Những Vụ Lừa Đảo Nổi Tiếng Thế Giới

Lượt đọc: 116 | 0 Đánh giá: 0/10 Sao
★★★★★★★★★★
★★★★★★★★★★
« Lùi Tiến »
Phu nhân ngài cố vấn

❊ ❊ ❊

Edith Nagel ngồi trước bàn uống cà phê trong cửa hàng Vũ Trụ, một trong số những nơi hiếm hoi còn có khá đông khách lui tới hồi mùa xuân năm 1946. Bà khẽ nhăn mặt, bỏ thêm hai viên đường xăccarin vào tách nước sắc hoa đoạn giả làm cà phê. Thời cửa hàng lừng danh nhờ món sôcôla thơm lừng, bánh kem béo ngậy đã lùi xa. Đó là thời trước Thế chiến 2, trước chế độ tem phiếu hà khắc, trước cái chết của chồng bà, vị cố vấn Tòa án Tối cao.

Bà góa phụ năm mươi lăm tuổi vẫn được bè bạn gọi là “bà Cố vấn”. Và vẫn chăm chút bề ngoài sao cho xứng với danh hiệu cao sang đó. Bà mặc toàn loại hàng có màu sắc kín đáo màu xám, màu hoa cà sẫm, hoặc màu lá héo, ngoài ra mọi thứ trên người đều sang trọng nhưng không lộ liễu.

Edith Nagel chăm chú ngoáy nhẹ thìa trong tách nước sắc hoa đoạn. Góa phụ vẫn giữ được đôi mắt xanh biếc rất đẹp tuy lúc này hơi thoáng buồn, làn da mặt vẫn mịn màng tươi tắn tuy mấy năm vừa qua là mấy năm vô cùng khắc nghiệt đối với bà.

Cái chết của ông chồng thật sự là một thảm kịch. Vì Edith Nagel rất yêu chồng và vì từ khi kết hôn tới nay bà hoàn toàn sống dựa vào chồng. Trong nhiều năm giữ cương vị cao trong ngành xét xử ông ta đã gom góp được rất nhiều tiền để đầu tư cho vợ dưới dạng những món nữ trang đắt giá, những đồ cổ hiếm quí và những tác phẩm nghệ thuật có một không hai. Ông không còn nữa, nhưng bà vẫn sung túc, có thể yên chí sống trong giàu sang đến tận lúc thở hơi cuối cùng. Khốn nỗi Edith Nagel lâu nay đâu có biết đến giá trị đồng tiền vì chỉ quen sống ỷ lại, để mặc chồng một mình lo mọi thứ cho mình an hưởng.

Cuối năm 1945, tình hình bỗng đột ngột thay đổi. Tòa thị chính Vienna chủ trương cứu trợ những nạn nhân chiến tranh thiếu chỗ ở, ra lệnh cho Edith Nagel đang sống độc thân trong căn hộ thênh thang giữa trung tâm thủ đô phải nhận một người vào ở chung.

Vài ngày sau khi nhận lệnh, Edith Nagel thấy một phụ nữ mang tờ phiếu đóng dấu tòa thị chính tới gặp.

Chị Marguerite Hafner là vợ góa một quân nhân tử trận trong chiến đấu nên được thị trưởng cấp chỗ ở.

Chẳng bao lâu sau khi Marguerite về ở chung, hai người đã kết bạn rất thân. Marguerite là con người bản chất hoàn toàn khác với Edith Nagel: rất năng động, quyết đoán, có đầu óc thực dụng nhậy bén. Thoạt đầu chị ta giúp bà chủ nhà vài việc lặt vặt, sau đó xin tình nguyện làm người quản lý của cải trong nhà. Chị ta điều hành mọi việc chi thu rất giỏi, chủ nhà rất hài lòng. Bà cố vấn thầm nghĩ: Trời đã thương tình phái đến cho mình một người vừa là bầu bạn thân thiết lại vừa là nhà kinh doanh giỏi.

Lúc này Marguerite đang ngồi cùng Edith Nagel trong cửa hàng Vũ Trụ đông nghẹt khách hàng. Chị ta mặc bộ đồ màu tối đã hơi cũ, đội chiếc mũ cài lông chim trông khá tức cười. Edith Nagel tủm tỉm nhìn và bất giác cười nụ. Đây là cuộc dạo chơi hàng tuần của hai người nên họ thư thả ngồi uống nước, không vội ra về. Ở Vienna thời hậu chiến, chẳng có nhiều thú tiêu khiển cho những người nhàn rỗi như họ giết bớt thì giờ thừa thãi.

Bỗng Edith Nagel ngẩng đầu lên nhìn người vừa cất tiếng ngay bên. Người đó nói:

– Xin lỗi bà… Cho phép tôi…

Chàng trai mới chừng ba mươi đang nghiêng người thi lễ, lịch sự tháo găng và lột mũ cầm tay. Gương mặt trông lịch lãm, hàng ria mép vàng xén tỉa cẩn thận, tóc chải gọn gàng. Edith Nagel ngước nhìn có ý hỏi. Chàng trai nói tiếp:

– Cửa hàng không còn bàn rảnh. Mong được quí bà cho phép ngồi cùng bàn…

Hai phụ nữ không lấy thế làm điều. Ở Áo cũng như ở Đức, khi vào những nơi công cộng như thế này mọi người đều sẵn sàng ngồi chung bàn với nhau dù chẳng hề quen biết. Khác với nhiều nước châu Âu khác như Pháp chẳng hạn.

Nên bà cố vấn nở nụ cười mời chàng trai ngồi xuống bên. Anh ta tự giới thiệu: Klaus Vogler. Trước tách nước hoa đoạn, hai người trao đổi càng lúc càng say sưa theo chủ đề: văn học. Chàng trai cũng đã đọc hết mấy cuốn tiểu thuyết vừa xuất bản như bà cố vấn, nên cuộc bàn luận có điều kiện kéo dài. Càng kéo dài bà Edith Nagel càng thích thú, gần như thán phục chàng trai dễ thương, thông minh, trình độ văn hóa cao.

– Chắc anh là giáo sư văn học.

Chàng trai mỉm cười cáo lỗi.

– Văn học là niềm đam mê nhưng tiếc rằng đó không phải là nghề của tôi. Tôi kinh doanh về thương mại, thưa quí bà.

Sau một giờ ý hợp tâm đầu, họ chia tay nhau. Klaus Vogler nghiêng mình cúi hôn tay Edith Nagel rồi quay sang nghiêng mình hôn tay Marguerite từ nãy vẫn ngồi im không tham gia bàn luận câu nào. Nhiều bà bạn của bà cố vấn ngồi trong cửa hàng đã theo dõi cảnh này từ xa, đưa mắt nháy nhau nửa thích thú nửa trách móc. Tuy các bà đều không biết Edith Nagel khi chia tay đã hẹn Klaus Vogler tuần sau sẽ tới nhà cùng bà bàn luận văn chương…

Uống cạn tách nước, Edith Nagel nhìn Marguerite với vẻ ngây thơ, mãn nguyện:

– Không ngờ lại có cuộc gặp gỡ dễ chịu đến thế…

Một tuần sau, chuông cửa ngôi nhà lộng lẫy của bà cố vấn reo lảnh lót. Edith Nagel lao vội ra đón khách. Bữa nay chàng trai càng sang trọng, càng lịch sự bội phần. Chàng cầm trên tay một bó hoa hồng thật lớn. Edith Nagel tỏ vẻ ngượng nghịu.

– Đừng bày vẽ thế này, anh Klaus! Mời anh vào chơi, tôi đã chuẩn bị sẵn vài món ăn nhẹ. Tự tay tôi làm hết.

Hai người phụ nữ ngồi cùng với chàng trai quanh chiếc bàn trải khăn ren. Chủ nhà thết cà phê thứ thiệt, đặc biệt có món bánh sừng bò do Edith Nagel chế biến theo đúng công thức thời tiền chiến: ruột hạnh nhân, áo phủ kín sôcôla. Edith Nagel không để lộ: bữa tiệc nhỏ này đã ngốn của bà một món tiền lớn ngoài chợ đen, chính xác là đã phải đánh đổi bằng một chiếc nhẫn vàng có đính hồng ngọc. Nhưng Edith Nagel đâu có tiếc! Đây chỉ là món nữ trang không dùng tới, bà còn vô số những món nữ trang loại này. Còn rất nhiều!

Cuộc gặp không sôi nổi bằng lần trước. Gần như chỉ một mình Edith Nagel lên tiếng. Marguerite xưa nay chẳng để ý gì đến văn chương nên lúc này chỉ lo không bỏ phí một mẩu nhỏ nào của bữa tiệc, tập trung toàn bộ tâm trí vào món bánh sừng bò. Klaus Vogler thì nói năng có vẻ dè dặt, phải chăng vì khung cảnh quá sang trọng nơi đây làm anh ta bối rối, choáng ngợp?

Tiệc tan, khách đã ra về từ lâu nhưng bà Edith Nagel vẫn chưa ngớt lời khen ngợi chàng trai tuyệt vời nọ. Trưa hôm sau bà càng phấn khích hơn gấp bội khi nhận được lá thư cảm tạ của chàng. Đọc xong, bà đọc cho người ở chung nhà cùng nghe. Và khen nức nở:

– Chị thấy không, Marguerite? Anh ấy có lối diễn đạt cực kì lịch sự! Và lại còn kết thúc lá thư bằng câu này mới hay chứ: “Xin phép được đặt lên bàn tay ngà ngọc của quí bà một ngàn nụ hôn…” Marguerite tủm tỉm:

– Chị nên phúc đáp lại anh ấy. Trên giấy viết thư có in địa chỉ của anh ta đấy.

Edith Nagel đỏ bừng mặt.

– Làm thế sao tiện!

Marguerite cố thuyết phục:

– Với một người ở tuổi như chị và ở cương vị như chị, có gì đáng ngại đâu? Mà chị chỉ viết là anh ấy luôn được chờ đón ở nhà chúng mình thôi mà.

Bà cố vấn chấp thuận. Thực ra trong thâm tâm, bà đã thầm mong Marguerite thuyết phục bà theo hướng đó. Hôm sau, Marguerite mang thư của bà chủ nhà đi bỏ vào bưu điện. Đây là việc của chị ta, người phải lo mọi việc cụ thể và trần tục trong nhà.

Hai người ngong ngóng chờ hồi âm… Ba tuần, rồi một tháng trôi qua, vẫn không có gì. Edith Nagel cố giấu kín nỗi bồn chồn không để Marguerite nhận thấy. Tuy sáng nào bà cũng lao vội ra đón người bưu tá rồi tiu nghỉu trở vào. Tính tình trở nên trầm uất, dễ cáu gắt.

Mãi rồi lá thư mong đợi cũng tới. Điều khác lạ là ở chỗ: không gửi đi từ Vienna mà từ Badgastein, khu thể thao mùa đông gần Salzbourg.

Đúng là thư của Klaus Vogler, nhưng tin tức chẳng có gì vui. Chàng trai bị sưng phổi nặng phải nằm viện, chưa biết bao giờ mới lành bệnh. Buồn chán trong cô đơn, nhân lúc bất đắc dĩ phải nằm dài anh ta tranh thủ viết thư cho người đã để lại trong lòng mình những cảm xúc đáng nhớ. Thư còn viết về những cuốn tiểu thuyết anh đọc, kèm theo lời phàn nàn phải trả viện phí quá cao nên không có điều kiện mua nhiều sách như anh mong ước. Cuối thư, anh ta nhắc tới món sừng bò tuyệt diệu và ở cuối thư không quên “xin phép đặt lên bàn tay ngà ngọc… một ngàn nụ hôn”.

Edith Nagel đọc đi đọc lại lá thư không biết bao nhiêu lần. Và thấy lòng mình xao xuyến, thổn thức. Bà ân hận xót xa vì đã bao lần thầm trách anh ta lãnh đạm không trả lời lá thư của bà. Mình mang tội với anh ấy. Phải làm một cái gì đây để chuộc lại lỗi lầm.

Một lần nữa Marguerite lại là người hiến kế.

– Nếu chị muốn, tôi sẽ mang vài món đồ đi bán rồi gửi tiền cho anh ấy. Như vậy, anh ấy sẽ sớm trở lại với chúng mình.

Edith Nagel chấp thuận ngay lập tức. Bà nhờ Marguerite mang bán một ít nữ trang, gửi ngay tiền tới bệnh viện Badgastein. Và nhất định đòi tự tay gửi kèm một ít bánh sừng bò sôcôla để làm vui lòng bệnh nhân.

Marguerite chạy đi lo mọi việc, hai ngày sau chị ta báo cho Edith Nagel biết: mọi ý muốn của bà cố vấn đã được thực hiện chu đáo.

Lá thư sau của Klaus Vogler được gửi đi từ Ý, nơi chàng trai nghỉ dưỡng sức. Anh nhiệt liệt cám ơn bà cố vấn đã gửi tiền và gửi bánh sừng bò ngon tuyệt cho anh. Và thư sau thì báo tin: lại đang gặp khó khăn vì không may bị kẻ gian lấy hết vali trên đường sang Ý.

Một lần nữa, bà cố vấn nhiệt tình tháo gỡ khó khăn cho Klaus Vogler, và cũng lại Marguerite chịu trách nhiệm gửi tiền tới địa chỉ ghi trong lá thư nước Ý.

Thư từ tiếp tục được trao đổi giữa hai người, kéo dài nhiều tháng, nhiều năm.

Điều kì lạ là ở chỗ chàng trai tuấn tú này hình như bị sao quả tạ chiếu vào nên gặp hết tai nạn này đến rủi ro khác. Cũng may là mỗi lần như vậy anh ta đều được bà cố vấn kịp thời gửi tiền cứu viện kèm theo lá thư đầy tình cảm thân thương và lời chúc mau lành để sớm trở về gặp lại. Chiếc rương nữ trang vơi dần nhưng Edith Nagel không hề nuối tiếc mảy may. Vàng bạc châu báu này liệu có giúp được gì cho bản thân bà? Bằng cách này, ít ra bà cũng chi dùng chúng cho một điều tốt đẹp, cho một người xứng đáng được hưởng. Hơn thế nữa, việc bỏ của ra trợ giúp như thế này làm cuộc sống của bà đầy đặn lên, bà không còn đơn chiếc nữa, và cảm thấy mình sống có ích…

Các bà bạn tốt bụng không ngớt bình phẩm về Edith Nagel. Bà cố vấn trở thành đề tài bàn luận được ưa thích nhất.

– Dù sao thì chị ấy cũng đã lớn tuổi rồi, còn đa mang đèo bòng thế làm gì cho cực! Xét cho cùng, chị ấy đáng thương hơn đáng trách…

Một vài bà còn tìm cách làm Edith Nagel thức tỉnh, cắt đứt quan hệ với gã trẻ tuổi rõ ràng đang lợi dụng bà để cuỗm hết tài sản. Nhưng trước mọi lời khuyên can, mọi lời cảnh tỉnh ít nhiều thiện ý, Edith Nagel một mực đáp lại:

– Các vị lầm to rồi! Tôi tuyệt đối tin tưởng anh ấy…

15 tháng Sáu năm 1953.

Bà cố vấn Edith Nagel thư từ với Klaus Vogler thấm thoắt đã bẩy năm, nhưng mới chỉ giáp mặt anh ta có hai lần: một ở cửa hàng cà phê Vũ Trụ trong lần gặp đầu tiên, và lần thứ hai trong bữa ăn nhẹ tại nhà riêng, một tuần sau lần gặp thứ nhất.

Hôm nay, nhận lá thư cuối cùng của Klaus Vogler, bà Edith Nagel ngồi thừ ra một lúc lâu, đăm chiêu suy nghĩ rất lung. Thậm chí còn cảm thấy choáng váng. Thư gửi đi từ Nice (Pháp), báo tin Klaus Vogler vừa được thừa kế một biệt thự sang trọng trên bãi biển. Để được chính thức làm chủ sở hữu ngôi nhà, anh chỉ cần trả lệ phí thừa kế là xong. Thư ghi rõ số tiền phải trả. Và viết thêm: vì biệt thự quá rộng cho một người nên anh muốn mời ân nhân quí mến Edith Nagel đến ở chung. Tùy ý thích của bà, dĩ nhiên. Nếu thuận tình, bà chỉ việc bán hết của cải và sang Pháp với anh.

Edith Nagel suy tính miên man, qua nhiều ngày vẫn chưa quyết định được. Lần này nữa, Marguerite lại là người đưa ra cách xử trí đầy thuyết phục. Cuộc đời như bóng câu qua cửa sổ, tội gì không an dưỡng tuổi già tại nơi khí hậu tuyệt vời của Bờ Biển Xanh? Có hàng vạn người ở tuổi của chị về nghỉ hưu tại đó. Hơn nữa, sang đó tha hồ hưởng sự hiện diện của Klaus Vogler. Còn phải đắn đo gì nữa, chị có người thừa kế nào đâu? Marguerite này sẽ lo toan mọi bề để của cải của chị được trả giá cao nhất v.v…

Nghe bùi tai, Edith Nagel gật đầu. Và trong cơn ngây ngất, bà gửi thư cho Klaus Vogler báo tin sẽ bán hết, sẽ sang ở cùng chàng. Tất nhiên thư có kèm theo tờ ngân phiếu đủ chi trả lệ phí thừa kế cho Klaus Vogler.

Ngày 18 tháng Bẩy 1953, người ta thấy một phụ nữ sang trọng tản bộ trên sân ga phía Tây của Vienna, bên đoàn tàu đi Nice. Dáng đi chứng tỏ bà đang rất căng thẳng. Lần cuối cùng Edith Nagel băn khoăn tự hỏi: liêu có nên mạo hiểm thế này ở tuổi sáu hai? Thôi, khỏi phân vân làm gì nữa, vì đã quá muộn mất rồi. Đã đâm lao thì phải theo lao… Lát nữa Marguerite sẽ tới, mang theo vali hành lý, vé tàu, và chiếc tráp đựng toàn bộ gia sản mang theo sang Pháp… Ôi Marguerite thân thương, cho đến phút cuối cùng trên đất Áo này, chị ta đã gánh vác mọi việc chu toàn. Cuộc đổi đời của Edith Nagel một phần do công sức chị ấy mang lại!

Nhưng mãi không thấy Marguerite tới. Trưởng ga tuýt còi… Edith Nagel nghĩ bụng: “Vô lý, không thể thế được!” Nhưng sự thực là như thế: đoàn tàu đi Nice từ từ lăn bánh mang theo mọi giấc mơ mọi hi vọng của bà cố vấn.

Chỉ còn lại một mình bà ta trên sân ga vắng ngắt. Bất chợt bà Edith Nagel oà khóc nức nở. Một lúc sau, một anh nhân viên nhà ga tới bên, vụng về đặt tay lên vai bà. Sao vậy, quí bà? Có chuyện gì thế?

Edith Nagel báo cáo toàn bộ sự việc trong bẩy năm qua với cảnh sát trưởng. Câu chuyện của bà đứt nối kèm theo nức nở sụt sùi nhiều nước mắt nên không thật gãy gọn nhưng cảnh sát trưởng nhanh chóng hiểu ra: người phụ nữ cao tuổi này bị một tên vô lại trẻ mê hoặc, với sự tiếp tay của người bạn thân thiết và trung thành Marguerite.

Việc đầu tiên của cảnh sát trưởng là tìm ra tên Klaus Vogler khốn kiếp. Qua những lá thư của gã kỉ vật duy nhất nằm trong tay bà cố vấn, lúc này là chứng cứ duy nhất trong tay cảnh sát cảnh sát trưởng thấy đây là một gã di chuyển rất nhiều trên lãnh thổ châu Âu. Qua Interpol, cảnh sát thủ đô Vienna thông báo cho đồng nghiệp ở Nice. Vậy mà một tuần sau đó, nhà chức trách Áo lại tóm được Klaus Vogler ở Salzbourg, nơi gã ta định cư từ nhiều năm nay. Khi cảnh sát tới, mọi bằng chứng đều cho thấy gã không hề có ý định chạy trốn. Ngay lập tức Klaus Vogler bị giải về Vienna tới trước viên cảnh sát trưởng phụ trách điều tra vụ án.

Trong trụ sở cảnh sát, Klaus Vogler tỏ vẻ cực kì công phẫn, kịch liệt chối tội. Nhưng cảnh sát trưởng cắt ngang lời gã:

– Vụ sưng phổi ở Badgastein, anh còn nhớ chứ? Và vụ mất hành lý ở Ý, chắc anh chưa quên? Khoản lệ phí để hưởng quyền thứa kế ngôi nhà tưởng tượng ở Nice không phải là một kỉ niệm nhớ đời ư? Toàn những vụ mới toanh cả, quên sao được, phải không?

Klaus Vogler càng lồng lên:

– Ông cảnh sát trưởng nói gì kì vậy? Tôi có tới Badgastein hồi nào đâu! Mà cũng chẳng sang Ý, không tới Nice. Cả đời chưa một lần ra khỏi biên giới nước Áo. Từ năm 1946 tới giờ tôi vẫn đóng đô ở thành phố Salzbourg này, vì phải đảm trách chức trưởng phòng thương mại của một hãng buôn lớn.

Cảnh sát trưởng đấm bàn quát:

– Thế cái tên Edith Nagel có giúp anh nhớ lại chuyện gì không? Chắc anh lại chối không lần nào gặp bà ta, không hề viết thư cho bà ta?

Một lát im lặng. Kẻ tình nghi dường như đang cố moi móc trong trí nhớ.

– Ông vừa nói tới bà tên gì? Edith Nagel ư…Thực tình tôi không quen.

– Anh gặp bà ấy lần đầu tiên năm 1946 trong cửa hàng cà phê Vũ Trụ rồi được mời về nhà bà ta ăn nhẹ…

Từ nãy giờ cảnh sát trưởng lúc này mới thấy bộ mặt Klaus Vogler sáng lên:

– A, nhớ ra rồi. Một bà lớn tuổi, rất sôi nổi. Sau bữa tiếp tôi tại nhà riêng, bà ta viết thư cho tôi. Tôi không trả lời, vì nghĩ có thể đây là chuyện… tán tỉnh lăng nhăng. Vả lại ngay sau đó tôi phải rời Vienna để trở về Salzbourg.

Cảnh sát trưởng vung tay rất điệu nghệ lẳng xấp thư lên mặt bàn. Klaus Vogler trợn tròn mắt đọc mấy lá, tái mét mặt kêu lên:

– Một kế hoạch quái quỉ, một âm mưu ghê tởm! Đây không phải chữ tôi, hơn nữa, tôi đã nói tôi chưa hề ra khỏi Salzbourg. Ông cứ việc kiểm tra!

Cảnh sát kiểm tra và rất kinh ngạc nhận thấy Klaus Vogler khai đúng sự thật. Anh ta chẳng dính líu gì vào vụ này. Mọi chuyện đã diễn ra ngoài ý định của anh. Bọn gian đã lợi dụng tên anh để dựng lên vụ lừa đảo khó tưởng tượng này.

Vậy thủ phạm là ai? Còn ai vào đây nữa, ngoài Marguerite Hafner, người ở chung nhà, người bầu bạn, người đại diện trong làm ăn của Edith Nagel!

Interpol phát lệnh truy nã toàn châu Âu, kèm theo ảnh mụ tội phạm gian ngoan…Cảnh sát Pháp gô cổ mụ ở Paris.

Tại phiên tòa xét xử Marguerite Hafner mở tháng Mười 1955, mụ tường trình mọi chuyện với thái độ trơ trẽn, vô liêm sỉ.

– Khi thấy cậu trai ấy gây xúc động mạnh cho Edith Nagel, tôi nghĩ ngay chuyện có thể lợi dụng. Tôi xúi bà ta viết thư, và tôi là người viết thư trả lời lại. Trong lúc bà ấy đang mơ màng tới chàng Klaus thì tôi là người ngồi viết những lá thư hồi đáp của chàng ngay trong phòng bên…

Marguerite Hafner từ chối không chịu tiết lộ tên những kẻ giúp mụ mang thư ra bưu điện, từ rất nhiều địa điểm khác nhau. Có thể đó là những nhân tình mụ lén lút quan hệ không để bà cố vấn biết. Dù thế nào đi nữa, mụ cũng đã phải lĩnh án năm năm tù ngồi. Bà cố vấn đáng thương chỉ thu hồi được một phần nhỏ tài sản của mình. Song điều khiến bà ta đau khổ hơn cả lại là sự đổ vỡ những ảo tưởng những mộng mơ kéo dài trong bẩy năm. Trong bẩy năm đằng đẵng ấy, bà đã đuổi theo một bóng ma. Tưởng mình có một bạn tình phương xa, tưởng mình đang sống có ích cho một người thân thương dù biết bị hắn đào mỏ, ngờ đâu mình vẫn là người đàn bà đơn chiếc, một mình một bóng!

Tòa mời Klaus Vogler lên khai với tư cách nhân chứng. Sự xuất hiện của anh làm bà cố vấn bị cú sốc mạnh, Chắc là cú sốc cuối cùng và cũng là cú sốc nặng nhất. Bà Edith Nagel thấy một người đàn ông tóc vàng từ từ đứng lên. Bà đã viết thư gửi cho người đó trong bẩy năm liền, đã vì người đó mà bà gần như khánh kiệt gia tài, bà đã chấp nhận đến chung sống với người đó trong quãng đời còn lại của mình… Thế mà từ lúc khai mạc phiên tòa tới giờ, bà vẫn không nhận ra. Tuy người đàn ông đó ngồi ngay trước mặt bà, cách có vài hàng ghế!

Phương Hà (biên soạn)
Nguồn: tve-4u
Được bạn: Mọt Sách đưa lên
vào ngày: 29 tháng 8 năm 2026

« Lùi Tiến »

💬 Thảo luận

Chưa có bình luận nào — hãy là người đầu tiên chia sẻ cảm nhận của bạn!

Đăng nhập để tham gia bình luận.