Những Vụ Lừa Đảo Nổi Tiếng Thế Giới

Lượt đọc: 116 | 0 Đánh giá: 0/10 Sao
★★★★★★★★★★
★★★★★★★★★★
« Lùi Tiến »
Gã hề lên làm vua

❊ ❊ ❊

Năm 1913 đất nước Anbani lâm vào một cuộc khủng hoảng chính trị sâu sắc do tác động của cuộc khủng hoảng đang đảo lộn toàn vùng Bancăng nẩy sinh từ mâu thuẫn giữa một bên là Hy Lạp, Serbie, Montenegro với bên kia là Thổ Nhĩ Kì, ngoài ra còn có sự dính líu của Ý và Nga khiến tình hình càng rối ren bội phần. Trong câu chuyện dưới đây, ta sẽ không đi sâu vào các diễn biến chính trị quân sự, chỉ ghi nhận một sự kiện: sau cuộc nổi dậy oanh liệt, năm 1912 nhân dân Anbani đã lật đổ ách thống trị lâu đời của Thổ Nhĩ Kì, giành được quyền độc lập. Tuy độc lập nhưng chưa có vua. Các cường quốc châu Âu hội họp nhau đã mấy tháng nay ở London bàn tính chuyện tìm một ông vua cho dân Anbani nhưng vẫn chưa tìm ra. Bởi lẽ tuy họ thống nhất với nhau ở điểm cần ban cho dân Anbani một ông vua người Âu như đã ban cho dân Hy Lạp hồi thế kỉ trước nhưng lại không thống nhất ở điểm: vị vua đó là người Pháp, người Anh hay Đức?… Cường quốc nào cũng đòi chiếc ngai vàng phải về tay nước mình, nên cuộc tranh cãi quanh bàn hội nghị kéo dài không biết đến bao giờ mới ngã ngũ…

Các cường quốc chẳng đếm xỉa đến người dân Anbani, nhưng dân Anbani vẫn có ý kiến riêng của họ. Họ không muốn có một ông vua ngoại quốc cưỡi lên đầu lên cổ mình. Hơn nữa, do phần lớn theo đạo Hồi nên họ muốn có một ông vua cũng theo đạo Hồi. Không chỉ mong muốn chung chung, họ còn có sẵn một người để suy tôn lên ngai vàng: Halim Eddine, cháu ruột vị sultan của Constantinople (đang do Thổ thống trị, sau này đổi thành thủ đô Istambul của đế quốc Ottoman, đến năm 1923 Thổ Nhĩ Kì mới rời thủ đô về Ankara).

Tướng Essed Pacha tổng chỉ huy quân đội Anbani đang tạm quyền cai trị đất nước cũng thấy nên như vậy. Nhưng liệu Thổ Nhĩ Kì, nước vừa bị người Anbani nổi lên chống lại, có chấp thuận giải pháp này không? Vì chấp thuận giải pháp này tức là chấp thuận hòa giải với Anbani. Vấn đề rất hóc búa! Thành thử người Anbani vừa vui sướng lại vừa lúng túng trong nền độc lập mới giành được, nóng lòng chờ có ông vua của mình.

Ngày 8 tháng Tám 1913 tướng Essed Pacha nhận được bức điện ngắn gọn làm ông ta mừng không để đâu cho hết: “Hoàng tử Halim Eddine đang tới”. Vị vua tương lai sẽ cặp bến Durazzo ngày 10 tháng Tám.

Tin này làm dân chúng hân hoan đến cực điểm: họ sắp có một ông vua theo yêu cầu.

Đúng ngày đã được báo trước, dân chúng kéo tới chật ních bến cảng nhỏ đó của Anbani. Đàn ông đàn bà đều diện những bộ váy áo ngày lễ nhiều màu rực rỡ, mang theo những bó hoa hồng tươi thắm nhất chuẩn bị rắc cánh hoa chào mừng Halim Eddine. Tướng Essed Pacha trong bộ đại lễ phục đứng ở hàng đầu toàn bộ số tướng lĩnh của đội quân Anbani nhỏ bé cùng với các quan chức cao nhất nước.

Họ dài cổ ngóng chờ, mãi mới thấy con tàu lâu nay vẫn chuyên chở khách từ Constantinople tới ghé Durazzo để qua Venise xuất hiện ngoài khơi. Tàu cặp bến, mọi người thấy trên boong một người đang hùng dũng bước xuống. Nhất định đây là Halim Eddine, hoàng tử của họ, vị vua sắp tấn phong của họ!

Người đó càng xuống gần, dân chúng càng nhìn rõ dung nhan. Một người cao to, đội mũ đấu kiểu Thổ mầu đỏ chói, những lọn tóc thò dưới mũ đã ngả màu xám bạc bọc quanh gương mặt uy nghi. Chòm râu kiểu Gôloa càng làm tăng thêm vẻ oai vệ. Halim Eddine bận bộ đồ cấp tướng, ngực gắn đầy huân chương lấp lánh dưới ánh mặt trời, có tấm băng đủ bẩy màu cầu vồng bắt chéo. Theo sát sau lưng là một vị người Thổ bận áo thụng bằng lụa, đầu quấn khăn bành tổ bố. Ngắm nhìn hoàng tử, đám đông rùng mình sung sướng: hoàng tử đẹp hơn hẳn hình ảnh mọi người lâu nay vẫn tưởng tượng trong đầu. Nhiều cành hồng bắt đầu vẫy vẫy, những tiếng hét mừng rỡ đầu tiên nổi lên chào mừng.

Essed Pacha bước tới đón cháu ruột vị sultan, trong bụng thấp thỏm lo âu. Phản ứng của vị vua tương lai sẽ như thế nào khi vua là người của quốc gia vừa bị tướng chống lại? Liệu vua có ban ân cho tướng được tiếp tục cầm đầu quân đội?

Tới trước mặt Halim Eddine, tướng Essed Pacha quì mọp xuống đất, cúi dâng thanh bảo kiếm tổng chỉ huy. Ngay phút sơ kiến này Halim Eddine đã biểu thị tất cả những phẩm chất cao siêu của một vị vua. Ông từ chối thanh kiếm, nâng tướng Essed Pacha đứng dậy và ôm hôn thắm thiết.

Dân chúng òa lên reo hò tưởng chừng như trái đất nổ tung. Họ vung cánh hoa rắc lên hai vị đứng đầu quốc gia đang sóng bước đi tới cỗ xe đang chờ, theo sau là vị người Thổ tháp tùng Halim Eddine. Dọc đường từ hải cảng Durazzo về Tirana thủ đô tương lai, dân chúng đứng chật hai bên tung hô nhiệt liệt. Về tới dinh quốc trưởng, Halim Eddine chào từ biệt Essed Pacha để cùng với người tháp tùng về nghỉ tại tư thất, một tòa lâu đài lộng lẫy đầy đủ tiện nghi cực kì sang trọng.

Essed Pacha và các quan chức cao cấp sung sướng chúc mừng nhau. Tất cả đều cảm thấy hạnh phúc khi từ nay đất nước đã có Halim Eddine. Một vị vua cực kì oai vệ, hơn nữa lại tỏ ra rất bao dung ân cần với họ.

Nhưng nếu được chứng kiến những gì đang diễn ra sau cánh cửa tư thất nhà vua, chắc chắn họ sẽ không cảm thấy mừng vui đến thế. Cả hai tên đã lột bỏ mũ đấu, khăn bành, ôm bụng cười rũ rượi, cười chẩy nước mắt nước mũi, cười lăn cười bò trên giường trên tràng kỉ, ôm ghì những chiếc gối mà cười lăn cười lộn không dứt…

Dù chúng có cười đến nghẹt thở cũng chưa đã! Bởi lẽ không dễ gì một tên trở thành vua và tên kia thành cận thần của vua khi một tên xuất thân là hề xiếc và tên kia là diễn viên trò nuốt kiếm!

Đây không phải là quả lừa đầu tiên của hai tên bợm đang ôm nhau cười trong tư thất quốc trưởng nước Anbani. Cuộc đời của chúng cho tới thời điểm này là một cuộc đời đầy sóng gió…

Vị vua tương lai hiện đang là hề xiếc tên thật là Otto Wite, người Đức, tuổi khoảng tứ tuần. Hắn móc ngoặc được với tên đồng lõa Max Schlepsig từ nhiều năm trước, trong nhà tù Barcelona bên Tây Ban Nha. Hồi đó Otto Wite đang ngồi tù về tội lừa đảo, còn Max Schlepsig thì thụ án vì một tội khác hẳn. Hắn đã định bóp cổ chết một đấu sĩ khi gã này đang định đâm lưỡi gươm đấu bò vào cổ hắn. Chúng định giết nhau chỉ vì một cô gái Pháp xinh đẹp. Nhân lúc hai gã mải kình nhau, cô gái đã tếch theo một gã người Anh.

Hai tên tù đồng hương người Đức móc ngoặc với nhau, cùng nhau vượt ngục bằng con đường chắc ăn nhất: lót tay các giám thị. Thoát được rồi, chúng cặp kè với nhau trong một gánh xiếc rong, chu du khắp thế giới. Otto Wite sắm vai hề, Max Schlepsig vai nuốt kiếm. Nhưng đồng lương diễn viên xiếc rong không đủ xài sang, chúng cải thiện đời sống bằng đủ mọi cách, tranh thủ mọi cơ hội. Ví dụ: Otto và Max theo chân một hoàng tử Hungari sang châu Phi săn bắn, với tư cách… hề. Công việc tuy không mấy hấp dẫn, thậm chí khó chịu nhưng được trả công khá. Khốn nỗi cuộc săn kết thúc thảm hại: hoàng tử Hungari và toàn bộ số tùy tùng rơi vào tay bộ lạc Pygmée, bị họ giết sạch. Riêng hai gã người Đức thoát chết sau khi biểu diễn tiết mục nuốt lửa khiến người Pygmée tin chắc chúng là người trời nên thả ra kèm theo nhiều tặng phẩm.

Otto và Max trở về châu Âu, gia nhập gánh xiếc khác diễn lại trò cũ, điểm thêm vài tiết mục độc đáo. Tiết mục sáng giá nhất diễn ra ở London năm 1911. Năm này xẩy ra vụ bức danh họa Nàng Joconde của Leonard de Vinci vẽ trên gỗ chân dung Mona Lisa hồi đầu thế kỉ XVI trưng bày trong bảo tàng Louvre ở Paris bị đánh cắp. Cảnh sát tất cả các nước châu Âu đang tận lực truy tìm mà chưa thấy. Biết thế, hai gã Otto và Max rất thản nhiên nhận chúng là kẻ ăn trộm bức danh họa, nhờ vậy chúng bán được bức tranh “cọp” rất thô thiển cho một lái buôn tranh người Hy Lạp ở Venise lấy số tiền rất lớn.

Tuy nhiên, đây mới chỉ là những món khai vị chúng dọn cho thiên hạ thưởng thức… Năm 1913 mới là năm chúng quyết định chơi đòn táo tợn nhất. Lúc này cả hai đang làm cho gánh xiếc lưu diễn ở Tirana. Ý đồ táo tợn và thần tình của chúng hình thành nhân lúc rảnh rỗi ngồi đọc báo chí địa phương: sau một hồi ngắm nghía bức ảnh hoàng tử Halim Eddine đăng trên trang nhất mọi tờ báo, chúng nhận thấy Otto giống y khuôn vị hoàng tử đang được dân Anbani mỏi mắt mong chờ. Chỉ cần gã nhuộm tóc thành màu muối tiêu, gắn thêm bộ ria kiểu gôloa là thành người anh em sinh đôi với hoàng tử, tài thánh cũng không phân biệt nổi.

Hai tên bợm không do dự mảy may: chúng sẽ tiếm đọat ngôi vua Anbani! Để thực hiện mưu đồ, chúng ở lại đây thêm hai tháng. Otto Wite học vài câu tiếng Anbani, vài câu đơn giản mà đã là hoàng tử Thổ Nhĩ Kì thì tất nhiên phải biết. Chúng đặt mua ở Viên hai bộ quần áo ca kịch, một là đồ cấp tướng, bộ kia là trang phục kiểu Thổ. Rồi kéo nhau tới Salonique chờ đón con tàu chạy từ Constantinople tới Durazzo, và nhờ một gã bạn ở Constantinople gửi bức điện chính thức về Anbani báo tin hoàng tử Halim Eddine sắp tới.

Trong lâu đài riêng rộng bát ngát của đức vua, Otto và Max đã ngưng cười. Vì không còn sức cười lâu hơn và vì vừa có người gõ cửa. Tướng Essad Pacha bước vào, cúi đầu cung kính mời hai gã ra dự bữa tiệc yến đã chuẩn bị xong. Hai gã cảm ơn sự quan tâm chu đáo của tướng và vui lòng hạ cố nếm đủ mười tám món sơn hào hải vị. Vừa nuốt xong miếng cuối cùng cả hai tên vội vã trở về phòng riêng. Vì tuy các đặc sản của xứ sở này rất ngon miệng nhưng lại có một phiền phức rất khó chịu: hơi khó nuốt vì người Hồi giáo kiêng uống rượu. Cũng may mà chúng đã dự liệu trước, trong hành lí mang theo có chất cay schnaps đủ để đương đầu với một cuộc bao vây cấm vận dài ngày.

Otto và Max cụng li suốt đêm và thống nhất chương trình hành động của nhà vua tương lai sẽ tập trung vào hai việc ưu tiên: thứ nhất, xây dựng hậu cung. Xưa nay vị vua Hồi giáo nào chẳng phải xây dựng một chốn hậu cung đầy tì thiếp? Thứ hai, nắm giữ ngay chùm chìa khóa kho bạc quốc gia. Bàn bạc xong, hai gã lăn ra ngủ trong tin tưởng tuyệt đối vào hậu vận vàng son…

Sáng hôm sau, bữa lót dạ bị hai gã bỏ lại tới ba phần tư vì quá thịnh soạn không sao nuốt hết. Ăn xong, chúng tiến vào đại sảnh. Đông đủ các quần thần văn võ đã có mặt, đứng đầu là tướng Essad Pacha. Tướng run run cất giọng nửa xúc động nửa trịnh trọng tuyên bố:

– Muôn tâu hoàng tử, Người thừa biết rõ thần dân cả nước đang nóng lòng mong ngóng Người lên ngôi vua, thay vì một người Pháp, Đức hay Anh. Vì lẽ đó, chúng thần kính mong Người chấp thuận trở thành đức vua của chúng thần. Được như vậy là một vinh dự lớn cho dân cả nước, là biểu hiện đức anh minh của Người và phước lành của thánh Allah.

Cháu ruột của sultan điềm nhiên vuốt bộ ria muối tiêu kiểu gôloa, vuốt tấm băng vắt chéo vai có bẩy sắc cầu vồng. Im lặng tuyệt đối, mọi người hồi hộp, biết rõ số phận của đất nước Anbani đang bị cơn thử thách nặng nề.

Một lúc lâu sau hoàng tử Halim Eddine mới lên tiếng. Người nói tiếng Anbani chưa sõi nhưng quần thần đều cho rằng vị hoàng tử trẻ người Thổ Nhĩ Kì nói được như vậy đã là giỏi. Hoàng tử nói:

– Yêu cầu của quí vị làm ta rất vinh dự, nhưng ta tự thấy không đủ đức tài…

Đám quần thần chao đảo, xôn xao, thất vọng. Hoàng tử chậm rãi nói tiếp:

– Tuy nhiên, vì đây là thánh ý của đức Allah tối thượng, nên ta không dám từ chối nghĩa vụ cao cả này. Ta chấp thuận làm vua của quí vị, lễ đăng quang sẽ tổ chức vào ngày kia.

Tiếng xuýt xoa hài lòng tán thưởng rộn lên xen lẫn vài tiếng vỗ tay rụt rè. Vị vua sắp lên ngôi ra hiệu im lặng.

– Hãy nghe ta công bố những chỉ lệnh đầu tiên. Điều thứ nhất: nhân danh thánh Allah nhân từ và đầy sức mạnh, tướng Essad Pacha trên cương vị tổng chỉ huy quân đội phải gấp rút chuẩn bị tổng động viên toàn quốc. Vì ta sẽ tuyên chiến với Montenegro. Điều thứ hai: ta quyết định chỉ tuyển vào hậu cung những con gái của dân chúng Anbani, tuyệt đối không tuyển các công chúa ngoại quốc. Ta nhấn mạnh điều này: không nhất thiết phải là con gái nhà quyền quí mà chủ yếu phải là những cô tiêu biểu cho vẻ đẹp huyền thoại của nữ giới Anbani. Điều thứ ba: tướng Essad Pacha phải báo cáo cho ta biết đầy đủ về tình trạng tài chính của đất nước để ta có kế hoạch ban thưởng cho các vị xứng đáng với công tích từng người.

Đám quần thần cuồng nhiệt reo hò, tung hô ầm ĩ tuy đức vua tương lai hình như có ý bực mình không ưng. Khi những lệnh trên được loan báo cho dân chúng biết, sự hưởng ứng ủng hộ càng náo nhiệt gấp bội. Nhất là lệnh tuyên chiến với Montenegro. Vì từ nhiều đời nay, người theo đạo Thiên chúa của nước này vẫn là kẻ thù truyền kiếp của người Anbani theo đạo Hồi. Khốn nỗi, người Montenegro đông hơn, quân đội của họ mạnh hơn nên người Anbani không dám khiêu chiến. Nhưng giờ đây chính Halim Eddine cháu ruột sultan tuyên chiến với chúng thì có nghĩa người Anbani sẽ được Thổ Nhĩ Kì hậu thuẫn, chi viện. Tương quan lực lượng thay đổi hoàn toàn. Ngày tận số của bọn Montenegro đã tới!

Dân chúng đổ ra đường phố thủ đô Tirana, chĩa súng lên trời bắn đì đọp. Mồm hét vang lời tung hô Halim Eddine đến khản đặc cổ. Ý tưởng chỉ đưa những cô gái bản xứ thuộc từng lớp bình dân lên giường ngủ của đức vua cũng được nhiệt liệt tán thưởng. Một ý tưởng thật cao thượng, rung động lòng người. Không ít người cảm động đến chảy nước mắt!

Ngày 13 tháng Tám 1914, ngày vui mừng tột độ của đất nước: vị vua đầu tiên của vương quốc Anbani độc lập lên ngôi báu. Các vị đứng đầu đất nước không ngớt lời ca ngợi vị minh quân: chắc được thánh Allah chỉ bảo nên Người lên trị vì đất nước dưới một cái tên mang tính chất đặc châu Âu: Otto đệ Nhất. Các cường quốc đang tranh giành nhau ở London sẽ nhận ra thiện ý nhân nhượng này và dễ dàng chấp thuận…

Nhân dịp vua Otto đệ Nhất lên ngôi, các tù trưởng tộc trưởng cả nước đều xuống núi. (Hồi này Anbani vẫn còn bị chia năm xẻ bẩy thành rất nhiều nhóm sắc tộc cát cứ trong từng địa phương và giao chiến với nhau từ nhiều thế kỉ nay). Đây là lần đầu tiên họ tề tựu đông đủ, mang theo những bộ râu dài, mặc lễ phục: quần ống phồng, đi giầy có túp, ngực quấn băng đạn sáng loáng.

Sau đại lễ cử hành trong nhà thờ Hồi giáo, một bữa tiệc chưa từng có được dọn ra. Vô số bò bê nướng, cừu sữa quay, vô số loại cá ngon nhất như cá hồi hồ, cá hồi sông nổi tiếng của vùng Bancăng được đưa ra khoản đãi…

Vua Otto đệ Nhất và viên cận thần thân tín người Thổ không khách sáo ăn rất ngon lành khiến các khách mời đều vui mừng. Tuy tích cực tranh thủ thưởng thức các món khoái khẩu, vua vẫn không sao lãng chức năng cao cả của một vị anh quân, rất chăm chú và kiên nhẫn lắng nghe các khách mời, các tù trưởng phàn nàn, khiếu nại, thắc mắc, tố cáo. Từ nhiều thế kỉ qua, họ đã không ngừng mua thù chuốc oán, đấu tranh không khoan nhượng nên mỗi người đều đưa ra một bản kê dài về hận thù xích mích với các lân bang. Otto lúc này tỏ ra là nhà chính trị giỏi, áp dụng một phương cách thần diệu để giải quyết mọi xung đột: ban tặng vàng bạc cho tất cả mọi người khiến họ đều hài lòng tỏ ý sẵn sàng quên hết tị hiềm cũ. Otto đệ Nhất còn mở rộng ơn mưa móc tới tất cả binh lính trong đội cận vệ: mỗi người được thưởng mười đồng tiền vàng.

Cả đức vua và vị cận thần đều không ngồi lâu tại bàn tiệc. Họ khó quen với kiểu ăn tiệc mà không có giọt rượu nào, nên phải mau chóng trở về với kho schnaps.

Về tới cung, điều hai gã bất chợt chạm trán là đám ứng viên vào làm tì thiếp đang xúm xít chờ được tuyển chọn. Các cô gái đông quá, hăm hở quá khiến đám lính gác vất vả lắm mới giữ được trật tự.

Lễ đăng quang đã xong, theo lẽ đương nhiên, việc xây dựng hậu cung nổi lên thành ưu tiên hàng đầu. Đích thân nhà vua Otto đệ Nhất phải gánh vác công việc đầy khó khăn thử thách này.

Cách tuyển chọn người vào hậu cung của Otto đệ Nhất và viên cận thần như sau:

Trước hết, Max thực thi vòng sơ tuyển trong một căn phòng. Sau đó gã dẫn những cô sơ bộ đạt yêu cầu vào phòng hoàng thượng để được thử qua vòng hai gọi là vòng “quyết định”. Hai vòng tuyển diễn ra trong hai ngày, nói thật chính xác: hai ngày hai đêm, trong thời gian này cấm ngặt không ai được tới quấy rầy đức vua và vị cận thần tin cậy.

Nhưng theo lẽ thường, chuyện đẹp đến mấy cũng phải có hồi kết thúc.

Đêm 15 tháng Tám tướng Essad Pacha nhận được bức điện của Halim Eddine thứ thiệt, cho biết đại ý: ông ta không hề nhận được thông báo cho biết ông được lên ngôi báu Anbani. Ngày nay, sự chậm trễ thông tin đó không thể xẩy ra, nhưng vào thời ấy và nhất là ở vùng Bancăng có chiến tranh triền miên, mọi tin tức đều phải qua nhiều ngày mới tới nơi.

Tướng Essad Pacha tức sùi bọt mép, đang nửa đêm dẫn đội cận vệ tới phá cửa cấm điện quyết bắt quả tang nhà vua dỏm và tên đồng phạm đang hú hí với người đẹp.

Lần đầu tiên Otto Wite thấy sợ. Quân lính hằm hằm vây quanh trong khi Essad Pacha lớn tiếng nguyền rủa không ngớt. Tuy sợ nhưng vì đã trải qua nhiều phen mười sống một chết nên Otto trấn tĩnh được, rắn rỏi ra lệnh cho toán vệ binh:

– Bắt ngay tên phản quốc!

Gã vua rởm chỉ tay vào Essad Pacha.

– Nó nhận tiền của bọn Montenegro hòng ngăn cản cuộc chiến thần thánh của chúng ta. Nhân danh tổ quốc Anbani, ta ra lệnh bắt giam hắn! Mấy người không tin tưởng vào trẫm hay sao? Quên mất lòng bao dung hào phóng của ta rồi sao?

Bọn lính do dự. Chúng đâu có biết mô tê gì về vụ đại bịp này! Khi bị Essad Pacha lôi đi, chúng tưởng phải đi dẹp một vụ nổi loạn nhì nhằng trong cung, ngờ đâu chính tướng Essad Pacha lại đang bị đức vua kết tội nhận đút lót của kẻ thù Montenegro, tội phản bội tổ quốc, phản bội nhà vua đã hào phóng ban cho chúng mỗi đứa mười đồng tiền vàng!

Ngay lập tức, toán lính nhất loạt hùng hổ trở ngược giáo, Otto Wite phải vất vả lắm mới ngăn được chúng không chém đầu tổng chỉ huy ngay tại trận để biểu thị lòng trung thành với vua. Tướng Essad Pacha khốn khổ bị lính dưới quyền đấm đá túi bụi rồi lôi đi ném vào ngục tối.

Dù vậy hai tên bợm Otto và Max cáo già cũng đánh hơi thấy gió đang đổi chiều. Được các cô gái Anbani tận tình ủng hộ để đền ơn mưa móc, chúng cải trang thành phụ nữ Hồi giáo che kín mặt chuồn khỏi lâu đài. Tới Durazzo, chúng dễ dàng thuê một ngư dân Ý chở tới Bari, mang theo phần lớn tài sản của kho bạc quốc gia.

Sau quả lừa có một không hai trong lịch sử này, Otto Wite và Max Schlepsig nhanh chóng vung phí hết số vàng cuỗm được, theo qui luật “Của phi nghĩa chẳng bền lâu”. Chúng lại đi làm xiếc, một tên làm hề, tên kia nuốt kiếm.

Trong thời gian dài sau đó, để cải thiện bữa ăn và có khi chỉ để nhớ lại thời huy hoàng đã qua, thỉnh thoảng Otto Wite lại diện bộ đại lễ phục của vua Otto đệ Nhất: mũ đấu đỏ chói, huân chương tự tạo đầy ngực, dải băng vinh dự bẩy sắc cầu vồng bắt chéo vai, đứng oai vệ trên bậc lên xuống của căn nhà có bánh xe để chụp ảnh.

Otto Wite qua đời ngày 13 tháng Tám năm 1958, đúng bốn lăm năm không thiếu một ngày sau khi xưng vua. Mọi người nói thêm: được thế là nhờ phúc tổ nhà hắn còn cao. Nếu lên làm vua thật, chắc hắn không thể sống dai đến thế trong vòng tay một lô tì thiếp xinh đẹp!

Phiếm luận:

Bọn lừa đảo to gan thường không loại trừ bất cứ cơ hội nào để kiếm chác. Vụ án này quả là táo tợn nhất mọi thời đại. Bài học cho cả một quốc gia.

Phương Hà (biên soạn)
Nguồn: tve-4u
Được bạn: Mọt Sách đưa lên
vào ngày: 29 tháng 8 năm 2026

« Lùi Tiến »

💬 Thảo luận

Chưa có bình luận nào — hãy là người đầu tiên chia sẻ cảm nhận của bạn!

Đăng nhập để tham gia bình luận.