Sáng sớm ngày 23 tháng Mười Hai năm 1962, bến cảng Havre đầy nghẹt người đứng chờ đón con tàu viễn dương Sainte Marie từ đảo Mactinic tới. Đám đông nhiều mầu sặc sỡ gồm đa phần là người quần đảo Angti tới đón người thân từ quê nhà sang Pháp ăn mừng lễ Giáng sinh.
JeanLouis Collard không phải người quê ở đảo Angti mà là dân Paris chính hiệu. Anh tới Le Havre này với mục đích đón con tàu Sainte Marie. Năm nay hăm lăm tuổi, ngoại hình có nhiều ưu điểm đáng giá, quần áo tươm tất có thể nói là sang trọng càng tôn thêm những nét thanh tú trên diện mạo chàng trai: áo pađờsuy mới tinh, bộ đồ lớn cắt may rất khéo, cavát bóng lộn…
Tàu Sainte Marie theo hoa tiêu từ từ cặp bến. JeanLouis mỉm cười khoan khoái tuy trong ví rỗng tuếch vì đã phải dốc hết những đồng bạc tiết kiệm cuối cùng để sắm bộ cánh mới! Đồng lương nhân viên quèn không được bao nhiêu nên xưa nay anh vẫn phải chi tiêu tằn tiện lắm, nhưng vừa rồi anh đã dám vung tay xài sang vì Caroline rất xứng đáng được hưởng sự hi sinh này của anh. Nàng rất xứng đáng để anh chấp nhận mọi hi sinh! JeanLouis luồn tay vào túi áo ngực bên trái, nơi tim đang đập rộn ràng, lấy ra tấm ảnh một cô gái chừng đôi mươi, tóc vàng rực, cao ráo thon thả, đẹp hớp hồn trong bộ đồ tắm bikini hai mảnh… JeanLouis ngắm bức ảnh rất kĩ tuy không phải vì sợ lát nữa sẽ không nhận ra người đẹp khi nàng đặt gót sen xuống cầu tàu. Mới chỉ được gặp nàng một lần thôi nhưng hình ảnh nàng đã in sâu trong tâm tưởng, dù mới gặp nàng trên bức ảnh.
Cách đây hai tháng JeanLouis đã đáp lại một tin rao vặt trên tờ báo buổi chiều xuất bản ở Paris. Lời rao như sau: “Thiếu nữ người Mactinic, 22 tuổi, có nguyện vọng trở thành người mẫu, mong liên lạc với một nam giới người Paris từ 2530 tuổi để tiến tới hôn nhân nếu hợp nhau”. JeanLouis Collard trả lời và vài ngày sau nhận được thư của người đẹp kèm theo bức ảnh anh đang ngắm. Thư cho biết cô Caroline Ligier đã nhận được rất nhiều thư hồi đáp lời rao trên báo của cô nhưng cô chọn JeanLouis để bắt liên lạc. JeanLouis mới là ý trung nhân của cô.
Sau nhiều ngày nhiều tuần lễ, thư từ trao đổi giữa hai người ngày càng tình tứ nồng nàn, và đầu tháng Mười Hai vừa rồi Caroline đã quyết định dứt khoát: sang Pháp gặp JeanLouis. Nhưng nàng còn vướng một trở ngại nhỏ: thiếu năm trăm frăng để chi cho cuộc viễn du. Tuy chẳng sung túc gì nhưng JeanLouis cũng sốt sắng gửi ngay năm trăm frăng cho cô. Và bằng tiền mặt theo yêu cầu của cô. Tuần rối, anh nhận được lá thư mong đợi: “Em sẽ tới Le Havre ngày 23 tháng Mười Hai bằng tàu Sainte Marie”.
Đám đông đứng chờ trên bến cảng xô đẩy nhau cố lấn tới gần hơn: cầu tàu vừa thả xuống. JeanLouis thúc mạnh hai cùi chỏ cản những người đang định chen lấn vượt lên trước anh. Những tốp hành khách đầu tiên ra khỏi tàu. Chàng trai nhìn không chớp mắt vào dòng người, nơi lát nữa sẽ xuất hiện món quà Giáng sinh quí báu của anh.
Sau mười lăm phút, số người xuống tàu đã vãn. Vậy là Caroline sẽ ra cùng với những hành khách cuối cùng. Tuy ruột gan như lửa đốt nhưng JeanLouis vẫn cảm thấy vui vui, nghĩ bụng: các cô gái đều giống nhau y hệt, cô nào cũng thích làm đỏm, phải trang điểm tí chút rồi mới chịu tới trình diện người yêu…
Đám người trên bến cảng dần dần thưa bớt, các cặp vợ chồng tái ngộ đã dắt díu con cái dìu nhau ra xe hoặc đi về phía nhà ga. JeanLouis cảm thấy lo lắng khi cần cẩu trên tàu thả xuống bến cảng một thùng khá to. Tuy ở cách xa nhưng anh cũng đọc được hàng chữ ghi trên thùng “Chuối. Công ty Xuất khẩu Mactinic”. Thế là thế nào? Hàng được chuyển xuống, tức là trên tàu đã hết hành khách. Nhìn lên cầu tàu lúc này chỉ thấy thủy thủ và công nhân khuân vác đi đi lại lại, không còn một hành khách nào. Không thấy Caroline Ligier đâu!
JeanLouis càng lo lắng, bực bội hơn khi thấy trên bến còn lại khoảng năm chục người đứng túm tụm ngay đầu cầu tàu. Mà toàn là thanh niên trai trẻ trạc tuổi anh, khoảng hăm bốn hăm lăm. JeanLouis nhìn kĩ họ: tất cả đều diện thật bảnh, áo pađơxuy, complê sang trọng, cavát thời trang, giầy loại xịn bóng loáng. Và anh nào cũng có vẻ bồn chồn nóng ruột, rất nhiều cậu luôn tay nâng đồng hồ lên xem…
JeanLouis chợt linh cảm có chuyện chẳng lành, bèn tới bên chàng trai đứng gần nhất.
– Xin lỗi, hình như anh đang chờ đợi ai?
– Phải, tôi đang…
– Đang đợi một thiếu nữ?
Chàng kia hình như vừa hiểu ra… Hai người gần như cùng một lúc thò tay vào túi ngực trái, túi phía trái tim, lấy ra bức ảnh và đồng thanh kêu lên:
– Caroline!
Nghe hai người kêu to cái tên đó, bốn mươi tám anh chàng diện bảnh kia đồng loạt quay nhìn, rồi chẳng ai bảo ai họ chạy đến bên hai người, tất cả đều thò tay vào túi áo ngực trái, túi phía trái tim, mỗi chàng rút ra một tấm ảnh.
Lát sau, năm chục chàng trai mặt nhăn như bị, xúm lại ngắm nghía năm chục bức ảnh nàng Caroline Ligier đẹp hớp hồn trong bộ đồ tắm bikini hai mảnh đang gửi tặng các chàng nụ cười mê li…
Cảnh sát trưởng Ferrand của thành phố cảng Le Havre vất vả lắm mới lập được trật tự trong đám thanh niên đang nhất loạt la thét, vung tay dậm chân, trên tay mỗi cậu đều có tấm ảnh chụp một cô gái rất xinh… Cảnh sát trưởng Ferrand ngơ ngác chẳng hiễu mô tê gì, nhưng cảm thấy yên tâm vì thấy bọn họ đều áo quần bảnh bao, chắc không phải đồ vô lại tụ họp tới đây làm càn. Họ đi dự đám cưới? Hay họ là thành viên một câu lạc bộ? Cảnh sát trưởng Ferrand vẫy gọi JeanLouis người đứng gần anh nhất.
– Trò gì vậy hử? Sao mấy cậu lắm mồm thế?
JeanLouis chìa tấm ảnh, hằm hằm nói:
– Nó hứa làm đám cưới nhưng chỉ ẵm một món tiền của chúng tôi rồi mất hút.
Cảnh sát trưởng Ferrand đã hiểu ra, yên chí mỉm cười khoan khoái.
– Thế hử? Cậu mất bao nhiêu tiền với con đó?
– Năm trăm frăng.
Cả đám đông hùa theo:
—Tôi cũng thế!
– Tôi cũng thế!
Chờ cho tiếng thét “Tôi cũng thế!” tắt hẳn. Cảnh sát trưởng Ferrand hỏi tiếp:
– Tên con nhỏ?
Năm chục cái mồm đồng loạt thét lên:
– Caroline Ligier.
– Chỗ ở?
Vẫn tiếng trả lời đồng loạt, rất đều chẳng khác một dàn đồng ca.
– Số nhà 23 đại lộ Cộng hòa, thành phố FortdeFrance!
– Nghề nghiệp?
– Người mẫu thời trang.
JeanLouis đính chính cho thật chính xác:
– Mới định thôi chứ chưa làm người mẫu…
Cảnh sát trưởng Ferrand cố ghìm nụ cười mỉa, ngỏ lời cám ơn rồi tiễn các chàng dại gái ra về. Còn lại một mình trong phòng làm việc cảnh sát trưởng Ferrand suy nghĩ về sự việc vừa rồi. Tuy đoạn mở đầu hơi rối rắm và kì cục nhưng phần tiếp theo chẳng có gì phức tạp. Cảnh sát trưởng đã có trong tay một cái tên, một địa chỉ và một tấm hình, tóm cổ tên lừa đảo mặc váy này chẳng có gì khó. Chỉ cần cung cấp mọi thông tin cần thiết cho các đồng nghiệp ở FortdeFrance là ổn.
Thanh tra Dominique SaintEsprit làm việc ở đồn cảnh sát FortdeFrance. Nhận lệnh đi bắt một ả mang tên Caroline Ligier ngụ tại số nhà 23 đại lộ Cộng Hòa, thanh tra coi là công việc bình thường chẳng có gì đặc biệt.
Số 23 đại lộ Cộng Hòa là một khối nhà lớn hồi đó còn ít có. Dọc hành lang đặt nhiều hòm thư, trên một cái có ghi tên Caroline Ligier. Nói chính xác thì trên biển ghi những hai tên chứ không phải một: “Benjamin Lefrançois/Caroline Ligier”. Tình hình trở nên hơi phức tạp thêm một chút… Sau một hồi ấn chuông không thấy ai trả lời, thanh tra tìm gặp người gác chung cư. Người này chẳng cung cấp được thông tin gì nhiều.
– Cái ông thuê căn hộ đó viết thư báo tin chấm dứt hợp đồng… Thú thật, tôi không nhớ gì lắm về hai người đó. Ông thanh tra cảm thông cho tôi, trong chung cư có biết bao là người, lại còn cơ man khách vãng lai nữa. Bất quá tôi cũng chỉ giáp mặt ông ta có một hai lần thôi.
Bác gác chung cư dùng chìa khóa vạn năng mở căn hộ cho thanh tra Dominique vào. Cuộc khám xét chẳng phát hiện được gì đáng kể. Rõ ràng nơi tiếp nhận những lá thư của các chàng trai si tình đã bị bỏ trống từ lâu: trong nhà chỉ có vài chiếc bàn ghế kiểu dã ngoại, ngoài ra chẳng có gì khác, không một đồ dùng cá nhân nào, không một mảnh quần áo nào.
Thanh tra Dominique báo cáo lên cấp trên kết quả khám nhà… Đoán chừng hai tên gian đã đi Paris, vị sếp bèn chuyển giao hồ sơ vụ án trở lại cho các đồng nghiệp ở thủ đô.
Vì lý do đó, ngày 2 tháng Giêng năm 1963 đến lượt thanh tra Joel Rolland mở đấu năm mới bằng vụ án Caroline Ligier/Benjamin Lefrançois.
Joel Rolland thanh tra cảnh sát của Paris chỉ có trong tay tấm ảnh của thiếu phụ trẻ (họ và tên chắc là giả nên không có giá trị), anh không để mất thì giờ, bắt tay ngay vào việc. Và nghĩ ngay ra một điều. Một điều rất đơn giản, nhưng thông thường những ý tưởng đơn giản lại là những ý tưởng tốt nhất: trong các lá thư gửi đi Caroline đều cho biết cô là người mẫu, hoặc đang có nguyện vọng làm người mẫu.Nếu quả đúng như vậy? Cứ kiểm tra thử xem sao, chẳng mất công mất sức bao nhiêu, tội gì không kiểm tra.
Cuộc kiểm tra có kết quả không ngờ! Sổ đăng kí người mẫu của các nhà thời trang danh tiếng có hình một cô gái tóc vàng, thon thả đẹp hớp hồn: cô Caroline Ligier! Mà lại là tên thật nữa chứ!
Địa chỉ ghi trong sổ cũng là địa chỉ thật nên chỉ vài tiếng đồng hồ sau thanh tra Joel Rolland đã đứng trước mặt cô gái. Đích thân cô ta ra mở cửa cho thanh tra. Vụ án tưởng chừng phức tạp té ra lại rất đơn giản!
Caroline Ligier ngoài đời trông y hệt Caroline Ligier trong ảnh, dĩ nhiên còn hơn ảnh ở dáng vẻ kiêu sa rất tự nhiên. Cô hơi giật mình sửng sốt khi nghe thanh tra Joel tự giới thiệu.
– Ủa, sao cảnh sát lại tới gặp tôi. Có chuyện gì vậy?
Thanh tra Joel Rolland rất muốn tỏ ra galăng, khốn nỗi công việc thưòng có những đòi hỏi đôi khi thật tàn nhẫn. Anh rắn rỏi đáp:
– Vụ ở FortdeFrance, cô còn nhớ chứ?
Người đẹp Caroline lập tức nổi giận:
– Thì đã sao? Tôi có quyền của tôi. Không ai ép được tôi phải lấy người tôi không yêu. Ông không thể trách cứ tôi chuyện đó…
Tuy người đẹp đang trình diễn một cái bĩu môi rất quyến rũ nhưng thanh tra Joel vẫn không mềm lòng. Anh rút túi măngtô lấy ra xấp năm chục tấm ảnh đặt xuống bàn.
– Thế cái này, chẳng lẽ cô không biết? Và cũng không lần nào gặp tên đồng phạm Benjamin Lefrançois?
Trên gương mặt yêu kiều lần lượt thoáng hiện mọi nét bối rối, bàng hoàng, chứng tỏ cô gái không hiểu.
– Ảnh nào thế này? Còn Benjamin thì tất nhiên tôi có biết, nhưng anh ta đâu phải đồng phạm của tôi, trái lại là khác.
Té ra vụ việc lại quá phức tạp, khó lần ra manh mối! Thanh tra Joel chẳng đợi được mời, buông người ngồi phịch xuống tràng kỉ.
– Mong cô vui lòng giải thích rõ đầu đuôi xem sao.
Cô người mẫu cất giọng ngọt ngào, có thể nói là du dương nữa:
– Cách đây một năm tôi có thuê tờ báo ở Mactinic đăng một mẩu tin kén chồng. Tôi cho rằng việc đó chẳng có gì sai trái.
– Đăng với mục đích gì?
– Hỏi lạ chưa! Còn nhằm mục đích gì nữa? Mục đích kiếm chồng, ông thanh tra ạ. Tôi nhận được nhiều hồi âm, nhưng tôi liên lạc với Benjamin Lefrançois, một cậu không giàu có nhưng dễ thương. Hai chúng tôi thư từ qua lại khá lâu. Anh ta rất say, đòi làm lễ cưới. Thế là…
Caroline Jigier tỏ vẻ ngượng nghịu rất đáng yêu.
– Thế là tôi quyết định sang bên đó với anh ấy, nhưng không đủ tiền. Biết tin, tự Benjamin đề nghị chi mọi khoản lộ phí cho tôi.
Thanh tra Joel bắt đầu hiểu.
– Sang tới nơi thì xẩy ra chuyện gì?
– Gặp mặt tôi mới thấy rõ mình không thể làm vợ anh chàng này. Hai người chỉ gặp nhau trò chuyện một lần, rồi tôi nói thẳng với Benjamin: như thế này là đủ rồi, không thể đi xa hơn…
– Nhưng cô vẫn ở lại.
– Phải, ở lại mười lăm ngày. Không lẽ đi một chuyến như vậy mà lại trở về ngay hôm sau.
– Nghĩa là cô lợi dụng thời cơ để làm một chuyến du lịch miễn phí.
Thấy Caroline Ligier sắp sửa nổi cơn lôi đình, hai mắt long lanh trông càng hấp dẫn bội phần, thanh tra Joel miễn cưỡng giơ tay can:
– Ấy ấy, xin cô đừng giận. Tôi đâu có trách cô về chuyện đó. Chỉ yêu cầu cô nói tiếp đoạn cuối thôi.
– Đoạn cuối nào? Chuyện chỉ có vậy, làm gì có đoạn cuối?
– Đoạn liên quan đến năm chục tấm ảnh, năm chục lần năm trăm frăng, liên quan tới đám thanh niên đông đảo chờ đón cô ở cảng Le Havre trên chuyến tàu Sainte Marie…
Nghe một loạt câu hỏi dồn dập, Caroline Ligier bưng hai tay ôm đầu.
– Tôi chẳng hiểu ông thanh tra nói gì. Xin thề là không hiểu thật.
Trông nét mặt và dáng điệu cô gái, thanh tra Joel biết rõ cô rất thành thực, không đóng kịch.
– Còn nữa: tên cô ghi rõ trên hộp thư trong hành lang ngôi nhà số 23 đại lộ Cộng hòa…
Đôi mắt biếc của cô người mẫu càng lộ vẻ bối rối cùng cực.
– Nhà số 23 đường Cộng hòa là nhà Benjamin Lefrançois đấy chứ! Tôi không ở đó một ngày nào hết. Lý do tại sao chẳng cần nói ông cũng biết.
– Benjamin Lefrançois có ảnh của cô chứ?
– Dĩ nhiên! Tôi gửi tặng anh ta cùng với lá thư đầu tay mà!
Thanh tra Joel Rolland tiếc đứt ruột nhưng vẫn phải giã từ cô người mẫu xinh đẹp, không quên nói vài lời trấn an. Anh tin chắc cô ta khai đúng sự thật, và bắt đầu hình dung ra diễn biến một vụ lừa đảo hiếm có.
Thoạt tiên, anh chàng Benjamin Lefrançois người Mactinic hồi đáp lời rao đăng trên báo của Caroline Ligier. Bức ảnh nhận được sau đó đã tác động đúng như mong chờ. Khi nghe cô gái nói tới hôn nhân, anh chàng đã không ngần ngại dốc hết vốn liếng để chi cho chuyến đi của người đẹp. Nhưng sau đó, anh chàng bị người đẹp cho ra rìa. Anh ta biết mình đã bị lợi dụng: cô ngưòi mẫu không hề có ý định kết hôn với loại người như anh ta, chỉ vờ vịt để được đi một chuyến du lịch sang Angti mà thôi.
Đáng lẽ vụ này kết thúc ở đây. Nhưng Benjamin Lefrançois là một tay ranh ma. Gã thuê in năm chục tấm ảnh của Caroline, đăng lời rao trên một tờ báo phát hành ở Paris, kèm theo địa chỉ của chính gã, với tấm biển được viết thêm tên cô gái… Sau đó, gã chỉ còn mỗi một việc là: trả lời các lá thư bốc lửa, kèm theo mỗi lá thư một tấm ảnh Caroline. Các anh chàng kia cũng khờ chẳng kém gì chính bản thân gã đã từng khờ! Vừa nghe nói đến hôn nhân là các cậu lập tức vét túi dốc hết tiền ra chi trả cho chuyến đi của người đẹp. Benjamin Lefrançois đã đánh một đòn phản kích ngoạn mục lật ngược hẳn tình thế! Từ một gã đau khổ vì tình, trong túi nhẵn nhụi không còn một xu nhỏ, gã đã trở thành một tên lừa đảo có hạng.
Thanh tra Joel rất muốn tìm ra gã để xem mặt hắn ta mồm ngang mũi dọc ra sao mà bợm thế. Nhưng thật không may cho thanh tra Joel: anh không tóm cổ được Benjamin Lefrançois. Thành thử đoạn kết câu chuyện này không có hậu. Tên bịp bợm ẵm theo hai mươi lăm ngàn frăng lấy của các nạn nhân một khoản tiền khá lớn năm 1963 nên đã có thừa phương tiện để lặn sâu vào một nơi nào đó. Biến mất tăm!