Đến ngày 18 tháng Sáu năm 1957 chị Paula vừa tròn năm mươi tám cái xuân. Chị làm thư kí đánh máy cho hiệp hội Các nhà Sản xuất Pho mát ở Milwaukee, bang Wisconsin. Trong ngày kỉ niệm sinh nhật của mình Paula đang sống một thời khắc đẹp nhất trong đời: được chiêm ngưỡng các tác phẩm nghệ thuật trong Phòng Tranh Quốc gia ở Washington. Lần đầu tiên trong cuộc đời đơn chiếc – Paula chưa bao giờ lấy chồng, hiện vẫn còn là trinh nữ thứ thiệt – chị quyết định đi nghỉ hè, rời xa bang Wisconsin quê hương. Nhân đọc tờ quảng cáo của một công ty du lịch hết lời ca ngợi cảnh trí của thủ đô liên bang, chị lên đường đi Washington.
Paula dừng chân trước bức họa khổ lớn. Một tác phẩm của đại danh họa Rubens có tựa đề Vệ nữ giữa thần Dê và thần Đuôi cá. Giữa bức tranh vẽ một phụ nữ mũm mĩm, phần thân dưói hiện lờ mờ qua lớp sóng biển, xung quanh có mấy người đàn ông da nâu thổi kèn thổi sáo. Đám đàn ông này là thần Dê, thần Đầu người đuôi cá, tất cả đều trần truồng. Bình thường thì Paula, vốn là người sống trong một vùng Thanh giáo rất chặt chẽ về nguyên tắc, chắc không dám đứng nhìn cảnh này. Nhưng bữa nay chị ta tự nhủ: đây là tác phẩm nghệ thuật nên mình có quyền nhìn, và chị đã không bỏ lỡ cơ hội. Đặc biệt các chi tiết trên cơ thể mấy vị thần Dê rất hấp dẫn Paula…
Đang mải ngắm những thân hình lực sĩ trong tranh, chị bỗng nghe sau lưng có người nói:
– A, Vệ nữ! Giá như biết trước…
Paula giật mình ép vội xắc tay lên ngực, quay đầu nhìn lại. Đó là một người đàn ông xấp xỉ tuổi chị. Chị lắp bắp:
– Xin lỗi, anh bảo sao?
– Không có gì, thưa chị. Mỗi khi thấy bất cứ cái gì liên quan đến Vệ nữ là tôi lại thấy trước mắt mình là vũ trụ bao la vô tận. Sao Vệ nữ, còn gọi là sao Kim, thường xuất hiện vào buổi tối và sáng sớm nên cũng được gọi là sao Hôm, sao Mai… Chị đã lúc nào quan sát kĩ chưa?
Paula nhận thấy người đàn ông ăn vận rất sang trọng, bộ đồ cắt may rất khéo. Có thể đây là một quan chức cao cấp làm việc ở thủ đô. Có khi trong Nhà trắng cũng nên…
– Thưa không. Thú thật tôi không hay để ý đến các vì sao.
– Tôi thì lại biết rất rõ sao Kim. Ta bay xuyên qua làn hơi nóng bỏng vây quanh và che lấp bề mặt nó, rồi sẽ thấy trước mắt mình những cánh đồng hoa thơm nức, rất lạ mắt chưa bao giờ gặp. Rồi đến những thành phố trắng bạc…
Người đàn ông không quen biết phóng mắt nhìn ra một điểm rất xa, vẻ như đang ở một nơi cách Phòng Tranh Quốc gia Washington hàng vạn dặm. Paula chợt có một ý nghĩ mà chị vội gạt đi ngay: người này rất giống anh chàng đứng tuổi giỏi tán gái trong tiểu thuyết Núi lửa trên sao Kim của Daphné Du Maurier, tác giả ưa thích của chị.
– Anh vừa nói về chuyện gì thế?
– Chắc chị đã từng nghe nói tới đĩa bay?
– Tất nhiên là có chứ!
Hồi 1957, đĩa bay là đề tài cửa miệng của mọi người, gần như tới chỗ nào cũng nghe nói có đĩa bay xuất hiện.
– Thế chị có tin không?
– Thú thật là tôi vô cùng bối rối, nửa tin nửa ngờ.
– Vậy ư? Tôi cam đoan với chị là có thật đấy! Chính tôi đã… À, xin lỗi, tôi chưa tự giới thiệu với chị: tôi là
Josuah Barney Paula rụt rè chìa tay.
– Tôi là Paula. Cô Paula.
Josuah Barney nghiêng mình thi lễ rồi hạ thấp giọng.
– Đôi khi thật khó giữ bí mật những bí mật mình đang nắm giữ. Tôi cần chia sẻ những điều bí mật đang đè nặng tâm trí mình với một tâm hồn nhậy cảm. Qua quan sát cách chị thưởng thức tác phẩm tuyệt vời này, tôi thấy ngay chị chính là người tôi có thể bộc lộ hết mọi điều. Chị vui lòng uống với tôi một tách sôcôla nóng nhé!
Paula lí nhí nói cảm ơn rồi theo chân Josuah Barney tới tiệm cà phê. Lúc này, những lo toan thường nhật ở hiệp hội Những Người Sản xuất Pho mát Milwaukee bang Wisconsin đã lùi xa, rất xa. Mọi thứ đều thay đổi. Paula có cảm giác cuộc đời mình vừa sang trang.
Chị ta đã không lầm.
– Tôi chuyên sản xuất ăngten tivi…
Hai mắt dán chặt vào tách sôcôla bốc khói, Paula bất giác bĩu môi thất vọng. Té ra người đàn ông giống hệt mẫu người hùng đứng tuổi giỏi tán gái của Daphné Du Maurier lại không phải là người thân cận của tổng thống. Nhưng làm những công việc về tivi cũng không đến nỗi tồi. Năm 1957, kĩ thuật truyền hình còn rất mới, còn đầy rẫy bí mật, đối với số đông nó là một thứ khoa học huyền bí… Tuồng như đoán được ý nghĩ của người đối thoại, Josuah Barney vội nói thêm:
– Tôi có nhiều quan hệ với Nhà Trắng. Không chính thức, tất nhiên.
Paula không tiện hỏi thêm về mối quan hệ này, im lặng ngồi nghe tiếp:
– Trong khi lắp đặt một cây ăngten thì việc kì lạ xẩy ra: tôi liên lạc được qua thần giao cách cảm với người sao Kim.
– Bằng cách nào?
– Cũng không biết chắc. Có lẽ trong khi điều chỉnh tôi đã vô tình bắt được tần số của họ. Và họ cho biết tôi là người đầu tiên được chọn lên sao Kim tham quan các điều kì diệu trên hành tinh. Họ hẹn đón tôi lúc nửa đêm hôm sau, ngay trước cửa nhà tôi.
Josuah Barney như chìm đắm trong mơ, không nhìn Paula cũng chẳng nhìn tách sôcôla trên bàn mà phóng tầm mắt lên một khoảng vô định trên trần nhà.
– Đúng giờ hẹn, họ tới. Đĩa bay của họ hạ xuống bãi cỏ trước nhà tôi, tỏa ra ánh hào quang xanh biếc.
– Hình thù người sao Kim thế nào?
– Như ta, nhưng nhỏ con hơn, da màu xanh lá cây… Tôi trèo lên, đĩa bay cất cánh và sau hai mươi lăm giờ ba mươi phút tôi đổ bộ xuống sao Kim. Được dẫn ngay vào phòng thí nghiệm của họ, được phổ biến điều bí mật về năng lượng của họ.
Josuah Barney ghé sát vào Paula thì thầm đôi câu. Nghe chưa rõ, chị đòi nhắc lại lần nữa.
– Bí quyết của họ là bộ phận điều biến. Một phát minh vĩ đại, vĩ đại hơn cả phát minh ra năng lượng hạt nhân. Nhờ nó ta có thể làm chủ khoảng không giữa các vì sao.
Josuah Barney nói tiếp một tràng từ ngữ kĩ thuật cao siêu, Paula ù ù cạc cạc chẳng hiểu mô tê gì hết. Có lẽ đã nhận thấy như thế nên Josuah Barney bất chợt dừng giải thích sâu thêm.
– Nói tóm lại, tôi vừa từ sao Kim trở về, và nhờ nắm được thiết kế bộ điều biến giờ đây tôi có thể chế tạo thành công chiếc đĩa bay đầu tiên của trái đất. Để thực hiện công việc lớn lao này tôi đã thành lập một hiệp hội lấy tên là “Điều biến Vạn năng”.
– Sao phải lập hiệp hội?
– Chế tạo bộ điều biến tốn kém vô cùng, cần có rất nhiều vốn. Mỗi thành viên hiệp hội sẽ được một chỗ trên đĩa bay, muốn du hành lên sao Kim bao nhiêu chuyến cũng được.
Kiến thức này không khó nên Paula hiểu ngay. Chị rụt rè hỏi:
– Anh đã rủ được nhiều hội viên chưa?
– Như tôi đã nói, chị là người duy nhất tôi dám bật mí chuyện này.
– Vậy tôi xin làm người hội viên đầu tiên!… Và cũng sẽ là người đầu tiên bay lên sao Kim cùng anh, được không?
– Ôi, cô thân mến! Còn gì tuyệt bằng!
Paula mơ màng nhắm nghiền mắt, tưởng tượng mình đang rời Trái Đất trên chiếc đĩa bay, bên con người y chang người hùng đứng tuổi giỏi tán gái trong tiểu thuyết Daphné Du Maurier. Nhờ bộ điều biến cực mạnh đẩy lên vùn vụt, chị nhìn thấy trụ sở hiệp hội Những Người sản xuất Pho mát của Milwaukee bang Wisconsin tụt xa với tốc độ chóng mặt, trong chớp mắt đã thấy mình chơi vơi giữa vũ trụ mênh mông trên đường bay tới Vệ nữ.
– Chẳng giấu gì anh, tôi có chút ít tiền tiết kiệm…
– Sử dụng vào công trình này là cách đầu tư khôn ngoan nhất đấy, thưa chị.
– Nhưng tôi cần ghé qua nhà mới thu xếp được.
– Không sao, không sao! Đâu phải một sớm một chiều đã lên tới Vệ nữ…
Trong chưa đến một tuần lễ Paula đã thanh toán xong mọi việc. Về tới Milwaukee chị xin rút lui khỏi chân thư kí đánh máy, rút toàn bộ tiền trong tài khoản gửi ngân hàng được ba mươi tám ngàn đô, kết quả của bốn mươi năm lao động nhọc nhằn, thắt lưng buộc bụng ki cóp từng đồng. Rồi trở lại Washington, đến gặp ngay Josuah Barney
Tìm ra địa chỉ anh ta, Paula hơi ngạc nhiên thấy đây chỉ là một căn phòng nhỏ nằm trong một phường loàng xoàng của thủ đô. Ngạc nhiên vì cứ đinh ninh trong bụng sẽ thấy ngôi nhà có thảm cỏ đủ rộng cho đĩa bay của người sao Kim đổ bộ. Nhưng lại nghĩ: chắc Josuah Barney có hai chỗ ở.
Ý nghĩ đó được Josuah Barney xác nhận ngay khi anh ta ra mở cửa:
– Tôi mời chị tới đây cho kín đáo. Tới nhà tôi thì dễ lộ công việc rất bem của chúng mình.
Paula đưa mắt nhìn căn phòng. Trên tường treo hai tấm ảnh màu cỡ lớn. Tấm thứ nhất là ảnh một hành tinh, chắc là sao Kim, tấm kia là bản đồ vũ trụ trên có vẽ một vạch bút chì đỏ loằng ngoằng… Trông mới hấp dẫn, mới kích thích làm sao! Paula không kìm nổi, buột miệng hỏi: Anh có tấm ảnh nào chụp người sao Kim không?
– Rất tiếc… Họ không cho chụp. Bản tính họ hơi nhút nhát không thích xuất đầu lộ diện.
– Anh tả họ cho tôi nghe vậy.
Josuah Barney huơ tay bâng quơ vẻ như bất lực:
– Rất khó tả… Có thể nói… cao chừng một mét rưỡi… À, thưa cô Paula, cô có mang theo tấm séc không?
Paula hơi đỏ mặt đưa ra tờ séc ghi ba mươi tám ngàn đô. Josuah Barney gật đầu nhét vào túi.
– Nào ta lên đường! Thực hiện chuyến du hành vũ trụ có một không hai của chúng mình!
Với Paula chuyền du hành vũ trụ mở đầu bằng công việc ngồi đánh máy tập bản thảo cuốn sách Hai tuần lễ trên sao Kim của Josuah Barney do tác giả đích thân ngồi đọc. Việc này không khó, nó là thứ công việc chị đã làm trong bốn chục năm không ngơi nghỉ. Thoạt đầu chị thấy hơi ngán, thậm chí thất vọng nhưng sau khi gõ vài đoạn Paula phấn hứng hẳn lên: rất khác với công văn, thư từ của hiệp hội Những Nguời sản xuất Pho mát. Hấp dẫn hơn, say mê hơn gấp bội!
Chị nhanh chóng thông thạo, trở thành chuyên gia về sao Kim. Gõ tới trang thứ một trăm Paula đã có khả năng nhắm mắt len lỏi giữa các dòng từ trường phân cực rất nguy hiểm nằm giữa Trái Đất và hành tinh xa xôi kia. Đến trang một trăm chín lăm thì phòng thí nghiệm chứa bộ điều biến thần kì chẳng còn gì bí mật với chị ta nữa: nó được làm bằng một chất thủy tinh hóa tỏa hồi quang màu xanh dưới ánh vầng trăng xoay quanh sao Kim…
Josuah Barney rất hào phóng nhường hẳn căn phòng cho Paula ở lại. Mỗi ngày anh ta tới đây đọc bản thảo cho chị đánh máy trong một hoặc hai giờ. Những giờ còn lại, anh rất bận. Theo Josuah Barney tiết lộ, anh bận nhiều cuộc bàn thảo tuyệt mật và tối quan trọng với những quan chức hàng đầu của Nhà trắng.
Một bữa kia Paula thấy anh ta tới cùng một người đàn ông gầy còm, hai mắt hấp hay liên tục. Anh ta giới thiệu:
– Ông McCalley chủ hiệu sách ở Washington, người đã đầu tư hai chục ngàn đô vào hiệp hội “Điều biến Vạn năng”. Vậy là đã có hai vị cộng sự với tôi trong cuộc đại phiêu lưu này.
Theo yêu cầu của Josuah Barney, cô Paula đọc tập bản thảo cho vị khách mới tới nghe. Ông ta tỏ ra rất thích thú. Và có lẽ vì tin lành đồn xa nên sau đó nhiều khách lũ lượt theo nhau kéo tới căn phòng nhỏ ở Washington: một nha sĩ ở New York, một nhà buôn rượu bia ở Minnesota, một bà góa giầu sụ ở Chicago lần lượt tới tìm hiểu các điều kì diệu trên sao Kim và sức mạnh thần bí của bộ điều biến…
Hơn sáu tháng trôi qua. Đầu năm 1958, cuốn Hai tuần lễ trên sao Kim gần hoàn thành. Ngày thứ Bẩy tuần đầu tháng Giêng, sau khi làm xong công việc hàng ngày như mọi bữa Josuah Barney bất chợt báo tin:
– Cô Paula! Tôi sắp đi vắng ít lâu. Đêm nay sẽ có đĩa bay hạ xuống đón.
Cô gái già thấy tim mình thót lại:
– Thế còn tôi? Không được đi sao?
Josuah Barney thân mật ôm hai vai cô, vỗ về:
– Chưa đâu, cô Paula thân mến. Cô chưa thể đi cùng tôi chuyến này. Tôi phải lên đó truớc báo tin sẽ có cô lên thăm. Người sao Kim không thích gặp người lạ. Sau ba tuần tôi sẽ trở về.
– Tôi hiểu…
– Cô đừng băn khoăn gì. Với tư cách là hội viên đầu tiên của hiệp hội Điều biến Vạn năng, nhất định cô phải là người thứ nhất lên sao Kim với tôi. Chuyến sau hai chúng ta sẽ cùng đi, chỉ hai chúng ta thôi, không có người thứ ba.
Paula cố nuốt hai dòng nước mắt.
– Đành vậy thôi. Anh hãy bảo trọng. Chú ý đề phòng những nơi có trường phùi mạnh của Borea Australis.
– Chị yên tâm đi. Tôi hứa sẽ hết sức thận trọng. Chú ý đề phòng thiên thạch nữa…
Paula không bao giờ gặp lại Josuah Barney… Tuy như vậy không có nghĩa bặt tin anh ta. Bởi lẽ một tháng sau chị nhận được một thông tin gửi từ sao Kim về làm chị sững sờ.. Thực ra lá thư đóng dấu bưu điện Eagle Pass, một làng của bang Texas, dán con tem tầm thường của US Mail. Nhưng đúng là thư tới từ sao Kim. Một quan chức chính quyền của sao Kim tên là Marcellus đã đổ bộ xuống Trái Đất, bỏ lá thư vào thùng thư bưu điện rồi bay lên ngay.
Thật buồn hết chỗ nói! Thư báo tin chẳng lành:
“Cô Paula thân mến! Tôi đau đớn báo tin: Josuah Barney đã qua đời trên hành tinh Vệ nữ. Vì cô là hội viên đầu tiên của hiệp hội Điều biến Vạn năng và là cộng tác viên trung thành nhất của anh ấy nên chúng tôi ưu tiên báo tin để cô hay.”
Cố nén đau khổ, Paula quyết định phải hành động. Cô viết thư lên tổng thống Eisenhower tường thuật cái chết thảm thương của Josuah Barney trên sao Kim do quan chức Marcellus thông báo cho cô. Ngoài phong bì đề “Thư riêng. Mật”.
Nhân viên văn phòng phủ tổng thống bóc thư ra đọc rồi thản nhiên vứt vào ngăn số 3. Đây là ngăn tủ dành riêng chứa vài chục bức thư Nhà Trắng nhận được mỗi ngày từ những kẻ bị chứng tâm thần mất thăng bằng. Đến chiều, nhân viên đặc trách sẽ đem đốt bỏ hết.
Không thấy tổng thống hồi âm, Paula quyết định tới tố khổ với người độc nhất cùng hội cùng thuyền: chủ cửa hàng sách ở Washington, ông McCalley. Cô vừa lau nước mắt vừa đưa lá thư sao Kim cho McCalley. Nhưng phản ứng của con người gầy còm hai mắt hấp hay liên tục lại khác hẳn phản ứng Paula đang chờ đợi. Người ấy nói:
– Chúng ta bị lừa rồi.
– Anh không đọc thư của Marcellus ư?
– Không một người nào có đầu óc bình thường lại tin vào câu chuyện ngớ ngẩn này. Tôi sẽ khiếu kiện…
Cục Điều tra Liên bang F.B.I. tóm được Josuah Barney ở cảng Mobile thuộc Alabama. Gã hành nghề vẽ quảng cáo ngoài trời, nghề cũ gã vẫn làm từ lâu. Lúc bị bắt, gã đang vẽ bảng quảng cáo cho một nhà buôn trứng và pho mát ở Mobile, có thể coi đây là một đối thủ cạnh tranh với hiệp hội Những người Sản xuất Pho mát ở Milwaukee. Nói cách khác, Josuah Barney lại trở về điểm xuất phát ban đầu. Chuyến du hành vũ trụ kết thúc…
Josuah Barney lĩnh án năm năm tù vì tội lừa đảo. Hắn đã chiếm đoạt của người khác tổng cộng gần một trăm ngàn đô. Đuợc đồng nào gã ném ngay vào cá ngựa đồng đó.
Hết tiền, hết ảo tưởng bay lên sao Kim, Paula đành trở về với thực tại: Milwaukee bang Wisconsin.
Phiếm luận:
Thích những cái mới, lạ, không phải là thói xấu. Thích phiêu lưu mạo hiểm càng không phải là xấu. Nhưng phải tỉnh táo mới không bị mất của và vỡ mộng.