– Ông Genet! Ới ông Genet!
Người vừa được gọi khoảng năm mươi tuổi, tóc bóng nhẫy, bụng phệ, mặt đỏ như gà chọi, lúc nào bên mép cũng lủng lẳng điếu thuốc ướt nhèm. Trông anh ta không dễ nhìn mấy, nhưng anh ta cóc cần sự đánh giá của người xung quanh.Từ ngày góa vợ tới giớ anh ta vẫn sống một mình, chẳng thiết làm đẹp với ai. Điều duy nhất trên đời này được Genet quan tâm là tiền, cụ thể là tiền cho thuê nhà hàng tháng. Genet làm một nghề đáng kính trong nhiều nghề đáng kính khác: bán giấc ngủ cho mọi người.
Nói anh ta làm nghề bán giấc ngủ vì không còn cách nào khác để gọi công việc Genet làm khi cho thuê những căn phòng có sẵn đồ đạc trong ngôi nhà của anh ta ở Clichy: một ngôi nhà cũ kĩ, năm tầng, không chút tiện nghi tối thiểu, tường nứt nẻ lở lói bên trong chất đống những con người nghèo khổ không có khả năng tìm chỗ nương náu tốt hơn. Bản thân chủ nhà ngụ dưới tầng trệt, trong những điều kiện chẳng tốt gì hơn các người thuê nhà, nhưng Genet cóc cần quan tâm đến điều kiện sinh hoạt của mình….
– Tôi cần nói chuyện với ông, ông Genet!
Lucienne Lefèvre, người đang ới Genet là bà hàng xóm, ngụ trong căn đối diện. Sáu mươi tuổi, nhưng trông già hơn thế nhiều. Chồng bà ta chết trận ở Verdun trong Thế chiến 1, nghĩa là chưa lâu lắm, vì xin nói cho rõ: lúc xẩy ra vụ này là tháng Bẩy năm 1937. Genet hỏi:
– Chuyện gì thế, bà Lucienne?
Bà góa hạ thấp giọng:
– Vào trong vườn nhà tôi cái đã. Chuyện này không nói ngoài đường được…
Thấy lạ, Louis Genet theo bà hàng xóm vào mảnh vườn nhỏ trước căn hộ bà góa.
– Chuyện về người thuê căn phòng tầng bốn của ông, gã Người Ý ấy mà!
– Ông Victor Vincenzo ư? Ông ta đâu phải người Ý, người Pháp đấy!
– Tôi vẫn quen gọi lão ta là lão Người Ý… Ông có theo dõi giờ giấc của lão ta không? Ngày nào cũng ra đi lúc sáu giờ kém mười lăm rồi trở về nhà lúc mười giờ đêm. Chắc vì ông ta phải đi làm xa.
– Thế ông có biết lão ta làm gì không?
– Không. Tôi không có thói tọc mạch. Vả lại, tháng nào ông ta cũng trả tiền nhà sòng phẳng, thì hỏi làm gì? Đối với tôi, trả tiền nhà đúng hẹn là điều quan trọng nhất mà tôi quan tâm. Từ khi về đây ở đã được một năm, ông ta chẳng gây chuyện gì rắc rối cho tôi.
Trông vẻ mặt Genet thấy rõ anh ta đang bực, mắt nhìn bà góa không chút thiện cảm nào. Nhưng bà già vẫn tiếp tục:
– Tôi hỏi ông câu đó vì không tin chắc sáng sáng lão ra đi như thế để tới chỗ làm.
– Xin lỗi, tôi không hiểu bà định nói gì…
– Có gì mà không hiểu. Lão chẳng đi làm ở đâu hết, mà làm việc ngay tại nhà ông. Tôi nói thế vì thế này, ông hãy nghe cho kĩ vì lạ lắm cơ! Ngày nào về tới nhà, lúc độ mười một giờ là lão bật đèn lên rồi để đèn chong chong suốt đêm. Mãi đến sáu giờ kém mười lăm sáng mới tắt, lúc lão ra khỏi nhà.
Người bán giấc ngủ kinh ngạc há mồm, mẩu thuốc vàng khè suýt rơi. Đây là lần đầu tiên anh ta biết có người thuê nhà của anh ta để nằm ngủ nhưng lại không ngủ ở nhà.
– Chẳng lẽ ông ta không ngủ hết đêm này sang đêm khác?
– Không ngủ. Thoạt tiên tôi nghĩ lão để đèn nằm ngủ. Những kẻ lập dị như vậy chẳng thiếu. Nhưng không phải. Vẫn thấy rõ bóng lão ta ngồi sau cửa sổ. Có bữa lão còn mở toang cửa sổ cúi xuống nhìn dáo dác như thể tìm ai.
– Chắc chờ đón một người đàn bà…
– Chẳng có con mẹ nào tới. Đàn ông cũng không. Cả đêm chẳng có ma nào. Tôi biết chắc vì nhiều đêm tôi không chợp mắt được lấy một phút.
– Bà nghĩ thế nào?
Bà già góa càng hạ thấp giọng:
– Nếu ông Genet muốn biết tôi nghĩ thế nào thì nghe tôi nói nha! Lão là một tên hội kín, một tên khủng bố!
– Chui cha!
Louis Genet toát mồ hôi hột, đưa tay run run vuốt mái tóc bóng nhẫy, nghĩ bụng: “Mụ cú già này nói không sai.” Anh ta nghĩ thế vì hồi 1937 này chỗ nào cũng thấy xầm xì chuyện âm mưu này, hội kín nọ. Đảng Bịt Mặt cực hữu với hành tung rất bí mật đang thả sức hoành hành, gián điệp của bọn Phát xít Ý, của bọn Quốc xã Đức nhan nhản khắp nơi, ngoài ra còn có đủ loại băng nhóm vô chính phủ cũng đang đục nước béo cò, thừa gió bẻ măng.
Tuy vậy Genet cũng còn lưỡng lự, chưa thật tin Victor Vincenzo thuộc loại người đó. Hắn là người Pháp chính cống tuy mang cái tên rất Ý, sinh ra ở Colombes gần đây, người thuê nhà đàng hoàng nhất hội, bao giờ cũng trả trước tiền nhà ngay ngày đầu tháng… Dĩ nhiên, nếu được tổ chức của hắn chu cấp thì trả như vậy chẳng có gì khó.
Lucienne Lefèvre hỏi:
– Thế nào? Ông định làm gì? Báo cảnh sát chứ?
Louis Genet bất giác giật nẩy, lúng túng đáp:
– Tôi… tôi còn nghĩ xem sao đã.
Báo cảnh sát thì chính anh ta sẽ chết đầu nước. Cảnh sát tới sẽ thấy ngay ngôi nhà cho thuê của anh ta không hợp chuẩn. Họ sẽ báo đội cảnh sát chuyên trách nhà cho thuê tới. Hết làm ăn! Đã thế sổ sách lại không minh bạch lắm: từ lâu nay Genet vẫn trốn thuế.
– Có lẽ tôi sẽ tự lo vụ này. Cám ơn bà Lucienne.
– Ông cho tôi biết kết quả, nha!
Louis Genet lúng búng vài lời hứa hẹn rồi bỏ đi. Trong bụng rất lo, lần đầu tiên trong đời lo muốn chết. Tuy thực ra tính mạng anh ta đâu có bị ai đe dọa.
Suốt ngày hôm đó Louis Genet cân nhắc thiệt hơn. Nửa muốn báo cảnh sát, vì biết rõ một mình mình khó lòng đối phó nổi với những phần tử cực kì nguy hiểm đó. Nhưng cuối cùng lòng tham vẫn mạnh hơn. Không thể để họ vào khám nhà, khám sổ! Vả lại, theo lời mụ già bép xép bên kia đường cho biết thì Victor Vincenzo không tiếp khách bao giờ. Một chọi một, nếu tận dụng yếu tố bất ngờ, may ra sẽ nắm được phần thắng. Hơn nữa Genet lại có súng, một khẩu súng không giấy phép, tất nhiên!
Mười một giờ đêm… Trong căn phòng tầng trệt tắt hết đèn giả bộ đã đi ngủ Genet giỏng tai nghe tiếng giầy lệt xệt của người thuê tầng bốn. Tim đập như trống làng nhưng Genet kiên quyết ra tay. Sẽ chờ đến nửa đêm, chờ cho tới lúc tên đó bắt đầu làm công việc bí ẩn của hắn mới xông vào bắt quả tang. Sẽ tóm được hắn lúc hắn đang làm gì đây? Đang chế bom? Đang giải mã những chỉ thị mật? Đang dùng radio gửi điện liên lạc với đồng bọn?
Nửa đêm. Genet run cầm cập, quần áo sũng mồ hôi nhưng vẫn quyết tâm, rón rén trèo cầu thang lên tầng bốn, tay phải cầm súng, tay trái cầm chìa khóa phòng. Tới trước cửa, anh ta nhẹ tay đút chìa vào ổ khóa đã được tra nhớt đầy đủ, bất thình lình đẩy bật cửa.
– Mẹ kiếp, cái quái gì thế kia?
Căn phòng hẹp tồi tàn, trần dột, tường mốc, sàn mọc rêu xanh chất đầy những thứ lạ mắt. Những bản kẽm, một máy ép, nhiều chậu axit, nhiều lọ hóa chất, nhiều hộp sơn… Vừa thấy kẻ đột nhập, gã Victor Vincenzo tóc nâu cao lớn vội giơ hai tay xin hàng.
– Đừng bắn!
– Anh làm gì trong nhà tôi?
– Làm bạc giả, loại một ngàn frăng. Bị ông phát hiện ra thế này thì chết tôi rồi!
– Làm giả tờ một ngàn hử?…
Ngay lập tức, người bán giấc ngủ buông súng, cười tủm tỉm. Té ra không phải một tên phản loạn mà một kẻ làm bạc giả! Genet khoan khoái thở dài đánh sượt! Chứa chấp tên này không nguy hiểm là bao… Gã thuê nhà buông phịch người xuống chiếc ghế duy nhất trong phòng.
– Khó lòng giấu nổi ông. Chắc ông phát hiện ra qua giờ giấc đi đi về về của tôi?
– Phải. Anh sơ hở ở chỗ đó.
– Đêm đêm tôi làm việc tại đây. Sáng ra, tới ngủ ở một căn phòng khác và đi tiêu thụ bạc giả. Vì thế làm ông sinh nghi: thằng cha này ngủ vào giờ nào? Tôi đoán thế có đúng không?
Vừa nghe tên gian thú tội Louis Genet vừa tới gần các đồ nghề. Trên bàn máy ép có tờ một ngàn frăng còn ướt. Ba tờ nữa kẹp bằng kẹp quần áo trên sợi dây căng ngang qua phòng. Anh ta lấy một tờ, dùng đầu ngón tay xoa xoa, giơ lên soi vào ánh ngọn đèn trần, gật gù và buột miệng khen:
– Giống ra phết!
– Ông khắt khe quá đấy! Tôi đã mất nhiều năm luyện tay nghề và tự cho mình đã đạt tới mức hoàn hảo. Đáng tiếc là chỉ có chiếc bàn ép tay này nên mỗi đêm chỉ cho ra được có một tờ.
– Trông rất giống, nhưng vẫn có vẻ bạc giả.
– Xin lỗi! Tôi thì cho là tuyệt hảo. Sáng sớm mai, ông mang đi đổi thử sẽ thấy ngay…
Victor Vincenzo đưa nốt ba tờ kia, kể cả tờ còn ướt trên bàn ép cho Genet.
– Ông mang đổi tất tật thử xem. Nếu có một tờ bị từ chối, thằng này không còn là Victor Vincenzo nữa!
Gã bán giấc ngủ thầm tính toán… Chẳng dại gì báo cảnh sát. Mang tội chứa chấp làm bạc giả là cầm chắc bị phá sản, có khi còn bị coi là đồng phạm và vào nhà đá. Dù sao, chưa nên vội hành động. Tốt nhất là chờ xem…
– Tôi không muốn trong nhà có chuyện rắc rối. Tôi nhốt anh trong này, rồi tính sau.
Sáng sớm hôm sau tuy bị bà Lucienne Lefèvre săn đón rối rít nhưng Genet không dừng bước, đi thẳng tới quán cà phê quen. Gã uống một tách đen, mua một gói thuốc, trả tiền bằng một tờ một ngàn. Chủ quán nhét ngay vào túi, trả lại tiền thừa. Louis Genet lấy làm lạ, hỏi chủ quán:
– Có chắc là bạc thật không? Mình nghi nghi hình như sơ ý nhận nhầm một tờ giả…
Chủ quán lấy tờ bạc ra săm soi một lúc.
– Những tờ bạc giả kiểu này mỗi ngày tớ thu vào cả đống! Bạc thật đấy, khỉ ạ!
Đầu óc gã bán giấc ngủ rối tung… Không lẽ mình gặp may vớ được một thằng làm bạc giả siêu hạng ngay dưới mái nhà? Một thằng biết làm những tờ bạc y như thật! Ôi chao, nếu đúng thế thì mình giầu to đến nơi!
Phương pháp tốt nhất để biết chắc là phải liều. Liều nhưng đảm bảo kết quả trăm phần trăm. Louis Genet đi thẳng tới Ngân hàng Quốc gia, tới ghi sê tiền lẻ. Lấy hết can đảm đưa ra cả ba tờ do Victor Vincenzo chế tạo và hỏi nhân viên thu ngân:
– Tôi là tiểu thương. Tôi nghi nghi ba tờ bạc này là bạc giả. Phiền ông kiểm tra giúp.
Nhân viên thu ngân mân mê hồi lâu, lấy kính hiển vi ra soi lần lượt từng tờ qua ánh đèn. Anh ta mỉm cười:
– Cả ba tờ đều từ lò chúng tôi cho ra. Anh chẳng có gì phải lo…
Trên đường từ ngân hàng trở về gã bán giấc ngủ Clichy có đủ thì giờ tính toán kế hoạch. Gã sẽ hợp tác với Victor Vincenzo. Nhất định Vincenzo không dám từ chối vì sợ bị tố giác. Hắn sẽ phải tiếp tục in bạc giả, hai bợm sẽ chia đôi. Mà không phải bằng chiếc bàn ép tay, không phải với sản lượng một tờ một đêm đâu nhé! Không làm ăn kiểu cò con nữa! Phải làm lớn!
Thấy cánh cửa bật mở Victor Vincenzo chồm lên. Trợn tròn cả hai mắt:
– Hú vía! Tưởng anh dẫn cảnh sát về!
– Đâu có! Anh là một thiên tài thực sự. Không ai nỡ bắt giữ thiên tài.
– Ông không tố giác tôi chứ?
– Không… Này anh bạn! Cỗ máy ép chuyên dùng làm giấy bạc giá bao nhiêu?
– Ôi, cực kì đắt, ông ơi! Nếu rẻ, tôi đã mua từ khuya!
– Bao nhiêu?
– Mười triệu.
– Chờ chút, tôi sẽ quay lên. Xin lỗi nhé, cứ phải nhốt anh lại. Anh là của quí mà!
Vừa bước xuống thang gác Genet vừa tính toán: cho thuê nhà chui gộp với tiền trốn thuế gã được lãi năm triệu, vậy là còn thiếu một nửa. Phải cộng tác với một người nữa mới xong. Nhưng với ai đây? Không thể để lộ chuyện này cho người khác biết.
Nghĩ một lát, gã đập tay lên trán cái bốp! Còn ai vào đây nữa, ngoài mụ già bép xép bên kia đường, mụ Lucienne Lefèvre! Chắc mụ có tiền để dành, hơn nữa, đằng nào cũng phải cho mụ một chân, nếu không rất có thể mụ sẽ báo cảnh sát.
Louis Genet vào gặp Lucienne trong vườn nhà. Mụ già xăng xái:
– Thế nào? Chịu nói cho bà già này biết chuyện chứ?
– Vâng, tôi sẽ nói hết, thưa bà Lucienne. Hơn nữa, còn mách cho bà một mánh làm ăn ngon lành nữa kìa.
– Mánh gì vậy? Nói đi, ông Genet!
Lucienne Lefèvre có món tiền để dành và cũng có máu tham không kém người hàng xóm nên không ngần ngại hợp tác với Genet. Và không chịu thua kém một đồng. Nên chỉ vài ngày sau Genet đã có đủ mười triệu mang lên cho gã thuê nhà.
Victor Vincenzo quì mọp trước mặt chủ nhà:
– Ngàn lần cám ơn! Ông quả là cứu tinh của tôi!
– Không phải cứu tinh mà là người ủy quyền. Hãy nhanh chân đi mua máy rồi vào việc! Có ngay…
Victor Vincenzo biến mất, ẵm theo năm triệu của Genet và năm triệu của mụ góa. Biến mất, nghĩa là một đi không trở lại. Trong vụ này Victor Vincenzo thu được mười triệu frăng, nói chính xác là 9.996.000 frăng thôi, bời lẽ phải trừ đi bốn tờ một ngàn frăng hắn đưa cho Louis Genet. Đó là bốn tờ bạc xịn, thứ thiệt trăm phần trăm do Ngân hàng Pháp quốc phát hành.
Tất cả ngay từ đầu chỉ là màn kịch do Victor Vincenzo dàn dựng. Hắn biết chắc: những hoạt động ban đêm của hắn sớm muộn nhất định sẽ bị lộ, “xưởng in bí mật” sẽ bị phát hiện. Lòng tham không đáy của con người giúp hắn thực hiện thành công phần còn lại của mưu mẹo ranh ma. Khi có trong nhà một kẻ có tài làm ra những tờ bạc giả hoàn hảo tới mức được các chuyên gia ngành ngân hàng xác nhận là bạc thật, liệu có mấy ai cưỡng nổi sự cám dỗ?
Sở dĩ quả lừa ngoạn mục này được kể lại với đầy đủ chi tiết như trên là do sau đó khá lâu Victor Vincenzo đã bị tóm cổ vì một vụ chẳng đáng gì. Hắn tường thuật với cảnh sát mọi thành tích trong cuộc đời bịp bợm của hắn, qua đó người ta thấy Louis Genet không phải là nạn nhân duy nhất. Trước gã ta, nhiều người có nhà cho thuê đã mắc hợm. Mà chẳng ai dám khiếu kiện, tố giác hắn trước pháp luật. Khai báo với nhà chức trách rằng mình đã góp vốn cho kẻ làm bạc giả và bị hắn cuỗm mất quả là điều khó!
Victor Vincenzo không bị xử phạt về những vụ trên. Các cơ quan pháp luật không thể buộc hắn vào tội gì. Hắn không làm ra một tờ bạc giả nào, cũng không ép buộc ai mà tự các kẻ tham lam mang tiền đến nộp cho hắn.
Tên tuổi Victor Vincenzo được ghi vào hồ sơ lưu trữ của Interpol với danh tính một tên đại bịp trong những tên đại bịp xuất sắc nhất của thời đại. Những quả lừa của hắn chẳng những không vi phạm pháp luật mà còn đáng được coi là… ít vi phạm đạo đức nhất. Bởi lẽ các nạn nhân của hắn chẳng đáng được thương xót chút nào!