Những Vụ Lừa Đảo Nổi Tiếng Thế Giới

Lượt đọc: 105 | 0 Đánh giá: 0/10 Sao
★★★★★★★★★★
★★★★★★★★★★
« Lùi Tiến »
Hám mua xe trả góp

❊ ❊ ❊

Maurice chủ một tiệm rượu nhỏ là một con người của hành động, nghĩa là loại người đã thích cái gì thì nhất quyết tìm mọi cách có cho bằng được, dù có phải trả giá bao nhiêu cũng không từ.

Trong tất cả những thứ anh ta mê, mê nhất là chiếc xe hơi ngoại hạng kiểu Đức. Không đêm nào Maurice không mơ thấy mình ngồi sau tay lái chiếc Turbo mới tinh khôi, đẹp như tuấn mã, mạnh mẽ như tên lửa, sang trọng như căn phòng khách sạn 5 sao… Đôi khi giật mình tỉnh giấc, tuy mặt mũi ngơ ngác như người mất hồn nhưng hai tay vẫn nắm chặt chiếc gối tuồng như đang ôm tay lái chiếc xe vừa có trong mơ. Mê tới mức đó, nhưng vẫn chưa sao kiếm ra, vì giá xe quá cao không vừa túi tiền anh ta.

May sao thời cơ chợt đến. Một người bạn báo cho Maurice biết đang có chiếc xe Đức bán với gíá rẻ, và lại được trả góp nữa!

Maurice đi dọ giá, rồi nhờ hết người sành điệu này đến thợ chuyên môn kia tới xem xe. Và nghe họ tấm tắc khen: xe rất tốt, người bán ra giá chiếc Porsche 965 Turbo II này chỉ có 759.000 frăng là quá rẻ. Tất nhiên với giá này, không thể mơ tới một chiếc xe đập thùng, nhưng đồng hồ cây số chiếc Porsche 965 Turbo II này mới đứng ở con số 8.000km, tạm coi như nó mới qua thời kì rôđa chút ít, chưa nhằm nhò gì. Đã vậy, trong năm đầu, mỗi tháng chỉ phải trả có 9.000 frăng, sau đó mỗi tháng trả 18.000 frăng, chả thành vấn đề! Maurice mím môi chơi luôn.

Khốn nỗi, sự đời diễn ra không phải bao giờ cũng suôn sẻ như ta dự tính. Vì thế mới có câu “mưu sự tại nhân, thành sự tại thiên.” Sau một thời gian ngắn được hưởng thú chạy xe quá tốc độ trước những cặp mắt thất kinh hoặc thán phục, bỏ lại phía sau những lời ca ngợi nồng nhiệt hoặc những câu chửi rủa thậm tệ, Maurice đã nhận ra rằng kế hoạch trả góp xem chừng khó thực thi. Bởi lẽ thu nhập hàng tháng từ tiệm rượu thì ít mà các khoản chi phí thì quá nhiều. Ngoài tiền chi ăn, chi thuê nhà mặt tiền, chi học hành cho mấy đứa con, chi thuế má là những khoản trước nay vẫn phải giật gấu vá vai mới đủ, nay lại thêm tiền xăng nhớt, tiền thuê gara, tiền bảo hiểm, tiền bảo dưỡng định kì chiếc xe mới tậu, rõ ràng quá khả năng chịu đựng của ngân sách. Phải cấp tốc tìm ra giải pháp trước khi sập tiệm. Giải pháp hợp lí nhất mà Maurice nghĩ tới trước tiên tất nhiên là giải pháp đẩy xe cho người khác. Nhưng kiếm đâu ra người sẵn sàng bỏ ra một lúc 759.000 frăng mua chiếc xe đã qua tay hai đời chủ? Ngay dân cò xe chuyên nghiệp cũng không thể thực thi nổi phi vụ này.

Maurice suy tính nát óc. Ai là người có khả năng chi món tiền lớn như vậy? Ai là người anh ta có quyền đòi số tiền đó một cách hợp pháp?

Không thể là ai khác, đó là công ty bảo hiểm!

Mua loại xe sang trọng thế này, đương nhiên Maurice đã đóng bảo hiểm rồi. Giờ đây, muốn lĩnh tiền anh ta phải chứng minh xe bị tai nạn… Tai nạn gì? Khai là xe bị kẻ nào đó đốt cháy ư? Nếu thế, phải có chiếc khung xe cong queo dúm dó, đen sì. Nhưng Maurice không đang tâm đốt chiếc xe quá đẹp của mình. Khai xe bị đánh cắp xem ra có vẻ dễ nghe hơn. Ai chả biết loại xe sang trọng này từ lâu vốn là đối tượng ưu tiên của dân “quái xế”. Chúng lập thành những băng chuyên nghiệp từ A đến Z: lấy trộm, đục số, tân trang, làm biển số giả rồi mang đi tiêu thụ tại những xứ sở tận đâu đâu trên Trái Đất, tài thánh cũng không tìm lại được.

Tóm lại: khai xe bị lấy cắp là hợp lí nhất.

Tuy nhiên vẫn có một vấn đề nho nhỏ: xe đã bị đánh cắp thì phải biến mất tăm trước mọi người, không một ai trông thấy nó nữa. Vậy thì phải đem giấu thật kín, giấu tới khi nào công ty bảo hiểm chịu chi. Chỗ giấu hợp lí nhất: dưới đống rạ.

Giấu xe xong Maurice dẫn bộ tới công ty bảo hiểm, mếu máo xuất trình đủ hai bộ chìa khóa để chứng minh lòng thành của khổ chủ: không có tên đồng phạm nào được khổ chủ ủy quyền lái chiếc Porsche 965 Turbo II chạy đi biệt tăm.

Nhân viên công ty bảo hiểm không dễ tính như Maurice mong đợi. Ông ta không chịu viết séc chi tiền bồi thường mà báo cáo vụ việc lên cấp trên. Cấp trên của ông ta cũng không tỏ ra sốt sắng, thành thử Maurice phải chờ. Chờ khá lâu, vì những ngày chờ lĩnh tiền bao giờ cũng dài dằng dặc trong khi công ty bảo hiểm lại thấy là ngắn, vì họ không thích kí những tấm séc loại đó.

Chờ mãi Maurice đâm hoảng. Không chừng cảnh sát sẽ mở cuộc điều tra, sẽ bới tung tất cả mọi cây rơm trong vùng và phát hiện chiếc xe! Phải làm nó biến đi một chỗ nào kín đáo hơn…

Maurice được anh bạn chí cốt Roland mách nước, cả hai cùng tới gặp chủ một doanh nghiệp chuyên cho mướn các loại máy thi công công trình loại nặng. Ông này chẳng cần vặn hỏi lôi thôi, nhận ngay 6.000 frăng tiền Maurice thuê chiếc máy xúc trong một ngày đêm. Đây là loại máy cỡ lớn, có thể ngoạm mỗi mẻ 10 mét khối.

Roland ngồi vào buồng lái, Maurice gài số lùi đưa chiếc Porsche 965 Turbo II ra khỏi đống rạ. Chờ tới tối, mỗi người đi theo một đường đến bờ con vực sâu giữa cánh rừng công. Chiếc Porsche 965 Turbo II lao xuống vực, máy xúc nhanh nhẹn xúc quanh đó dăm gầu đất đá trút xuống chiếc xe bóng lộn lấp lánh ánh sao đêm. Chỉ trong vài phút mọi việc đã xong xuôi.

Từ sau bữa đó Maurice liên tục hối thúc công ty bảo hiểm kí tấm séc bồi thường chiếc xe bị đánh cắp. Càng ngày anh ta càng tỏ ra hung hăng, hết gọi điện thoại lại gửi thư bảo đảm tới công ty. Rồi làm đơn kiện gửi lên viện kiểm sát.

Chiếc Porsche 965 Turbo II đã biến mất tăm, mọi cuộc điều tra lùng sục đều không tìm ra dấu vết nào, chuyến này công ty bảo hiểm có mà chạy đằng trời! Maurice hí hửng…

Khốn nỗi anh ta là chủ một tiệm rượu, mà đã đứng chủ một tiệm rượu thì tất nhiên có nhiều bạn bè mà cũng không ít kẻ thù. Nhất là khi giữa các quan hệ thân hữu lại có bóng dáng các cô gái xen vào. Các cô có thể làm cho bạn bè chí cốt gây gổ cãi lộn nhau, thù ghét nhau đến xương tủy.

Maurice tuy khôn nhưng chẳng ngoan, đáng lẽ không nên tranh giành cô gái tóc nâu với Roland thì lại phạm sai lầm nghiêm trọng.

Roland là gã có đầu óc kinh doanh rất nhậy bén nên gã tính nước cờ cao, vừa rửa được hận tình vừa kiếm chác đầy túi. Gã viết cho công ty bảo hiểm mấy chữ:

“Nếu quí ông sẵn lòng trả tôi khoản tiền thưởng 75.000 frăng (tức một phần mười giá trị chiếc xe Porsche 965 Turbo II), tôi sẽ chỉ chỗ giấu chiếc xe của Maurice M.”

Nhận được hồi âm của công ty bảo hiểm, Roland chạy ngay tới chỗ hẹn, trong đầu đã có sẵn kế hoạch chi tiêu khoản tiền thưởng sắp lĩnh. Nhưng thay vì 75.000 frăng lại là… chiếc còng số 8 còng hai tay gã.

Roland đành thú nhận mọi điều. Bây giờ đến lượt cảnh sát đi thuê xe xúc, làm lại mọi việc theo chiều ngược lại và phải hết sức gượng nhẹ. Sau hai tháng nằm dưới địa ngục, chiếc Porsche 965 Turbo II đã bị hư hại nặng: tróc sơn, móp mui, nệm ghế rách nát…

Maurice không có cách gì gỡ tội lừa đảo. Một ngày tháng Bẩy năm 1992, đúng ngày đáng lẽ đại diện công ty bảo hiểm phải ra trước tòa dân sự để nghe phán quyết phải bồi thường cho vị khách hàng bị mất xe thì lại là Maurice phải đứng trước tòa tiểu hình nhận bản án bồi thường các khoản tiền mua xe còn thiếu, tiền án phí cộng với 300.000 frăng tu sửa chiếc Porsche 965 Turbo II.

Và không được trả góp!

Phiếm luận:

Người “hưởng thụ theo mức mình làm ra” mới là người khôn ngoan.

Phương Hà (biên soạn)
Nguồn: tve-4u
Được bạn: Mọt Sách đưa lên
vào ngày: 29 tháng 8 năm 2026

« Lùi Tiến »

💬 Thảo luận

Chưa có bình luận nào — hãy là người đầu tiên chia sẻ cảm nhận của bạn!

Đăng nhập để tham gia bình luận.