Những Vụ Lừa Đảo Nổi Tiếng Thế Giới

Lượt đọc: 116 | 0 Đánh giá: 0/10 Sao
★★★★★★★★★★
★★★★★★★★★★
« Lùi Tiến »
Những kĩ thuật viên siêu hạng

❊ ❊ ❊

Nếu bạn có dịp tiếp xúc với những tên làm bạc giả hoặc với những chuyên viên làm giấy bạc cho nhà nước, và hỏi họ: “Khâu nào khó nhất trong việc làm giấy bạc?”, chắc chắn bạn sẽ nghe họ đồng thanh xác nhận: giấy in là khó nhất. Không những khó ở chỗ có bóng mờ mà còn đặc biệt khó ở chỗ thành phần hóa học của nó cực kì phức tạp, phức tạp tới mức không sao có thể làm giả được thứ giấy in đó.

Bọn làm bạc giả chỉ có một con đường: sử dụng chính các tờ bạc thật để in bạc giả. Điều này đòi hỏi trước hết các loại giấy bạc phải có cùng kích thước. Giấy bạc của phần lớn các nước đều lớn nhỏ khác nhau tùy theo giá trị tờ bạc, riêng ở Mỹ mọi tờ dù mệnh giá là một hay một trăm đô cũng đều có cùng một khổ giấy như nhau. Vì thế, về mặt lý thuyết, có thể tẩy trắng tờ một đô, in lên đó hình tờ một trăm đô. Chỉ trên lý thuyết thôi, vì mực in giấy bạc đã được pha chế theo những công thức hóa học đặc biệt nên rất khó tẩy.

Vậy mà có hai người đã làm được điều đó, hai người có lẽ là những tên làm bạc giả tài ba nhất từ cổ chí kim: Baldwin Bredell và Arthur Taylor.

Năm 1897 Baldwin Bredell hai mươi ba, Arthur Taylor hai mươi sáu tuổi. Cả hai đều làm thợ trong xưởng in cổ phiếu và trái phiếu của thành phố cảng Philadelphia, bang Pensylvania. Xuất thân từ những gia đình nghèo, họ không được học hành chu đáo nhưng đều có những năng khiếu bẩm sinh rất đặc biệt. Baldwin Bredell là một nhân tài về cơ khí, Arthur Taylor là một họa sĩ rất có hoa tay. Tuy còn ít tuổi, họ đã được suy tôn là những thợ khắc bản in trái phiếu giỏi nhất nước. Cổ phiếu, trái phiếu phải được làm bằng những kĩ thuật tinh vi nhất để tránh bị làm giả. Cùng với tem thư, chúng là những sản phẩm gần với giấy bạc nhất.

Danh tiếng của Baldwin Bredell và Arthur Taylor lan rộng, bay đến tai những tên bất lương.

William Jacob là tay sản xuất, buôn bán xì gà. Đây là nghề mới nhất của gã, trước đó gã đã kinh doanh nhiều nghề, nghề nào cũng mờ ám nhưng mang lại lãi to. Một bữa kia, gã mời hai chàng thợ trẻ tới ăn tối. Khi tiệc tan, gã buông một câu bâng quơ:

– Thời buổi này muốn phất mạnh chỉ có một cách chắc ăn nhất: làm bạc giả.

Hai chàng trai tuy đều có tài nhưng tính nết hoàn toàn khác nhau. Baldwin coi trời bằng vung, chẳng biết sợ là gì. Ngược lại Arthur nhút nhát, sống có nguyên tắc rõ ràng. Nghe William Jacob nói vậy, anh ta đứng ngay lên:

– Bọn tôi không phải đồ bất lương!

Baldwin nắm tay bạn giữ lại.

– Để nghe ông này nói đã! Nghe ông ấy nói ta có mất gì đâu?

Tên lái buôn xì gà tủm tỉm cười.

– Các chú sẽ được cung cấp mọi phương tiện cần thiết. Tớ ứng trước mọi khoản chi. Các chú đều là những nghệ sĩ tài ba, làm việc này không sướng hơn sao? Đây mới là tác phẩm nghệ thuật thứ thiệt, các chú tha hồ sáng tạo. Làm ít lâu, sau khi đã thành triệu phú thì các chú dừng lại, lúc đó muốn làm gì thì làm hoặc nghỉ khỏe.

Baldwin lờ đi coi như không thấy bộ mặt cau có của bạn:

– Chừng nào khởi sự?

– Ngay tức thì. Tôi sẽ mua cho mấy chú một xưởng khắc. Tới đó ở luôn cho tiện việc.

Baldwin ra sức thuyết phục Arthur, cuối cùng gã lôi kéo được thằng bạn bằng lòng nhập cuộc. Nhờ danh tiếng có sẵn của hai ông chủ trẻ, xưởng khắc mới mở đã đông khách. Hai gã tha hồ mua sắm mọi dụng cụ cần thiết để làm bạc giả, chẳng bị ai nghi ngờ gì vì đều là những đồ nghề không thể thiếu để hoàn tất đơn đặt hàng của khách.

Chúng quyết định làm thử bằng tờ giấy có mệnh giá lớn nhất: tờ một trăm đô có hình cưụ tổng thống Monroe. Trước khi ra tay, chúng đi Washington đóng vai du khách vào tham quan xưởng in giấy bạc của nhà nước. Với những con mắt thành thạo, chúng ghi nhận trong đầu mọi chi tiết, mang về Philadelphia nhiều kiến thức bổ ích mới thu lượm được trong chuyến tham quan.

Về tới xưởng, chúng bắt tay ngay vào việc. Nhà họa sĩ tài ba Arthur Taylor sao chép mọi chi tiết trên tờ một trăm đô với mức hoàn hảo không chê vào đâu được. Trong khi đó nhân tài cơ khí Baldwin Bredell vẽ bản thiết kế cỗ máy ép y hệt cỗ máy ở Washington rồi mang đi cho thợ gia công bằng tiền ứng trước của William Jacob. Khi mọi thứ đã chuẩn bị xong, hai gã lo giải quyết vấn đề hóc búa nhất: giấy in.

Chúng thử nhiều công thức pha trộn giẻ sợi bông, sợi tơ tằm, ngâm vào nhiều loại dung môi, dùng nhiều loại hóa chất khác nhau, nhưng không sao làm nổi loại giấy in đôla. Khi thì giấy quá bóng, khi không đủ độ láng, mẫu này quá mềm mẫu khác quá giòn. Tuy sự khác biệt với giấy in thật chỉ ở mức một chín một mười, dùng bản khắc của Arthur và máy ép của Baldwin chúng có thể in ra những tờ bạc giả dễ dàng qua mắt được mọi người trong thời gian vừa đủ để chúng trở thành giầu có. Đó chính là ý nghĩ của William Jacob. Hắn đã bắt đầu sốt ruột. Hắn giục đàn em:

– Mấy chú còn đợi gì nữa? Giấy bạc như thế này là ổn rồi. Anh đã tiêu thụ được cả đống…

Nhưng Baldwin và Arthur không chịu. Mặc xác William Jacob! Bọn này là nghệ sĩ chứ không phải là bọn làm bạc giả tầm thường! Hai gã cãi:

– Kể ra thì cũng vừa mắt rồi, nhưng chưa hoàn hảo. Đại ca đòi phải sáng tạo cho đại ca một tác phẩm nghệ thuật, vậy thì hãy đợi đấy. Sẽ có tác phẩm nghệ thuật.

– Có chắc không? Chắc.

Nhiều tháng trôi qua… Arthur Taylor thở dài chán nản quẳng vào sọt rác một hỗn hợp không đạt yêu cầu. Baldwin Bredell đột ngột nghĩ ra một kế mới. Hắn bảo bạn:

– Làm cách này không ổn. Không thể nào tìm ra công thức thích hợp. Chỉ có một cách giải quyết: dùng ngay giấy các tờ bạc thật.

Arthur nhún vai:

– Cũng không ổn.Ta đã thử rồi đấy mà có được đâu.

Đúng thế. Hai gã đã nhiều lần tìm cách tẩy trắng các tờ một đô bằng nhiều phương pháp hóa học phức tạp nhưng không nhằm nhò gì: hình ảnh vẫn còn lờ mờ không mất hẳn.

– Cậu có biết tại sao không? Vì chất giấy rất xốp nên mực in ngấm sâu vào tận giữa. Nếu ta tách đôi tờ bạc theo chiều dầy của nó, sẽ tẩy trắng được ngay.

– Tách đôi tờ giấy hử? Cậu có mất trí không đấy?

– Không mất trí tí nào, trái lại, tớ rất tỉnh là khác. Tớ đã nghĩ ra mẹo. Rất đơn giản. Thế này này…

Baldwin Bredell lấy tờ một đô, hí hoáy thao tác tách dần theo mép giấy. Thoạt đầu Arthur còn có ý nghi ngờ, sau một lát gã nhìn chằm chặp tờ giấy bạc trên tay Baldwin, rồi kinh ngạc la lên:

– Được, được rồi… Thần tình thật!

Quả là thần tình!… Nhưng ta chỉ biết Baldwin Bredell đã tìm ra cách rất thần tình tách đôi tờ giấy bạc thành hai mảnh bằng nhau. Thế thôi! Cách đó như thế nào thì cho tới nay vẫn được giữ bí mật. Sau này hai gã đã tiết lộ hết bí quyết với cảnh sát nhưng nhà chức trách không phổ biến bất cứ một chi tiết nào. Cũng sau đó, trong hàng chục năm qua nhiều tên làm bạc giả khác biết chuyện đã thử làm như Baldwin nhưng không tên nào thành công…

Tách đôi được tờ bạc rồi nhưng công việc vẫn chưa kết thúc. Đúng như Baldwin đã dự tính, hai nửa tờ bạc mỏng như giấy quấn thuốc lá được ngâm vào dung dịch tẩy đã trắng hẳn. Nhưng liệu nó có chịu nổi sức ép của bàn máy sẽ in lên đó hình cựu tổng thống Monroe, biến nó thành tờ một trăm đô?… Được, chịu được! Tuy mỏng dính thế nhưng tờ giấy vẫn chịu được.

Vẫn chưa xong. Bây giờ đến công đoạn dán hai nửa vào với nhau. Một lần nữa hai gã lại tỏ ra lắm sáng kiến. Chúng quấy một loại bột gì đó với nước tạo ra thứ keo không mầu, rất dính, không làm cứng giấy khi khô. Thế là hoàn tất công việc, chỉ còn hong khô tờ bạc trong một đêm.

Sáng tinh mơ hôm sau hai gã tới chiêm ngưỡng tác phẩm của mình. Thật kì diệu! Trước mắt chúng là tờ một trăm đô thứ thiệt. Quyết định đem đi thử lửa được cả hai gã đồng tình: mang vào ngân hàng đổi lấy tiền lẻ.

Viên thủ quĩ giầu kinh nghiệm săm soi rất kĩ tờ giấy bạc: hồi này một trăm đô là một gia tài nhỏ, ít người có tờ bạc một trăm trong túi. Sau khi lật đi lật lại tờ bạc đó, viên thủ quĩ bình thản trao lại mười tờ mười đô, không thắc mắc hỏi han gì. Thành công rồi!

Những ngày sau đó, Baldwin Bredell và Arthur Taylor phù phép biến một trăm tờ một đô thành một trăm tờ một trăm đô. Khi trong túi đã có mười ngàn đô, chúng lẳng lặng đi nghỉ mát mà không báo cho William Jacob biết. Với một trăm tờ một trăm đô, hai gã tự ban thưởng những thú vui đã từng mơ ước bấy lâu: đi du lịch miền nam đất nước.

Khi gã lái buôn xì gà William Jacob tới xem tình hình, thấy xưởng in khóa cửa nhưng hắn không dám dò hỏi, tưởng chừng hai đàn em đã bị cảnh sát tóm cổ. Hắn về nhà nằm đợi tin tức… Nhiều ngày trôi qua.

Sáu tháng sau, Ngân khố Hoa kì nhận được từ Philadelphia gửi tới tờ một trăm đô nhờ kiểm tra: dấu triện đỏ trên tờ bạc hơi lạt màu một chút. Các chuyên gia kiểm bạc cho đây chỉ là một lỗi của khâu in ấn, ngoài lỗi này không thấy có dấu hiệu đáng nghi nào khác, kể cả giấy in cũng là giấy xịn.

Trong số chuyên gia đó có một người rất thận trọng. Ông ta nhúng tờ bạc vào li nước nóng để thử xem màu mực có phai không, và trợn tròn mắt nhìn: tờ bạc rời ra thành hai mảnh mỏng dính.

Ông hớt hải chạy đi kiếm người phụ trách: William P. Hazen giám đốc cơ quan Mật vụ vẫn cùng với F.B.I. lo bảo vệ tổng thống và chống nạn làm bạc giả. William tái mặt nhìn hai nửa tờ Monroe rồi vắt chân lên cổ chạy tới gặp Judson Gage giám đốc Ngân khố Trung ương. Hazen vừa thở hồng hộc vừa nói líu cả lưỡi:

– Một thằng làm bạc giả cừ nhất từ trước tới giờ!

– Trên thị trường đang lưu hành bao nhiêu tờ?

– Có trời biết!

– Phải tóm cổ nó ngay lập tức, không thì hai ta chết đầu nước.

Nói thì ngon nhưng làm đâu có dễ! William P.Hazen chẳng làm nên trò trống gì… Cực chẳng đã, giám đốc Ngân khố buộc phải đi tới một quyết định không tiền khoáng hậu: ra lệnh rút toàn bộ số giấy một trăm đô khỏi luồng lưu thông. Quyết định này làm nhân tâm cả nước xao xuyến mạnh đồng thời là lời thú nhận sự bất lực của chính quyền.

Gã lái buôn xì gà William Jacob rất nhậy bén, hiểu ngay quyết định của Kho bạc có ý nghĩa gì. Gã tức tốc chạy tới xưởng in. Vừa đúng lúc hai tên Baldwin Bredell và Arthur Taylor vừa đi du lịch trở về. Jacob giận dữ thét:

– Chúng mày lừa tao hử? Phản tao hử?

– Bình tĩnh đi, đại ca. Bọn em định thử một quắn xem sao thôi mà. Thành công to đấy chứ? Đại ca có trong tay một tuyệt tác rồi đó!

William Jacob đành xử nhũn. Khi có dưới trướng những đệ tử thiên tài như hai thằng này, phải nâng như nâng trứng hứng như hứng hoa mới được việc.

– Thôi được. Bây giờ hai chú mày phải cấp tốc cho ra những tờ trăm đô có hình lão Lincoln. Chỉ làm một loại đó thôi. Và chỉ làm một việc đó thôi.

– Nhưng khách hàng sẽ tới xưởng đặt làm đủ thứ…

– Thì các chú hét giá thật cao làm họ nản lòng. Sẽ không còn thằng nào tới nữa. Làm ngay đi! làm suốt ngày đêm!

– OK. Tuân lệnh ông chủ.

Vài tháng nữa lại trôi qua. Judson Gage Tổng giám đốc Kho bạc Nhà nước hạ bệ giám đốc cơ quan mật vụ Hazen, đưa John Wilkie lên thay. Giám đốc Mật vụ mới Wilkie mở cuộc điều tra rất ráo riết mà cũng chỉ tập trung vào những đối tượng khả nghi. Ông ta hiểu rõ chỉ những thợ khắc thợ in chuyên nghiệp mới làm được những tờ bạc giả siêu đến thế. Ông ra lệnh giám sát chặt những đối tượng này và chẳng mấy chốc đã được báo cáo: ở Philadelphia có hai gã Baldwin Bredell và Arthur Taylor đứng chủ xưởng in khắc nhưng hét giá rất cao nhằm làm khách hàng bỏ chạy. Đã thế, tờ bạc giả đầu tiên bị phát hiện trên thị trường là từ Philadelphia mà ra.

Cuộc điều tra sau đó còn cho thấy hai gã này liên lạc mật thiết với gã lái buôn xì gà William Jacob là phần tử bất hảo đã có chuyện với cảnh sát hình sự. Thế là cảnh sát có cớ để bắt giữ cả bọn. Baldwin một mực chối, chối rất hăng vì trước khi bị bắt bọn chúng đã giấu hết các bản khắc. Riêng Arthur Taylor bản tính nhút nhát và ngay từ đầu đã bị lòng hối hận không ngớt giày vò nên khai nhận ngay.

Rồi đến lượt Baldwin cũng nhận tội. Hai gã khai hết với cảnh sát, kể cả kĩ thuật tách tờ bạc làm hai mảnh. Biên bản lời khai về kĩ thuật này lập tức bị coi là bí mật quốc gia. Hai gã còn khai cả nơi cất giấu các bản khắc sau khi được lời hứa của cảnh sát: nếu khai ra sẽ chỉ bị án nhẹ.

Luật sư E.Semple nhận bào chữa cho bị cáo vào xà lim gặp hai thân chủ của ông giam chung một phòng. Vốn là một luật sư già đời kinh nghiệm, nắm giữ mọi đường dây mối nhợ của bộ máy pháp luật, ông rất tức giận trước cách đối phó ngây thơ của hai gã.

– Hai anh thật khờ hết chỗ nói! Đáng lẽ không nên nộp các bản khắc cho họ.

– Tại họ hứa sẽ giảm nhẹ án nếu nộp hết.

– Thế là đưa cổ vào tròng rồi. Sự thực ngược hẳn lại. Khi bắt được những tội phạm làm bạc giả ngoại hạng như các anh, chính quyền quan tâm chủ yếu tới việc tịch thu các bản khắc. Để đạt mục đích ấy, họ sẵn sàng nhân nhượng, có thể hứa chỉ phạt các anh án tù treo. Nhưng bây giờ thì các anh không còn trong tay cái gì để mặc cả với họ nữa. Và khi ra tòa các anh sẽ lĩnh bản án cao nhất là cái chắc!…

Sau tiết lộ của luật sư, không khí im lặng nặng nề. Nhưng Baldwin Bredell sau một hồi lâu nhăn nhó bỗng toét miệng cười.

– Luật sư có thể trì hoãn phiên tòa xử bọn tôi trong bao lâu?

– Dùng hết phép thì được khoảng một năm là cùng. Để làm gì vậy?

Baldwin không đáp. Chỉ hỏi:

– Luật sư cho vay ít tiền tiêu vặt được chứ? Để cải thiện bữa ăn hàng ngày ấy mà. Một tờ bạc lớn nếu luật sư có sẵn trong túi.

Luật sư Semple không gặng hỏi thêm, chỉ đưa tờ hai mươi đô cho Baldwin:

– Ổn chưa?

– Rất ổn. Cám ơn luật sư.

Chờ cho luật sư đi khỏi, Baldwin trình bầy kế hoạch của gã với Arthur.

– Ta sẽ làm bạc giả ngay trong xà lim này.

– Ngay tại đây? Cậu mất trí rồi sao? Làm bằng cái đếch gì?

– Sẽ có đủ hết. Bà già tao rất mập. Bà sẽ giấu mọi thứ trong xú chiêng mang vào cho ta.

Từ đây bắt đầu một vụ độc nhất vô nhị trong lịch sử tội phạm: làm bạc giả ngay trong nhà tù. Qua các buổi thăm nuôi của bà già Bredell, hai gã Baldwin và Arthur nhận được mọi thứ đồ nghề, mọi thứ hóa chất loại đặc và loại lỏng. Chúng luân phiên làm việc, lúc nào cũng phải có một tên dán chặt tai vào cửa buồng giam sẵn sàng phát tín hiệu báo động.

Baldwin tách tờ một đô làm hai mảnh, động tác hắn thành thạo tới mức làm như một cái máy, rồi tẩy trắng. Phần việc của Arthur khó hơn nhiều. Bởi lẽ muốn vẽ tờ bạc hai chục đô, điều kiện tiên quyết là phải có tấm ảnh chụp tờ bạc. Muốn tấm ảnh sắc nét, phải chụp bằng chiếc máy ảnh to đùng.

Không có máy ảnh cũng không sao! Hai gã trẻ tuổi lại một lần nữa tỏ ra là những cây sáng kiến tài tình.

Chúng đặt một mặt tờ bạc lên bản kim loại phủ gêlatin trộn hóa chất cảm quang, dùng ánh nắng để ghi hình. Hai gã thay phiên nhau suốt ngày di chuyển bản gêlatin để tránh bóng những chấn song cửa sổ xà lim và để ánh mặt trời trải đều khắp mặt tấm ảnh.

Sau công đoạn chụp ảnh, Arthur chỉ còn việc khắc bản kẽm bằng những công cụ do mẹ Baldwin mang vào. Máy in là một khối gang nặng trên kí rưỡi, cũng do chiếc xú chiêng của bà Bredell tải vào, tuy nó có làm vẻ phục phịch của bà ta hơi quá mức hơn mọi bữa nhưng vẫn qua lọt cửa nhà tù… Vài ngày sau Arthur và Baldwin đã có trong tay một trăm tờ hai mươi đô giao cho bà mẹ tận tụy và trung thành mang đi tiêu thụ.

Hai gã xin gặp viên chưởng lý.

– Chúng tôi chưa khai hết, thưa ông. Ngoài những thứ đã nộp tòa, chúng tôi còn giữ một máy in chuyên sản xuất những tờ hai mươi đô.

– Bịa! Tôi không tin!

– Xin cứ kiểm tra. Ông sẽ thấy!

Viên chưởng lý cho kiểm tra theo thủ tục. Và ngã ngửa người khi phát hiện trong các ngân hàng Philadelphia nhiều tờ hai mươi giả, tuy không hoàn hảo như tờ một trăm nhưng cũng rất chất lượng.

Không may cho Baldwin và Arthur, tờ bạc của ông luật sư Semple đưa là loại mới ra lò, số xêri chứng tỏ nó được phát hành sau khi hai gã đã vào đếm lịch. Nên cảnh sát buộc lòng phải thừa nhận một sự thật cay đắng: chúng làm bạc giả ngay trong xà lim! Không che giấu nổi lòng khâm phục tài nghệ của hai gã, họ hỏi:

– Các cậu làm cách nào mà thánh thế?

Baldwin Bredell và Arthur Taylor chẳng còn gì để giấu giếm nữa. Đành thú nhận kì công kiệt xuất đưa hai gã lên hàng đầu những tay làm bạc giả tài tình nhất thế giới.

Không biết có phải vì thán phục tài chúng mà hội đồng xét xử đã tỏ ra nhẹ tay, mở lượng khoa hồng với hai tên tội phạm. Tòa chỉ tuyên phạt mức nhẹ nhất: bẩy năm tù giam cho mỗi tên.

Sau khi mãn hạn, hai tên đồng phạm đã có những số phận hoàn toàn khác nhau. Gã Arthur Taylor nhút nhát, bị lương tâm cắn rứt không nguôi đã chết yểu trong những năm hai mươi. Riêng Baldwin Bredell đã vượt lên số phận, tu tỉnh hoàn lương, trở thành người thợ khắc rất nổi tiếng, mãi tới năm 1952 mới bình thản từ giã cõi đời khi tám mươi tám tuổi. Lúc đó, người ta đã gần như quên giai thoại khó tin về kẻ làm bạc giả kì tài. Trừ các thế hệ cảnh sát. Tuy sau khi ra tù, Baldwin sống rất lương thiện nhưng vẫn bị cảnh sát bí mật theo dõi. Cho tới khi lão nhắm mắt xuôi tay họ mới thực sự yên tâm thở phào nhẹ nhõm: bí quyết của lão vẫn được giữ kín. Lâu nay họ vẫn lo mất ăn mất ngủ, sợ lão trở chứng bất chợt rỉ tai một thằng làm bạc giả hậu sinh có hoa tay và nhiều tham vọng nào đó:

– Này chú em! Tách tờ đô làm hai tờ có gì khó đâu! Nhìn tao làm đây này… Dễ ợt!

Phương Hà (biên soạn)
Nguồn: tve-4u
Được bạn: Mọt Sách đưa lên
vào ngày: 29 tháng 8 năm 2026

« Lùi Tiến »

💬 Thảo luận

Chưa có bình luận nào — hãy là người đầu tiên chia sẻ cảm nhận của bạn!

Đăng nhập để tham gia bình luận.