Kenneth Phimley là tên bịp chuyên lừa đảo ở tầm cao. Không những có vẻ ngoài dễ coi, gã còn có trình độ kiến thức khá, nắm vững mọi ngôn ngữ, mọi kĩ thuật và cơ chế vận hành của thị trường tài chính quốc tế. Nhưng gã không có khả năng làm giầu bằng cách đầu cơ buôn bán chứng khoán, vì lẽ rất đơn giản: trong tay không có vốn. Tuy nghèo kiết xác nhưng Kenneth lại có thói thích xài hoang, kiếm được đồng nào là ném hết vào những trận vui suốt sáng trận cười thâu đêm trong các tiệm ăn các khách sạn có “sao”. Để duy trì được cuộc sống kí sinh phè phỡn ấy Kenneth nghĩ ra một thủ đoạn khá tinh vi dựa trên tình trạng không ổn định và nhiều rủi ro của nền kinh tế thời nay, một tình trạng gây tâm lý lo âu thường trực cho nhiều giám đốc doanh nghiệp nước Anh.
Kenneth tìm đọc các tờ chuyên san kinh tế, ghi tên những giám đốc doanh nghiệp đang gặp khó khăn tạm thời và tìm cách tiếp xúc với họ qua điện thoại. Bằng những từ ngữ thích hợp, thay đổi giọng nói tùy theo hoàn cảnh từng lúc, gã cho vị giám đốc doanh nghiệp biết: phần lớn các trục trặc trong kinh doanh của ông ta đều do một đối thủ cạnh tranh xấu bụng đã thực thi nhiều thủ đoạn tình báo kinh tế để phá hoại ông ta. Nếu cần Kenneth sẽ cung cấp bằng chứng hai năm rõ mười. Và nếu ông đồng ý, Kenneth sẽ đứng ra làm trung gian giúi cho đối thủ đó một ít tiền và bằng cách đó sẽ loại bỏ hoặc chí ít sẽ vô hiệu hóa địch thủ và cải thiện tình thế của doanh nghiệp.
Các chủ doanh nghiệp được Kenneth tiếp cận đều là những vị đang bị stress nặng và ít nhiều mắc bệnh hoang tưởng nên khi biết tin này họ đều mừng hết biết, coi đây là lời giải thích đầy tính thuyết phục và là giải pháp rất hữu hiệu sẽ cứu sống doanh nghiệp của họ.
Thấy số tiền do vị cứu tinh từ trên trời rơi xuống đòi nộp không quá lớn, không ít giám đốc doanh nghiệp chấp thuận bay sang Bỉ, sang Đức hoặc Luxembourg để gặp Kenneth (có khi đổi tên thành Edward, Williams hoặc gì gì nữa tùy từng trường hợp), giúi cho gã chiếc phong bì đầy những đồng bảng Anh để đổi lấy tập hồ sơ ghi đầy đủ chi tiết về những nguyên nhân thất bại trong kinh doanh của mình.
Cuộc trao đổi diễn ra chớp nhoáng trong phòng đợi lên máy bay. Kenneth nhận tiền xong là biến ngay, không bao giờ nán lại dù chỉ một phút để nói rõ thêm về nguồn “tài liệu tối mật” mà gã vừa cung cấp.
Trên chuyến bay trở về nhà, vị giám đốc doanh nghiệp mở tập tài liệu ra xem và thấy đó chỉ là những thông tin đã được đăng tải trên các tờ chuyên san kinh tếtài chính. Và thấy mình đã bỏ ra món tiền quá lớn để mua những thông tin có sẵn từ lâu trong văn phòng của ông ta.
Kenneth không dừng lại ở những quả lừa cò con kiểu đó, những quả lừa tuy không đòi hỏi phải tổ chức công phu nhưng tốn tiền máy bay, tiền khách sạn. Gã chuyển sang nghề sử dụng mạng lưới đàn em rất rộng, mua những bức ảnh chụp lén các vị thuộc tầng lớp tuy rất có máu mặt của nước Anh nhưng lại đang ăn vận kiểu con nhà nghèo, thậm chí chẳng có mảnh vải che thân để đùa giỡn với các bà (hoặc các ông) không phải vợ (hoặc chồng) chính thức…
Những nạn nhân này đương nhiên cũng phải bấm bụng mang theo chiếc phong bì dầy đựng những tờ bạc in chân dung nữ hoàng Elisabeth II tới phòng đợi trong ga máy bay một nước nào đó của liên minh châu Âu.
Những vị thích đùa giỡn nhưng mất cảnh giác ấy đành chi tiền mua lại bằng chứng các vụ nghịch ngợm vô đạo đức, tuy chỉ là sinh hoạt cá nhân nhưng ở đất nước trong trắng này lại gây nhiều hậu quả nghiêm trọng cho các vị. Lần nào cũng vậy, ngay sau khi trao đổi xong Kenneth tức Edwards, Williams, tức Gregory hoặc Teddy v.v… biến ngay, biến thật nhanh nhưng bao giờ cũng đi bộ hoặc bằng các phương tiện công cộng nhằm tránh bị bám đuôi…
Do không sòng phẳng trong chia chác, Kenneth bị một đàn em tố giác. Gã bị bắt quả tang trong một khách sạn năm sao gần mũi Ail giữa lúc đang trao những tấm ảnh chụp cảnh vui đùa quá trớn của một vị quí tộc trong dòng họ hoàng gia Anh. Vừa rút tập ảnh trong túi ra, gã thấy cảnh sát Pháp và cảnh sát Anh phục sẵn gần đó xông tới. Gã vắt chân lên cổ chạy biến nhưng không thoát, bị cảnh sát tóm gáy ngay khi sắp vượt qua biên giới Pháp sang công quốc Monaco.
Kenneth lạy van nhà chức trách đừng giải hắn về thụ án bên nước Anh quê hương. Ở đó chắc chắn gã sẽ bị những người bị hắn làm săngta lâu nay thủ tiêu. Nếu không thì cũng sẽ bị một tờ báo ngày của Mỹ thuê một tên đâm thuê chém mướn dữ dằn nào đó làm thịt gã.
Tại sao một tờ báo Mỹ muốn thịt hắn? Kenneth giải thích: cách đây vài tháng gã đã bán cho họ một đôi giầy cũ lấy năm mươi sáu ngàn đô.
Giầy gì mà đắt thế? Kenneth giải thích: hắn đã cam đoan với chủ tờ báo Mỹ rằng đây là giầy của một danh nhân: Jimmy Hoffa chủ tịch liên hiệp các công đoàn Mỹ. Vài năm trước đây Jimmy đã tới chơi nhà hắn sau đó biến mất không để lại vết tích gì, ngoài đôi giầy đã vẹt gót vì Jimmy cũng là người đi bộ không mệt mỏi. Y hệt gã ta, lâu nay vẫn không mệt mỏi bôn ba khắp bầu trời Âu Mỹ…
Kenneth đã mua đôi giầy đó vài tuần trước ở chợ trời trên đường Portobello với cái giá… chỉ vài sillinh thôi!