio, Leonora lên phòng ngủ. Vẻ nhẹ nhõm ra mặt, thị trút bỏ các tấm choàng xanh, mặc lên người chiếc quần jean và tấm áo thun. Ả châm điếu thuốc rồi tới tủ rượu liền tường rót một li whisky. Quay trở lại với bọc tiền để trên bàn phấn, ả bắt đầu vẩy đầu ngón tay trỏ đếm cẩn thận từng xấp. Đang mê mải với các xấp bạc thì có tiếng gọi cửa. Leonora bực mình quát:

– Gì vậy?

– Thưa, Antonia đây ạ. Em cần gặp bà chủ chút xíu.

Antonia Carvallo là cô người ở giúp việc nhà cho Leonara Da Silva. Cô ta muốn gì vậy? Sao dám đường đột quấy rầy khi Leonara đang bận rộn trong phòng ngủ?

Leonara gạt phăng:

– Đang bận! Biến ngay!

Tiếng nói sau cánh cửa vẫn kiên quyết.

– Chuyện rất gấp và rất quan trọng, thưa bà chủ. Em muốn thưa với bà về… việc mua bán nhà trên thiên đường!

Leonara ngạc nhiên, vội nhét hết tiền vào ngăn kéo bàn phấn rồi ra mở cửa.

Cô giúp việc Antonia Carvallo chừng hai lăm, tóc nâu, mẽ người xoàng xĩnh nhưng lúc này lại tỏ ra cấc lấc. Cô ta đi thẳng vào phòng, tự tiện tót lên giường ngồi bắt chéo chân rất đàng hoàng.

– Trước hết em phải thú tội cái đã. Em vừa nghe trộm ngoài cửa phòng khách. Nghe lúc bà đang tiếp khách và đã biết hết mọi chuyện.

Leonara Da Silva quắc mắt nhìn cô giúp việc, phả làn khói thuốc vào giữa mặt cô ta.

– Thế hử? Ta đuổi cô ra khỏi nhà ngay tức thì vì tội nghe trộm. Làm xong việc ta sẽ xuống thanh toán tiền công cho cô.

Antonia cũng quắc mắt nhìn chủ với vẻ tức giận không che đậy:

– Bà chủ sai to rồi. Bà giả bộ không hiểu chứ gì? Vậy để tôi nói huỵch toẹt ra cho mà nghe. Giả dụ tôi đi báo cảnh sát thì sao? Tốt hơn hết là đưa đây ba trăm ngàn escudos. Có nhiều nhặn gì đâu, chỉ là một phần mười số tiền con mẹ điên rồ kia đưa cho bà thôi!

Thay cho câu trả lời, Leonara Da Silva giáng cho con ở một cái tát nẩy đom đóm mắt. Antonia rú lên, bỏ chạy. Cô lao một mạch xuống thang gác, chạy ra vườn, tới đứng dưới cửa sổ phòng ngủ của chủ gào lên thách thức:

– Nghe đây, bà chủ Leonara thân mến! Đừng hòng mang theo tiền lên thiên đường, nghe không?

Thanh tra cảnh sát Enrique Jabor nhăn mặt cố hiểu mà không sao hiểu nổi thiếu phụ đứng trước mặt mình đang nói gì, vừa nói vừa vung tay nhẩy nhót như điên. Rõ ràng cô ta đang cực kì xúc động. Thanh tra ngắt lời:

– Từ từ nói cho có đầu có đuôi nào! Chị vừa tố cáo bà Leonora Da Silva lừa đảo phải không? Nhưng bà Leonora Da Silva là ai mới được chứ?

– Là bà chủ cũ của tôi. Ngụ trong biệt thự gần đây. Ông thanh tra phải tới đó coi thử mới biết rõ đầu đuôi. Thanh tra Enrique Jabor lại nhăn mặt nhìn Antonia.

– Chị thử nhắc lại vụ mua bán nhà trên thiên đường xem nào. Tôi chưa hiểu…

– Mụ ta bán nhà như vậy không phải lừa đảo là gì?

Xem ra thanh tra Enrique Jabor càng lúc càng nghi ngờ tình trạng thần kinh của vị khách này, có khi anh còn cho cô ta đang lên cơn hoang tưởng cũng nên.

– Nghĩa là chị tới đây gặp chúng tôi để khiếu kiện?

– Phải. Tôi kiện mụ ta.

– Tốt. Vậy xin cho biết bà Leonora Da Silva đã làm gì chị?

– Chẳng làm gì tôi, nhưng…

Thanh tra Enrique Jabor đứng phắt lên, nắm cánh tay thiếu phụ lôi ra ngoài.

– Bà ấy không làm gì có hại cho chị thì chị kiện bà ấy sao được? Thôi nhé, chào!

Antonia tức sùi bọt mép, quay lại đe:

– Tôi sẽ còn quay lại đây!

Thanh tra Enrique Jabor tống khứ được mụ mất trí khỏi văn phòng, yên chí sẽ không bao giờ bị quấy rầy nữa. Nhưng anh đã lầm. Vì tuy tức điên lên nhưng Antonia Carvallo vẫn còn tỉnh táo. Cô ta biết mình không đứng đơn kiện được, phải kiếm một người có thể thay cô làm chuyện này, nghĩa là phải kiếm được một nạn nhân. Nạn nhân đó là ai, Antonia đã nắm trong tay…

Eleazar Braga giám đốc ngân hàng Banco di Rio xưa nay không thích tiếp khách trong phòng làm việc khi ông đang bận. Nhưng bữa nay ông lại cho mời ngay người thiếu phụ không quen biết vào gặp, vì nghe cô thư kí báo vị khách này muốn cung cấp nhiều tin quan trọng về bà vợ ông.

Antonia không úp mở đi thẳng vào việc.

– Em đã từng là người giúp việc bà Leonora Da Silva.

Nghe nói đến cái tên đó, nét mặt Eleazar Braga lộ vẻ nghi ngại.

– Tôi biết cô đồng đó. Bà ta còn đòi hỏi gì ở vợ tôi nữa?

– Mụ làm bà nhà mất trí rồi. Khi biết chuyện, em đã cố ngăn cản nhưng không được. Xin nói vắn tắt là thế này: Leonora Da Silva đã bán cho bà nhà một căn hộ ba phòng trên thiên đường và lấy của bà nhà ba triệu escudos.

Eleazar Braga, như tất cả các giám đốc ngân hàng khác, là con người rất thực dụng nhất là trong chuyện tiền nong, nên nghe tới số tiền đó ông ta suýt lên cơn đột quị. Mãi ông mới lắp bắp:

– Bà nhà tôi… mua bằng tiền nào?

– Tiền bán nữ trang. Bán sạch sành sanh! Ông định làm gì bây giờ?

Câu trả lời của Eleazar Braga đúng như Antonia mong đợi.

– Mẹ kiếp! Còn làm gì khác nữa cơ chứ? Lôi cổ nó ra tòa!

Ngày 31 tháng Ba năm 1963 Leonora Da Silva phải ra trước tòa tiểu hình Rio de Janeiro với một tội danh hiếm thấy: bán những căn hộ tọa lạc trên thiên đường cho khách hàng tới giao dịch tại nơi hành nghề của thị.

Đích thân giám đốc Eleazar đứng đơn kiện thay cho vợ, lúc này đang ngồi trên ghế nguyên đơn. Phòng xử chật cứng người hiếu kì và phóng viên các báo tới chứng kiến vụ án vô tiền khoáng hậu này. Bị cáo Leonora Da Silva, cũng cư xử như các ngôi sao nổi tiếng khác thường làm: bắt mọi người phải chờ đợi thật lâu, đến phút cuối cùng mới xuất hiện… Mụ vừa thò mặt ra, cử tọa “Ồ” một tiếng khoan khoái. Nhìn dáng vẻ của mụ, mọi người biết chắc mụ sẽ tự bảo vệ đến cùng, phiên tòa hứa hẹn nhiều pha ngoạn mục. Mụ đứng rất thẳng, vươn cao tấm thân bó chặt trong tấm rốp đen như bức tượng, liếc nhìn các quan tòa rồi nguýt bên nguyên đơn với vẻ khinh thường đầy thách thức.

Chủ tọa phiên tòa hỏi:

– Leonora Da Silva, chị bị buộc tội đã bán cho năm khách hàng những “ngôi nhà trên thiên đường” có từ hai đến năm phòng, với giá từ hai đến năm triệu escudos một căn. Chị giải thích hành vi này thế nào?

Giọng Leonora sang sảng đáp lại:

– Không có gì phải giải thích. Đúng là tôi đã bán những căn hộ đó.

– Nghĩa là chị đã lạm dụng lòng tin của các khách hàng?

Leonora lắc mạnh đầu làm mái tóc đen bay tung.

– Không hề có lạm dụng ai. Tôi đã bán cho họ thật.

– Làm gì có nhà trên thiên đường để chị bán?

– Có đấy, thưa tòa. Thánh đã tả rất chi tiết từng căn cho tôi, và tôi đã tả lại y chang cho khách hàng nghe để họ tùy ý chọn lựa.

Vị chủ tọa bắt đầu nóng gáy:

– Bị cáo không được châm chọc tòa!

Leonora không lùi bước:

– Hình như ông chủ tọa thông thạo thiên đường lắm thì phải. Hay là ông đã từng lên đó?

Trong phòng xử rộ lên tiếng cười.

– Và vừa từ đó trở về?

Vị chủ tọa hét khản cả cổ mới lập lại được im lặng trong phòng xử án. Ông cố giành lại ưu thế:

– Dù sao, bị cáo không thể bán cái không tồn tại, cái không có thật.

Leonora Da Silva tủm tỉm:

– Được chứ, thưa tòa. Nếu không được thì tòa phải kết tội Nhà Thờ đã nhận đồ quyên góp của những người mong muốn linh hồn được cứu rỗi.

Xem chừng vị chủ tọa đã có phần lúng túng. Ông gắng gượng phản công:

– Hai chuyện này khác hẳn nhau.

– Khác ở chỗ nào, thưa tòa?

– Khác vì… không giống nhau… Vì bị cáo đã dùng những món tiền đó tậu cho mình một biệt thự sang trọng, sắm nhiều đồ nữ trang đắt tiền…

Leonora Da Silva không chịu thua.

– Thì đã sao? Mọi của cải dưới trần thế này chỉ có thể lên tới trời qua người trung gian. Xin được hỏi: các vị linh mục dùng tiền của giáo dân cúng vào việc gì? Có gì khác nhau đâu?

Vị chủ tọa hết đường bắt bẻ trước lập luận rất lôgic của bị cáo. Ông gắng gượng một lần cuối cùng:

– Thế những chìa khóa bằng mút cao su màu xanh kia thì sao nào? Bị cáo không định nói đó là những thứ nghiêm túc chứ? Chúng được dùng để mở cửa những “ngôi nhà” ấy sao?

Leonora Da Silva mỉm cười thương hại, nện đòn quyết định:

– Thưa quí tòa, đó là biểu tượng. Khi ta đi vào thế giới của huyền bí, của tín ngưỡng, mọi thứ đều chỉ là biểu tượng mà thôi.

Lời tự bào chữa của bị cáo được đoàn bồi thẩm chấp nhận. Sau cuộc tranh luận ngắn, tòa tuyên bố miễn tố Leonora Da Silva về tội lừa đảo, bởi lẽ mụ không hề nói dối khách hàng mặc dù vật mụ dùng để trao đổi có tính chất rất đặc biệt.

Cô đồng Leonora đĩnh đạc bước ra khỏi phòng xử giữa tiếng hoan hô rầm rầm, cả bà Maria Braga và chủ nhân những “ngôi nhà trên thiên đường” cũng chen lấn nhau lời chúc mừng. Họ vẫn tin chắc như đinh đóng cột mình đã tậu được ngôi nhà trên thiên đường làm nơi trú ngụ cho linh hồn họ sau này…

Sau chuyến phải ra trước tòa, Leonora Da Silva thấy tốt nhất là nên rút êm, về ở ẩn một nơi kín đáo để xài cho hết các khoản tiền kiếm được.

Xét cho cùng, kể cũng khó kết tội mụ. Vì tất cả những nạn nhân của mụ đều đã nhìn thấy căn hộ của họ lơ lửng giữa chín tầng mây, đều tưởng tượng họ được sống yên vui trên đó. Họ thường xuyên nhìn thấy căn hộ tràn đầy hào quang rực rỡ đó trước mắt, nhờ vậy mà cuộc sống của họ dưới cõi trần ai này tươi sáng hẳn lên. Tuy tốn rất nhiều tiền, nhưng họ đều là những người dư dả tiền bạc. Vả lại dễ gì mua được chất thơ chất mộng, mua được cảm giác hạnh phúc trong cuộc sống giữa biển trầm luân này! Đó là những thứ vô giá…

Phiếm luận:

Ở đâu và thời nào cũng có những kẻ buôn thần bán thánh lợi dụng tín ngưỡng của người nhẹ dạ cả tin để trục lợi. Sự thanh thoát của linh hồn không thể mua bằng tiền mà là phần thưởng của lối sống nhân hậu, vị tha.

Phương Hà (biên soạn)
Nguồn: tve-4u
Được bạn: Mọt Sách đưa lên
vào ngày: 29 tháng 8 năm 2026

« Lùi Tiến »

💬 Thảo luận

Chưa có bình luận nào — hãy là người đầu tiên chia sẻ cảm nhận của bạn!

Đăng nhập để tham gia bình luận.