Những Vụ Lừa Đảo Nổi Tiếng Thế Giới

Lượt đọc: 105 | 0 Đánh giá: 0/10 Sao
★★★★★★★★★★
★★★★★★★★★★
« Lùi Tiến »
Vị khách mua đồ cổ

❊ ❊ ❊

Bà Gousset Faure thừ người ngắm chiếc tủ commốt cổ rất đẹp kiểu Louis XVI. Bà nhớ như in: đây là món quà của cô em con ông chú ruột tặng khi bà lấy chồng. Năm 1993 này, chồng bà đã qua đời từ lâu, bà đã nghỉ hưu cũng đã lâu, cuộc sống tuy không khó khăn túng thiếu nhưng bà Gousset Faure tính chuyện bán chiếc tủ đồ cổ kiếm vài triệu chi tiêu vào những khoản thiết thực hơn. Mặt khác, giữa khung cảnh trang trí toàn những thứ đời mới, bà thấy chiếc commốt thời Louis XVI hơi lạc điệu.

Ngay chiều hôm đó, bà Gousset thuê đăng trên báo mấy dòng rao vặt: “Bán một commốt đời Louis XVI, đồ cổ thứ thiệt, có bảo đảm, tình trạng tuyệt hảo. Có thể tới xem và thương lượng giá cả. Liên hệ điện thoại số…”

Vài ngày sau bà Gousset nhận được cú điện thoại. Người gọi là đàn ông có giọng nói rất dễ nghe, lời lẽ rất lịch sự chứng tỏ ông ta là người đàng hoàng. Ông ta hỏi chủ nhà về chiếc tủ, giá bán, màu sắc mặt đá cẩm thạch, tình trạng các ngăn tủ, các núm bằng đồng. Cuối cùng, ông khách hỏi có được cùng với một người bạn tới xem tủ không, và mong chủ nhà cũng thông cảm, mua một món hàng quí như thế này dĩ nhiên phải nhờ chuyên gia về đồ cổ tư vấn giúp.

Bà Gousset Faure vui lòng hẹn ông khách một cuộc gặp tại nhà.

Khi hai vị khách tới, họ tạo ngay ấn tượng rất tốt cho bà chủ nhà. Họ ăn vận sang trọng, cử chỉ khoan thai nền nã, nói năng lịch sự. Liếc mắt nhìn qua căn hộ, họ không ngớt lời ca ngợi cách bài trí rất đẹp mắt rất hợp thời, và cũng gật gù tỏ ý tiếc: chiếc commốt đúng là hơi cô đơn giữa khung cảnh đầy nữ tính. Họ xem rất kĩ chiếc tủ cổ, lật ngược mặt tủ bằng cẩm thạch, đóng mở các ngăn kéo nhiều lần, nằm bò ra sàn nhà tìm xem dấu đảm bảo của nghệ nhân đóng tủ, thăm dò khả năng chủ nhà hạ bớt giá… rồi ra về sau khi hứa trong vòng hai ngày tới sẽ trả lời dứt khoát. Một người đưa tấm danh thiếp ghi địa chỉ: một thành phố ở khá sâu trong nội địa.

Hai giờ sau bà Gousset Faure nhận được cú điện thoại của một người đàn ông nhưng nghe giọng nói không phải giọng của một trong hai vị khách vừa tới xem tủ. Người đó rào đón khá dài dòng rồi mới tự giới thiệu mình cũng buôn bán đồ cổ và cho biết: một giờ trước đây ông ta vừa tiếp hai vị khách ăn vận sang trọng tới mua một số đồ cổ bằng bạc. Nhưng ông ta sinh nghi khi họ đề nghị thanh toán bằng thẻ ngân hàng, trên thẻ ghi một cái tên phụ nữ dễ nhớ vì không phổ biến lắm. Vì thế ông ta từ chối và tìm trong danh bạ điện thoại số máy của bà Gousset Faure để hỏi xem bà có bị mất tấm thẻ ngân hàng đó không.

Bà Gousset Faure buông máy chạy vội vào phòng ngủ, mở xắc tay tìm chiếc ví. Tấm thẻ ngân hàng mọi khi vẫn kẹp trong mảnh bìa cất kĩ trong ví đã không cánh mà bay. Bà lục tung tất cả, dốc hết mọi thứ trong ví ra bàn. Không hồ nghi gì nữa, hai tên giả bộ nhà buôn đồ cổ đã chôm mất rồi. Bà lại chạy ra cầm máy nói rõ sự tình và cám ơn con người tốt bụng đã báo cho bà biết tin chẳng lành.

Bà hỏi: tôi phải làm gì bây giờ? Ông chủ cửa hàng đồ cổ tốt bụng khuyên:

– Điều duy nhất cần làm và phải làm ngay lập tức là báo cho bộ phận cấp thẻ của ngân hàng biết tin bà bị mất trộm thẻ để họ kịp thời từ chối mọi giao dịch mua bán bằng chiếc thẻ đó.

– Vâng vâng, ông nói đúng quá. Tôi phải đi tìm số điện thoại của họ ngay…

– Khỏi mất thì giờ tìm kiếm, thưa bà. Số máy đó tôi đã thuộc nằm lòng để đề phòng các sự cố tương tự. Bà ghi nhé: 38 42 67……. - Nhớ gọi ngay kẻo không kịp!

Bà Gousset Faure cuống quít cám ơn một lần nữa, gác máy, bấm số điện thoại bộ phận thẻ tín dụng của ngân hàng.

Sau vài ba hồi chuông, có người nhấc máy. Rồi giọng một phụ nữ cất lên trong ống nghe, thản nhiên, rất nghề nghiệp:

– Phòng thẻ tín dụng nghe!

Bà Gousset Faure vẫn hơi cuống, cố trấn tĩnh để trình bầy sự việc: cách đây hai tiếng đồng hồ có hai người đàn ông đã vào nhà lấy trộm thẻ tín dụng của bà để trong xắc tay. Bà yêu cầu từ chối chi trả.

Người phụ nữ đang tiếp chuyện từ tốn hỏi rõ họ tên bà Gousset Faure, địa chỉ, ngân hàng phát hành thẻ, số thẻ (may mà bà còn giữ được mấy con số ghi các lần mua gần đây bằng miếng plastic quí giá). Sau khi hỏi thêm vài chi tiết nữa, nhân viên ngân hàng hỏi:

– Mã số của bà là gì? Phải biết mã số mới làm thủ tục từ chối chi trả được.

Bà Gousset Faure thuộc làu mã số của mình nên trả lời được ngay. Rồi yên chí gác máy. Sáng mai bà sẽ ghé ngân hàng lĩnh chiếc thẻ mới. Và qua kinh nghiệm nhớ đời vừa rồi, bà sẽ hết sức cảnh giác đề phòng bọn kẻ trộm giả danh buôn bán đồ cổ. Cha tổ bọn bay! Tao đã kịp thời chặn tay chúng mày rồi đó! Đừng hòng lấy được nửa xu từ thẻ tín dụng của tao!

Hôm sau, khi đọc bản kê số dư tiền gửi ngân hàng bà Gousset Faure choáng váng nhận ra sự thật cay đắng: thẻ tín dụng của bà vẫn có giá trị, hai tên lừa đảo đã dùng tấm thẻ đó mua nhiều món hàng trị giá hơn hai ngàn frăng. Thế là thế nào? Bà đã thông báo bị mất thẻ, đã yêu cầu không chi trả cơ mà?

Chẳng có gì khó hiểu. Ông chủ cửa hàng mua bán đồ cổ tốt bụng cũng là tên bịp, nó nhanh nhảu cho bà số máy nói là của bộ phận cấp thẻ tín dụng nhưng thực ra là máy của một cabin điện thoại công cộng. Ở đó, bồ nhí của nó đã chực sẵn, sắm vai nhân viên bộ phận cấp thẻ để hỏi mã số PIN của bà Gousset Faure. Rồi hai đứa khoác tay nhau đi mua sắm thoải mái!

Phương Hà (biên soạn)
Nguồn: tve-4u
Được bạn: Mọt Sách đưa lên
vào ngày: 29 tháng 8 năm 2026

« Lùi Tiến »

💬 Thảo luận

Chưa có bình luận nào — hãy là người đầu tiên chia sẻ cảm nhận của bạn!

Đăng nhập để tham gia bình luận.