Những Vụ Lừa Đảo Nổi Tiếng Thế Giới

Lượt đọc: 116 | 0 Đánh giá: 0/10 Sao
★★★★★★★★★★
★★★★★★★★★★
« Lùi Tiến »
Ông cố vấn thương mại

❊ ❊ ❊

Năm 1968. Cảnh sát, các vị linh mục, các con chiên đạo Kitô toàn nước Áo vô cùng hoảng hốt: nhiều nhà thờ, lâu đài cổ bị kẻ gian lọt vào và bằng những mánh khóe táo tợn hoặc ranh mãnh chúng chọn lấy đi nhiều tác phẩm nghệ thuật tôn giáo rất giá trị. Rõ ràng đây không phải bọn trộm cắp tầm thường vì chúng chỉ cuỗm đi những thứ cực kì quí hiếm: bốn bức tranh thờ của Cremx Smith, bức GIA ĐÌNH THẦN THÁNH của Tintoret, tượng ĐỨC MẸ ĐẢO CRETE…

Cũng vào thời điểm này xuất hiện nhiều tác phẩm nghệ thuật tôn giáo do những người buôn bán đồ cổ ở Thụy Sĩ đưa ra thị trường đen, bán với giá rất cao.

Interpol công bố bản liệt kê các thứ bị mất trộm và ra sức truy tìm thủ phạm. Sau vô vàn cố gắng phối hợp giữa nhiều lực lượng, nhà chức trách tóm được tên trùm sỏ Litchka. Ở thời điểm này, giá trị số đồ cổ bị chúng lấy cắp đã lên tới một tỉ shilling tiền Áo.

Litchka có biệt danh “Bá tước Than” vì khi mới lập nghiệp gã chuyên buôn bán than. Gã muốn mau chóng phất lên để được sống phè phỡn, nhưng buôn bán than thì khó giầu. Nghĩ mãi gã nẩy ra sáng kiến thành lập “Công ty Vô danh Litchka”. Công ty khởi đầu sự nghiệp kinh doanh bằng cách phát hành cuốn “Hướng dẫn Du lịch” giới thiệu cặn kẽ các món đồ lễ quí nhất trong các nhà thờ và trong các di tích lịch sử khắp nước Áo. Cuốn sách do nhiều nhà nghiên cứu, khảo cổ, kiến trúc, hội họa và nhiều ngành khoa học khác dày công biên soạn. Bá tước Than nghiền ngẫm rất kĩ công trình biên soạn công phu này, chọn ra những món hàng ăn khách nhất và dễ đẩy nhất: tranh và tượng Đức Mẹ Đồng trinh. Công ty Vô danh Litchka chuyển hướng kinh doanh, biến thành công ty chôm chỉa tác phẩm nghệ thuật. Bá tước Than vừa hành nghề vừa chịu khó tu nghiệp, tự đào tạo thành một chuyên gia có hạng, biết đánh giá rất chính xác giá trị các tác phẩm nghệ thuật. Bữa bị cảnh sát còng tay gã bận bộ đồ rất sang trọng, ngồi xe hơi riêng loại xịn, dưới trướng có tới sáu, bảy cộng tác viên được gã trả lương hậu hĩ. Tòa kết án 5 năm tù. Nhưng sau ba năm đếm lịch gã được ân xá vì “cải tạo tốt, được coi là tù nhân gương mẫu”.

Một năm sau khi Litchka tháo cũi sổ lồng, các vụ trộm đột nhiên tăng vọt: bốn nhà thờ ở tỉnh lẻ, năm nhà thờ ở ngay thủ đô Vienna bị kẻ gian đột nhập. Tất nhiên cảnh sát tới hỏi thăm Litchka.

Vị chủ tịch công ty lúc này 35 tuổi, điềm nhiên trả lời viên thanh tra:

– Tôi không hành nghề buôn đồ cổ nữa. Ông cứ hỏi các cộng tác viên cũ của tôi thì biết. Hiện giờ tôi chỉ buôn bán than và dầu madút thôi.

Viên thanh tra cảnh sát là người thông minh và khôn ngoan không kém Litchka. Nghe gã nói vậy, thanh tra lẳng lặng ra về. Sau đó hình như ông ta buông lơi vụ này, nhiều ngày yên tĩnh trôi qua. Litchka thở phào nhẹ nhõm.

Tháng Hai năm 1976.

Các lâu đài, các di tích cổ trở thành mục tiêu của bọn trộm. Chúng lấy đi các áo giáp, các vũ khí cổ. Thị trường đen bên Thụy Sĩ tràn ngập dao găm có cán chạm trổ cầu lì, kích mạ vàng, áo giáp đồng và nhiều thứ đồ chiến trận của các hiệp sĩ những thế kỉ xa xưa… Dĩ nhiên cảnh sát lại tới hỏi thăm Bá tước Than. Và dĩ nhiên gã vẫn chối.

– Xin mời quí vị cứ việc khám nhà, xét kho. Tôi có biết gì về giáo mác súng ống đâu mà buôn bán mấy thứ đó!

Cuối năm 1977.

Nhân viên bảo vệ một tòa lâu đài cổ vùng đông nam nước Áo vừa tới nhận phiên gác đêm thì nghe có tiếng động loảng xoảng. Bác vội chạy vào sân, vừa kịp trông thấy bóng người nhào tới chiếc thang dựng bờ tường. Bác giương súng bắn chỉ thiên hai phát liền. Một tên khác từ bóng tối vọt ra. Cả hai nhanh chân trèo lên thang vượt qua bức tường cao hai chục mét rồi tụt xuống bên kia tường bằng sợi dây dài. Bỏ của chạy lấy người, chúng không kịp lấy đi nhiều khí giới cổ, cả móc sắt, thang dây và nhiều dụng cụ đồ nghề khác của chúng.

Sáng hôm sau nhân viên bảo vệ lâu đài khai với thanh tra cảnh sát:

– Một tên có dáng người cao lớn đã tới tham quan lâu đài từ bữa trước. Bữa đó nó sục sạo khắp nơi, tôi cứ phải luôn mồm nhắc đấy là phòng riêng, không vào được… đi đường này ông ơi… khéo kẻo bị lạc đấy…

– Nhân dạng thế nào?

– To cao, tóc đỏ, nói giọng thủ đô.

Thanh tra cảnh sát đi tới tất cả các tiệm bán dụng cụ thể thao trong thủ đô Vienna hỏi xem tiệm nào mới bán cho một gã to cao tóc đỏ bộ đồ leo núi. Mãi mới tìm ra một chủ tiệm khai cách đây mười lăm ngày có một người như thế tới mua. Một bà khác khai: cũng vào khoảng thời gian đó có một thiếu phụ bồng con tới mua một bộ dụng cụ y hệt cho chồng chị ta.

Thanh tra cảnh sát biết Bá tước Than có người bạn cao to tóc đỏ và một người bạn khác có vợ vừa sinh con.

Cùng trong thời gian thanh tra đi dò hỏi, cảnh sát biên phòng được lệnh khám xét thật kĩ xe ô tô của bạn bè thân thuộc và cộng tác viên của Bá tước Than chạy qua biên giới. Họ tóm được một xe trước kia của công ty Litchka sau đó về hình thức đã sang nhượng cho người khác. Chiếc xe này định qua biên giới sang Thụy Sĩ, trên xe chở đầy vũ khí cổ.

Cảnh sát tới bắt Bá tước. Gã thản nhiên lấy trong tủ bọc quần áo, đồ dùng cá nhân đã chuẩn bị sẵn rồi bình tĩnh đi theo cảnh sát, chẳng hề tỏ vẻ ngạc nhiên hay lo sợ. Thanh tra cảnh sát nghĩ bụng: “Thằng này đã tính sẵn hết mọi nước cờ!”

Chỉ vài ngày sau, lâu đài FortTintin bị mất trộm một số lớn vũ khí cổ rất có giá. Vẫn viên thanh tra phụ trách chuyên án được phái tới hiện trường. Lâu đài này xây dựng trên mỏm núi đá cao, vách dựng thẳng đứng, xung quanh có tường bao dày 2m, đã từng hai lần chặn đứng quân xâm lược Thổ Nhĩ Kì. Tít tắp trên cao chót vót có một cửa sổ nhỏ. Đây là chỗ bọn trộm chui qua để vào lâu đài. Thanh tra cho rằng kế hoạch của chúng có thể như sau: hôm trước khi lấy trộm, một tên đã trà trộn trong khách tham quan vào nấp sẵn ở một chỗ trong lâu đài. Đến đêm nó mở cửa sổ cho đồng bọn chui vào sau khi vượt qua vách núi cheo leo. Nhìn qua ống nhòm, viên thanh tra thấy rõ đường đi của chúng: những dãy cọc sắt đóng vào núi để đặt chân.Tới chỗ có gờ đá rộng chừng 20 xăngtimet chúng đi men theo đó tới chỗ cửa sổ rồi quăng dây có móc sắt lên bậu cửa và đu lên.Việc còn lại chỉ là trò trẻ con đối với chúng: nậy các cánh cửa đồ sộ, nậy tủ kiếng, lấy đi khoảng một chục món vũ khí thời thế kỉ XVI và XVII trị giá chừng một triệu shilling.

Lần theo lối đột nhập của bọn trộm theo vách núi, viên thanh tra mấy lần hoa mắt chóng mặt, trượt chân suýt ngã tan xác. Khi hoàn hồn, anh suy nghĩ và rất phân vân: không lẽ bọn công ty vô danh Litchka vẫn hoạt động trong khi tên đầu sỏ đang ngồi đếm lịch? Vì chỉ một mình nó mới đủ thông minh để nghĩ ra những kế hoạch tài tình như thế này, bọn đàn em chỉ là những tên nhãi nhép đần độn. Vả lại mọi ngả đường sang Thụy Sĩ đều đã bị khóa chặt, thị trường đồ cổ bên đó đã bão hòa tới mức những thứ mới chôm được không thể nào tiêu thụ nổi. Vậy cái tổ con chuồn chuồn nằm ở đâu?

Interpol Hoa Kì báo cho trung tâm bên Áo: một vị sưu tập đồ cổ không mấy lương thiện vừa xin hộ chiếu sang Áo với lý do không che giấu: có mối dạm bán cho ông ta ba bức Cremx Smith.

Viên thanh tra cảnh sát người Áo phụ trách chuyên án suy luận: trên thị trường không có loại này, chắc chắn đây là ba bức do Bá tước Than chôm cách đây mười năm. Như vậy, có thể công ty vô danh của gã còn đang tàng trữ cả bức GIA ĐÌNH THẦN THÁNH của Tintoret và tượng ĐỨC MẸ ĐẢO CRETE. Tóm lại, chắc hẳn công ty này phải có hẳn một kho khá lớn để chứa những của báu đó. Khi đối chiếu bản kê các tác phẩm bị đánh cắp với những tác phẩm đã bán và đã chuộc lại được, viên thanh tra thấy trong nhà kho bí mật đó còn ít nhất chín phần mười các tang vật chưa đẩy đi được, trị giá nhiều tỉ shilling. Ngoài Bá tước Than, không một tên đàn em nào đủ tài trí quản lý, kinh doanh khối lượng hàng lớn đến thế.

Nhà sưu tập đồ cổ người Mỹ tới Vienna, vào trọ trong khách sạn Hilton. Dây điện thoại phòng ông ta đã bị nối vào đường dây nghe lén của cảnh sát.

Chuông reo. Sau vài câu mào đầu thường lệ, nhà sưu tập người Mỹ hỏi:

– Bao giờ ông tới?

– Tối nay.

– Một mình thôi chứ? Cùng một bạn thân.

– Lúc mấy giờ?

– Mười chín giờ. Mang theo vật liệu cho ông. Bạn tôi tới nhưng không thể ở lại lâu vì mắc công chuyện ngoài phố.

– OK. Với điều kiện bạn anh phải là người đáng tin cậy. Tôi không thể giao số tiền lớn như thế cho bất cứ ai.

– Yên tâm đi. Bạn tôi là người đàng hoàng, cả nước Áo này đều biết tiếng.

Người nói chuyện qua điện thoại với nhà sưu tập Mỹ là chủ quán rượu lâu nay Bá tước Than vẫn lui tới khi chưa bị bắt. Chủ quán cũng là khách quen của cảnh sát, đã có tiền án, say mê súng đạn, lúc nào cũng thủ “chó lửa” trong thắt lưng. Vậy là cảnh sát có cớ để gô cổ hắn. 18h30. Chủ quán rượu lên xe hơi tới chỗ hẹn. Xe mới chạy được một quãng thì bị cảnh sát chặn lại. Tiếng phanh gấp, bánh xe xiết mặt đường bốc mùi khét lẹt, kính xe vỡ loảng xoảng. Chủ quán rượu nhẩy xuống định lẩn vào đám đông nhưng không kịp. Khám thùng xe, cảnh sát lôi ra ba bức Cremx Smith.

– Anh tới gặp ai trong khách sạn Hilton?

– Tôi không hiểu mấy ông định nói về người nào vậy?

– Đừng chối, vô ích. Hắn sắp tới khách sạn. Cảnh sát đã đón sẵn. Nói! Gặp ai?

– Bechman.

– Nói lại lần nữa! Gặp ai?

– Elster Bechman.

Thanh tra cảnh sát nổi giận. Thằng chủ quán rượu này dám lỡm cảnh sát! Ai tin được Elster Bechman giao du với hạng người như nó! Ông ta là một nhà kinh doanh ngành đào tạo kĩ thuật viên, ông chủ của hai ngàn nhân viên tài giỏi, đứng đầu một hãng hàng không lớn. Ông có máy bay phản lực riêng, có nhà nghỉ trên quần đảo Bahamas đầy thỏ và đủ loại thịt tươi roi rói. Biệt thự của ông ở Áo vô cùng lộng lẫy, mỗi lần ông mở dạ hội tiếp tân đều có đông đủ các chính khách tai to mặt lớn, các triệu phú tỉ phú, các vị nắm trong tay tất cả các ngành kinh tế chính của nước nhà, các nghị sĩ làm luật, các nhà chức trách thực thi luật… Có điều là tất cả bọn họ không biết rằng từng lời ăn tiếng nói từng cử chỉ từng hành động thầm kín nhất của họ đều bị chủ nhà bí mật ghi lại bằng một hệ thống thiết bị điện tử vô cùng hiện đại… Nhờ vậy mà tuy mới ba mươi lăm tuổi ông Elster Bechman đã được bổ nhiệm chức cố vấn thương mại của chính phủ và chắc chắn sẽ còn leo cao leo nhanh hơn nữa…

Vậy mà tên chủ quán láo xược dám khai ông là bạn hàng của nó! Thanh tra cáu tiết định giáng cho nó một bạt tai, nhưng tự kiềm chế được. Vì tên chủ quán lên tiếng cam đoan:

– Xin thề đúng như vậy. Ông chủ tôi đúng là ngài Elster Bechman. Tôi nói dối ông thanh tra làm gì nữa, vì ông chủ sắp tới khách sạn Hilton rồi.

– Có thể ông ấy tới vì công chuyện khác thì sao nào?

Chủ quán thấy không còn cách nào khác là phun ra hết mọi chuyện. Khi bị bắt, Bá tước Than bàn giao công việc cho chủ quán rượu, và gã đã tìm được một vị khách sộp: Elster Bechman. Tay này nhận mua toàn bộ số hàng với giá 10 tỉ shilling rồi đem cất giấu để bán dần từng ít một, Litchka được hưởng huê hồng và đã lĩnh trước 900 triệu. Hàng đang được cất giữ dưới tầng hầm ngôi biệt thự trong vùng núi Tyrol hết sức bí mật, chỉ một mình Elster biết chỗ, không có người thứ hai.

Đêm hôm đó, vũ hội hàng năm của thủ đô Vienna năm 1977 được tổ chức tưng bừng náo nhiệt hơn hẳn mọi năm. Mọi vị đứng đầu các cơ quan nhà nước Áo đều có mặt đông đủ. Chỉ thiếu một vị: ngài cố vấn thương mại của chính phủ, nhà tỉ phú Elster Bechman.

Mãi tới khuya chiếc RollsRoyce sơn màu bạc của ông mới tới đậu trước cổng. Người lái xe bước xuống, vào báo bộ phận tiếp tân:

– Ngài cố vấn có công chuyện gấp phải ở lại khách sạn Hilton. Ngài gửi tới các quan khách lời cáo lỗi, và xin đừng đợi.

Công chuyện gấp của ngài cố vấn chính phủ trong khách sạn Hilton là thế này: đặt lên bàn ba bức Cremx Smith, chìa tay nhận 800.000 đôla của nhà sưu tập người Mỹ. Đúng lúc cảnh sát bất thình lình xuất hiện, tra còng khóa chặt tay ngài cố vấn thương mại.

Trong vụ này có một chi tiết nhỏ khá thú vị: tuy ăn hàng của Litchka nhưng ngài Elster chưa một lần giáp mặt hắn. Vì công ty của hắn là công ty… vô danh!

Phương Hà (biên soạn)
Nguồn: tve-4u
Được bạn: Mọt Sách đưa lên
vào ngày: 29 tháng 8 năm 2026

« Lùi Tiến »

💬 Thảo luận

Chưa có bình luận nào — hãy là người đầu tiên chia sẻ cảm nhận của bạn!

Đăng nhập để tham gia bình luận.